Chương 2 - Năm Năm Và Những Câu Chuyện Chưa Kể

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi cầm thìa, không nói gì.

Quý Trì không ngẩng đầu.

Anh tự nhiên gắp miếng thịt gà quá cay trong bát Hứa Lê về bát mình.

Anh biết Hứa Lê ăn được cay, nhưng không ăn được quá cay.

Còn tôi thì một chút ớt cũng không chịu nổi.

Cả bàn này dường như đều là những người thân thiết nhất với tôi.

Vậy mà không một ai nhớ.

Tiếng ù bên tai tôi ngày càng lớn.

Hứa Lê đột nhiên ghé tới, hạ giọng:

“Cậu xem, có khó đến thế đâu, đúng không? Chú dì vẫn rất yêu cậu mà.”

Tôi cúi đầu, tay run lên.

Đột nhiên nhớ đến năm mình năm tuổi, cũng là một buổi chiều oi bức như thế này.

Cha mẹ chia tài sản trong phòng khách.

Tôi đứng cạnh bàn trà, nhìn họ chia từng món đồ một.

Chia đến cuối cùng, chỉ còn lại tôi.

Cha tôi nói:

“Con theo mẹ đi.”

Mẹ tôi nói:

“Con theo cha đi.”

Họ đẩy tôi qua lại hai vòng, cuối cùng đánh nhau, khiến hàng xóm sợ đến mức phải báo cảnh sát.

Cuối cùng bà chống gậy tới đón tôi.

Bà nắm tay tôi bước ra khỏi cánh cửa ấy.

Bên ngoài trời mưa, bà cởi áo khoác quấn quanh người tôi.

“Nghiên Nghiên đừng khóc, bà cần cháu.”

Tôi đột ngột đứng dậy.

“Tôi ra ngoài một lát.”

Trong nhà vệ sinh, tôi nhìn người trong gương.

Lúc đó mới phát hiện không chỉ tay mình run.

Cả cơ thể tôi đều đang run rẩy dữ dội, hoàn toàn không thể kiểm soát.

4

Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi không quay lại phòng riêng.

Đứng trước cửa nhà hàng, tôi lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi xe.

Phía sau có người gọi tôi.

Là Quý Trì.

Hứa Lê đứng bên cạnh kéo tay áo anh.

“Thôi đi, Quý Trì.”

Anh hất Hứa Lê ra, nhìn tôi.

“Không nói một tiếng đã bỏ đi. Tất cả mọi người đều đang nhường nhịn em, rốt cuộc em còn muốn thế nào?”

“Không cần nhường nhịn, tôi không cần.”

Hứa Lê sốt ruột nói bên cạnh:

“Nghiên Nghiên đừng như vậy, Quý Trì quan tâm cậu đấy!”

“Hứa Lê.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ấy.

“Từ nay chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”

“Đủ rồi!”

Giọng Quý Trì lạnh hẳn xuống.

“Rốt cuộc em có lương tâm không? Hứa Lê đã lo cho em biết bao nhiêu chuyện, vậy mà em nói thế với cô ấy? Chẳng trách cha mẹ đều không cần em. Chính em là người đẩy tất cả mọi người ra khỏi cuộc đời mình.”

Đầu tôi ong lên, trống rỗng.

Chỉ cảm thấy anh không còn giống Quý Trì nữa.

Xa lạ quá.

Tôi lùi lại một bước, khẽ nói:

“Anh nói đúng.”

Sau đó quay người bỏ đi.

Điện thoại vang lên.

Là số của bệnh viện.

“Cô Hứa, bà của cô vừa qua đời. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Tôi siết điện thoại, ngây người rất lâu.

Bà mất rồi.

Bây giờ đến bà cũng không còn nữa.

Tôi một mình lo xong toàn bộ hậu sự.

Tôi thậm chí chẳng có mong muốn thông báo cho bất kỳ ai.

Chỉ muốn đưa bà về nhà.

