Chương 5 - Năm Năm Đợi Chờ
“Nhà đứng tên mẹ. Tiền tiết kiệm bà ấy chuyển đi hết. Vốn dĩ anh chẳng có gì. Bà ấy nói chỉ cần anh ký thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ thì sẽ không truy cứu chuyện em đưa con đi nữa.”
“Anh ký rồi?”
“Ký rồi.”
“Vậy anh sống bằng gì?”
“Công trường.”
Tôi nhìn bàn tay anh.
Các khớp ngón tay thô to, lòng bàn tay đầy chai, có hai vết sẹo đã đóng vảy.
“Eo bị thương thế nào?”
“Lúc bê đồ bị trẹo một cái, không nghiêm trọng.”
“Nằm nửa tháng mà gọi là không nghiêm trọng?”
Anh không trả lời.
Tôi im lặng một lúc.
Sau đó hỏi câu cuối cùng.
“Năm đó rốt cuộc chị dâu có sinh con không?”
Vẻ mặt anh thay đổi.
Điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay, tro đã cháy dài mà anh cũng không gạt.
Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt nặng nề.
“Không.”
07
“Chị dâu căn bản chưa từng mang thai.”
Chu Viễn dập điếu thuốc, ném xuống bên chân.
“Ba năm trước chị ấy từng sảy thai một lần, sau đó sức khỏe không tốt nữa. Bác sĩ nói rất khó mang thai lại. Mẹ anh biết chuyện đó nhưng giấu tất cả mọi người.”
Tôi dựa vào khung cửa, không lên tiếng.
“Mẹ bảo em sang chăm chị dâu ở cữ, thật ra căn bản chẳng phải chăm ở cữ. Bà ấy đã bàn bạc với anh trai anh. Đợi em sang đó, trước tiên sẽ tách em và con ra. Ban ngày em bận trong bếp, để chị dâu trông đứa bé. Trông khoảng mười ngày nửa tháng, mẹ anh sẽ đi làm thủ tục.”
“Thủ tục gì?”
“Đổi giấy khai sinh. Anh trai anh đã tìm người, nói chỉ cần đứa bé ở trong tay chị dâu đủ lâu, lại có hàng xóm làm chứng thì có thể làm bổ sung một giấy chứng sinh khác, đăng ký thành con của chị dâu.”
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Họ muốn con trai.”
“Đúng. Nhà họ không có con trai. Cả đời mẹ anh chỉ tin một điều—anh cả nhất định phải có người nối dõi.”
Anh dừng lại.
“Lúc ấy anh đứng ở hành lang, hai bàn tay lạnh ngắt.”
“Thế nên tối đó anh lập tức bảo em đi.”
“Không thể chờ. Bà ấy nói ngày hôm sau sẽ ra tay. Người bên anh trai đã hẹn xong rồi. Chậm một ngày, đứa bé có thể đã bị bế đi.”
“Anh không thể báo cảnh sát sao?”
“Báo gì? Nói mẹ anh muốn cướp con anh à? Bà ấy là bà nội của đứa bé, trên sổ hộ khẩu cũng ghi rõ. Nếu bà ấy cứ nhất quyết nói chỉ đang giúp trông cháu thì anh thậm chí chẳng có bằng chứng.”
Tôi nhắm mắt.
Anh nói đúng.
Loại chuyện ấy rất khó xác định về mặt pháp lý.
Bà nội ruột chăm cháu, ai sẽ can thiệp?
Đợi đến khi giấy khai sinh bị đổi rồi, muốn giành lại càng khó.
“Cuộc điện thoại hôm ấy, anh có ghi âm không?”
“Có.”
Anh lấy điện thoại từ trong túi ra, tìm một lúc rồi mở một file ghi âm.
Giọng mẹ chồng vang lên từ điện thoại, rất rõ.
“Thằng cả, bên đó con hẹn người xong chưa? Ngày mai mẹ đưa vợ thằng hai sang, con kiếm cớ bế đứa bé qua Chuyện giấy khai sinh con để mắt cho kỹ, đừng để xảy ra sơ suất.”
Giọng Chu Khôn vang lên: “Mẹ, nếu thằng hai biết thì sao?”
“Nó biết cái gì? Đến vợ mình nó còn chẳng quản nổi. Đợi chuyện làm xong, gạo đã nấu thành cơm, nó còn làm được gì?”
Đoạn ghi âm dừng ở đó.
Chu Viễn tắt điện thoại.
“Tối đó anh ghi hơn ba phút. Phía sau còn vài đoạn nữa, nhưng đoạn quan trọng nhất chính là đoạn này.”
“Anh giữ bản ghi âm này suốt năm năm?”
“Năm năm.”
Anh nhìn ra xa.
“Anh vẫn luôn chờ một thời điểm.”
“Chờ thời điểm gì?”
“Chờ bà ấy ra tay lần nữa.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
“Anh ra đi tay trắng không phải vì anh không chịu nổi nữa.”
Anh không nói.
“Anh cố tình làm vậy.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Anh ký thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ, bà ấy sẽ cho rằng anh đã hoàn toàn từ bỏ. Bà ấy nghĩ anh không tiền, không nhà, không vợ, không con, không còn bất kỳ uy hiếp nào đối với bà ấy.”
“Cho nên bà ấy buông lỏng cảnh giác.”
“Đúng.”
“Nhưng anh vẫn luôn thu thập bằng chứng.”
“Không chỉ có ghi âm.”
Anh đứng dậy, đi vào phòng, kéo một chiếc hộp sắt từ dưới gầm giường ra.
Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu.
Tôi ngồi xổm xuống lật xem.
Sao kê ngân hàng—chi tiết tiền lương của anh mỗi tháng và các khoản chuyển đi hằng tháng.
Bản sao thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ—bên trên viết anh tự nguyện từ bỏ tài sản gia đình, chấm dứt quan hệ kinh tế với bố mẹ.
Một bản công chứng—bản gốc giấy khai sinh của các con, trước khi rời căn nhà ấy anh đã mang đến phòng công chứng làm chứng thực.
Còn có một dòng thời gian viết tay, bắt đầu từ buổi tối năm năm trước, ngày tháng, nội dung và những người liên quan trong từng chuyện đều được ghi lại.
Chữ viết dày đặc, tổng cộng bảy trang.
Ngày trên trang cuối cùng là tháng trước.
Bên trên viết:
“Chu Khôn liên hệ một người trung gian, chuẩn bị tiếp tục tìm tung tích bọn trẻ. Mẹ có lẽ vẫn chưa từ bỏ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh một mình ở căn phòng này, làm những việc này suốt năm năm?”
“Ban ngày ra công trường, tối về sắp xếp.”
“Eo bị thương anh vẫn còn làm?”
“Nằm cũng viết được.”
Tôi đặt tài liệu trở lại hộp sắt rồi đậy nắp.
Lúc đứng lên, chân hơi tê.
Tôi vịn bàn đứng một lúc, nhìn bảng chuyển tiền dán trên tường.
Sáu mươi tháng.
Mỗi tháng một khoản.
Anh làm việc ngoài công trường, bị thương ở eo, một mình sống trong căn phòng đến cửa sổ cũng lọt gió này.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng