Chương 3 - Năm Này Gặp Lại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mẹ ơi, mình về đi, con ghét đồ ăn ở đây.”

“Con muốn về nước mình. Con sợ nếu một ngày Mạt Mạt đi rồi, mẹ đến thăm con cũng không tiện.”

Tôi ôm chặt Mạt Mạt, khóc đến không thành tiếng.

Những năm qua so với những đứa trẻ khác, Mạt Mạt luôn rất nhỏ, rất nhẹ.

Nhẹ đến mức tôi chỉ cần lơ đãng một chút thôi, con bé dường như sẽ bay khỏi tay tôi.

Nhẹ đến mức tôi cảm nhận rõ ràng — tôi chỉ còn lại mỗi con.

Nhưng tôi lại không giữ được con.

9.

Mạt Mạt tỉnh lại.

Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên khỏi vòng tay chị Chung.

Y tá hôm qua còn cau có khi thúc tiền viện phí, giờ đây lại hớn hở bước vào:

“Cô Tô, tổng giám đốc Chu của Tín Vũ Khoa Kỹ đã đợi cô rất lâu ở bàn khám, tôi đưa ông ấy vào luôn nhé, cô tiện chứ?”

Dù nụ cười nịnh nọt, nhưng rõ ràng không phải hỏi ý kiến tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Chu Yến Thanh đã đứng ngay trước mặt.

Anh ta liếc nhìn Mạt Mạt, trong mắt không giấu được xúc động.

Tỏ ra thân quen, khoác tay lên vai tôi, vui vẻ nói:

“Tô Vãn, em đừng giận nữa. Em yên tâm đi, anh nhất định sẽ chữa khỏi cho con gái chúng ta.”

Ngay sau đó, anh ta lại nở nụ cười, cúi người về phía Mạt Mạt:

“Mạt Mạt, còn nhớ ba không?”

Trong lòng tôi bật cười khinh miệt.

Chu Yến Thanh mỗi khi muốn đạt được thứ gì, luôn diễn rất thành tâm.

Y tá dẫn anh ta vào hiểu chuyện kéo tôi sang một góc:

“Cô Tô, chúc mừng cô nhé, hóa ra cô là vợ cũ của tổng giám đốc Chu.”

Ngừng một chút, cô ta cố tình hạ giọng:

“Tôi nói nhỏ cho cô một bí mật, tổng giám đốc Chu thật ra đã được chẩn đoán là vô tinh.”

“Vợ hiện tại của ông ấy cũng không có con. Cô hiểu ý tôi chứ?”

Y tá mím môi, ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi.

Thì ra là vậy.

Tôi không nhịn được cười lạnh một tiếng, liếc cô ta một cái — e là phải khiến cô ta thất vọng rồi.

Đúng lúc ấy, Mạt Mạt lên tiếng:

“Mẹ ơi, tên thần kinh này là ai vậy, đuổi hắn ra ngoài được không?”

Chu Yến Thanh nhỏ giọng giải thích:

“Ba đây mà, Mạt Mạt. Lúc ba và mẹ con chia tay, con còn nhỏ…”

“Con không có ba!”

Mạt Mạt lạnh lùng quay lưng lại.

Cơ thể Chu Yến Thanh cứng đờ, lúng túng nhìn tôi cầu cứu.

Tôi gạt tay y tá, sải bước tới.

Không biểu cảm, trực tiếp đẩy Chu Yến Thanh ra ngoài.

“Không hiểu tiếng người sao? Mạt Mạt nhà tôi không có ba!”

Chu Yến Thanh cười khổ, cố gỡ tay tôi ra, dường như lúc này mới thật sự nhận ra mình không được hoan nghênh.

“Tô Vãn, em đừng như vậy.”

“Sao đến lúc này rồi còn giận dỗi với anh?”

Giọng anh ta vang vọng trong phòng bệnh, những bệnh nhân khác đang nghỉ ngơi đã bắt đầu than phiền.

Anh ta đành cau mày đi ra ngoài.

Không có cảnh cha hiền con thảo như mong đợi, anh ta có phần cụt hứng.

Tôi không ngờ rằng —

vừa ra khỏi cửa, anh ta không nói không rằng nhét thẳng một thẻ ngân hàng vào tay tôi.

“Nếu tiền không đủ, cứ nói với anh.”

Tấm thẻ mà tôi từng mơ ước, cứ thế nằm yên trong lòng bàn tay tôi.

Tôi siết chặt tấm thẻ mỏng ấy, đột nhiên có cảm giác muốn bật khóc.

Số tiền này đến quá muộn rồi.

Muộn thật sự rồi.

Thấy tôi không lập tức từ chối, Chu Yến Thanh dường như thở phào nhẹ nhõm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)