Khi thu dọn di vật của bà, tôi phát hiện thiếu một chiếc vòng ngọc trắng bà đã đeo suốt ba mươi năm.

Hồi nhỏ, mỗi lần tôi không ngủ được, bà đều ngồi bên giường vỗ về tôi, chiếc vòng phát ra tiếng leng keng.

Mỗi lần nghe tiếng đó, tôi đều biết bà vẫn đang ở bên.

Tôi nhớ ra tháng trước, Hứa Lê tới bệnh viện thăm bà rồi xin chiếc vòng ấy.

Lúc đó tôi không nói gì.

Nhưng bây giờ tôi nhất định phải lấy lại.

Sau khi mua vé về quê bà, tôi lập tức đi tìm Hứa Lê.

Quý Trì cũng ở đó.

Tiếng hai người đùa giỡn cười nói cách cả hành lang vẫn nghe rõ.

Hứa Lê nhìn thấy tôi thì rất ngạc nhiên.

“Nghiên Nghiên?”

“Tôi tới lấy vòng của bà.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Chiếc vòng này là kỷ vật duy nhất bà để lại cho tôi.”

Hứa Lê ngẩng đầu.

“Chẳng phải bà chỉ đang nằm viện thôi sao? Đợi bà khỏe lại, tớ trả cho bà là được.”

“Bà mất rồi.”

Hứa Lê sững người.

“Nghiên Nghiên, cậu đừng làm loạn nữa. Bà sẽ không thích cậu đùa kiểu này đâu.”

Tôi không giải thích.

Giải thích cũng chẳng có tác dụng.

Tôi bước lên một bước, chìa tay ra.

“Trả vòng cho tôi.”

Quý Trì chắn trước mặt cô ấy rồi đẩy mạnh tôi ra.

Thắt lưng tôi đập vào góc tủ, đau đến hoa mắt.

Hứa Lê kêu lên một tiếng rồi lùi lại, cổ tay va mạnh vào khung cửa.

Một tiếng giòn vang lên.

Chiếc vòng ngọc trượt khỏi cổ tay cô ấy, rơi xuống đất, vỡ thành mấy đoạn.

Hứa Lê ngồi xổm xuống nhặt.

“Quý Trì, tớ không cố ý…”

Quý Trì đỡ cô ấy đứng dậy.

“Không sao, chỉ là một chiếc vòng thôi. Vỡ thì vỡ rồi.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo hoàn toàn.

“Em hài lòng chưa? Chỉ vì một chiếc vòng ngọc rách mà làm loạn cả lên. Bây giờ nó vỡ rồi, em vui chưa?”

Anh lấy ví, rút vài tờ tiền đập xuống trước mặt tôi.

“Cầm lấy, mua cái khác mà đền.”

Anh cười lạnh.

“Em làm loạn thế này chẳng phải vì cuối cùng cũng tìm được cái cớ tới làm hòa sao? Đã muốn làm hòa mà em còn có thái độ gì vậy!”

Tôi cúi đầu, chậm rãi ngồi xổm xuống nhặt những mảnh ngọc vỡ.

“Đừng nhặt nữa.”

Anh túm lấy cánh tay tôi, kéo tôi ra cửa.

“Hôm nay em về đi, tự kiểm điểm lại. Bao giờ thật sự nhận ra mình sai ở đâu thì hãy tới tìm anh!”

Sức anh rất mạnh, tôi bị đẩy ra ngoài cửa.

Cánh cửa “rầm” một tiếng đóng lại.

Tôi đứng ngoài cửa, nắm những mảnh ngọc vỡ trong tay, nước mắt chảy đầy mặt.

Tôi siết chặt tấm vé, men theo cầu thang đi xuống.

Từng bước, từng bước.

Một lời từ biệt không thành tiếng.

5

Trong nhà.

Quý Trì vừa dỗ Hứa Lê xong thì điện thoại vang lên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)