Chương 4 - Năm Năm Sau Tái Ngộ
Anh lại bình tĩnh an ủi:
“Không sao đâu, đừng lo. Chẳng phải anh đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi sao, chuyện sớm muộn thôi.”
Tống Liêm quen tay nuốt một nắm thuốc lớn, ngáp một cái mệt mỏi.
“Anh hơi mệt, đi ngủ trước đây, ngủ ngon.”
Nói xong liền quay người vào phòng ngủ.
Tôi đứng đơ tại chỗ thật lâu, rồi mới lặng lẽ bước vào phòng phụ.
9
Tôi không ngờ Cố Trần vẫn chưa rời Bắc Thành.
Anh ta nói với sếp tôi rằng rất hài lòng với dịch vụ của tôi, Bắc Thành cũng chơi rất vui, nên quyết định chọn nơi này làm điểm du lịch cho nhân viên.
Đây là một hợp đồng lớn.
Sếp mời khách ăn tối để bày tỏ cảm ơn, tôi đi cùng.
Rượu qua ba tuần, tôi bắt đầu thấy choáng váng.
Từ sau khi rời Giang Thành, không cần phải cùng Cố Trần xã giao nữa, tôi hầu như không uống rượu.
Tôi đứng dậy rời khỏi phòng riêng, ra ngoài hít thở chút không khí.
Cố Trần lặng lẽ đi theo phía sau.
“Kiều Vãn,” anh ta chặn tôi lại, hơi rượu phả thẳng vào mặt, ánh mắt nóng rực đầy áp lực, “tôi phát hiện em không đeo nhẫn.”
Động tác tránh né của tôi khựng lại.
Quả thật tôi không đeo.
Trên thực tế, Cố Trần gần như là người ngoài duy nhất biết tôi đã kết hôn.
Sức khỏe Tống Liêm không tốt, cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng có ẩn tình, anh không cho tôi đeo nhẫn.
“Anh là người chồng vô dụng, không thể cản trở đào hoa của vợ được.”
“Đợi anh chết rồi, em cứ lấy thân phận thiếu nữ cao quý chưa chồng mà xông vào thị trường hôn nhân, còn có thể đòi sính lễ cao hơn.”
Anh ấy lúc nào cũng cười cợt nói những lời bừa bãi.
Tôi cúi đầu, kéo sợi dây chuyền từ trước ngực ra, cho Cố Trần nhìn.
“Có đeo, sợ làm mất nên treo ở cổ.”
Anh ta nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trơn treo trên sợi dây bạc mảnh, nghiến răng ken két.
Rồi đột ngột chặn lấy môi tôi.
Tôi nhất thời không kịp phản ứng, để anh ta thừa cơ xâm nhập.
Đến khi anh ta ngậm lấy môi tôi mà mút mát, tôi mới cắn mạnh một cái thật đau.
Anh ta lau vệt máu rỉ ở khóe môi, cười tà.
“Chồng em cái dáng đoản mệnh đó, có thỏa mãn được em không?”
“Chi bằng quay lại với tôi đi, trên giường chúng ta vốn rất hợp nhau, không phải sao?”
Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái thật mạnh.
Anh ta bị đánh lệch đầu, trong mắt cuộn trào giận dữ và không dám tin.
“Em đánh tôi?”
“Em vì một người đàn ông khác mà đánh tôi?”
Tôi kìm nén cơn run giận, từng chữ từng chữ nặng nề thốt ra.
“Tống Liêm không phải người đàn ông khác.”
“Anh ấy là chồng tôi, là người nhà của tôi.”
“Cố Trần, đối với tôi bây giờ, anh mới là người ngoài.”
Mắt Cố Trần đỏ ngầu trong nháy mắt, nắm đấm siết chặt phát ra tiếng răng rắc.
Tôi coi như không thấy, kéo cửa cầu thang ra.
“Sau này đừng đến quấy rầy tôi nữa.”
Nói xong tôi xoay người định rời đi.
Cổ tay lại bị một bàn tay nắm chặt.
Lực mạnh đến mức gần như nghiền nát xương tôi.
Tôi đau đến bật tiếng kêu, Cố Trần mới giật mình buông tay.
Anh ta lấy lại vẻ bình tĩnh, giật lấy điện thoại từ túi tôi, nhanh tay bấm một dãy số.
Rất nhanh, tiếng rung ù ù vang lên từ túi áo khoác của anh ta.
Anh ta lại nhét điện thoại về tay tôi.
Cúi người xuống, cắn mạnh một cái lên cổ bên tôi, giọng trầm đục như ác quỷ.
“Kiều Vãn, em nằm mơ đi.”
10
Tôi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Không sao hiểu nổi vì sao Cố Trần cứ mãi dây dưa không dứt.
Rõ ràng năm đó khi tôi chạy theo anh ta, anh ta lại khinh thường đến thế.