Chương 3 - Nam Chính Là Ai
7
“Rồi sao nữa rồi sao nữa, tớ còn muốn nghe!”
“Không ngờ Bùi tổng lạnh lùng vô tình lại là như vậy đó!”
Gia Mẫn lắc vai tôi, kích động như con chồn trong ruộng dưa.
Tôi thở dài một hơi, thẳng người nằm ngửa trên giường:
“Sau đó thì cậu cũng biết rồi đấy, tôi ra nước ngoài, quen cậu.”
“Rồi bây giờ lại về.”
Lúc đó biến cố xảy ra quá đột ngột, cả nhà tôi dọn sang nước ngoài để tránh sóng gió.
Thêm vào đó, ngày đầu tiên ở nước ngoài điện thoại của tôi bị trộm mất, đành phải làm một sim điện thoại ở đó.
Tôi cắt đứt liên lạc với trong nước, câu chuyện giữa tôi và Bùi Tự cũng đột ngột dừng lại.
Sau khi tốt nghiệp ở trường bên đó, tôi ở lại làm việc hai năm, cuối cùng vẫn chuẩn bị về nước.
Không nói rõ được vì sao phải quay về, chỉ là cảm thấy tôi nên quay về.
Chỉ là không ngờ lại gặp Bùi Tự nhanh như vậy.
Ngày đầu tiên nhận việc, tôi đeo thẻ công việc làm quen với vị trí.
Đồng nghiệp dùng tiếng Anh nói chuyện với tôi, tôi giải thích rằng tôi lớn lên ở trong nước.
Cô ấy gật đầu, giơ tay che bên tai tôi thì thầm:
“Hôm nay tổng giám đốc sẽ đến kiểm tra, anh ấy rất nghiêm khắc, chúng ta đều phải cẩn thận một chút.”
Tôi nhướng mày, vừa mở nắp bình giữ nhiệt vừa hỏi:
“Đáng sợ vậy sao, anh ấy tên gì?”
“Bùi—Tự—”
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ nghe thấy nhịp tim trong lồng ngực chậm rãi mà mạnh mẽ đập từng cái một.
Đồng nghiệp bên cạnh vẫn tiếp tục nói:
“Tính cách như vậy mà còn có cả đống thiên kim thế gia thích đó.”
Tai tôi không còn nghe lọt những lời xung quanh, trong lòng lặp lại cái tên quen thuộc ấy.
Bùi… Tự.
Có thể là anh sao?
“Tổng giám đốc Bùi chào anh.”
“Chào tổng giám đốc Bùi.”
Xung quanh vang lên những tiếng chào hỏi nối tiếp nhau, tôi theo tiếng nhìn sang.
Bùi Tự mặc một bộ vest sẫm màu cắt may vừa vặn, sống mũi đeo kính gọng vàng, thần sắc lạnh nhạt.
Giống như cảm nhận được ánh nhìn của tôi, anh cũng nhìn sang.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Chiếc bình giữ nhiệt trên tay tôi trượt xuống, nước ấm đổ đầy đất, chảy đến bên mũi giày da của Bùi Tự.
Thật sự là anh.
Bùi Tự.
Người duy nhất tôi từng thích trong tuổi trẻ rực rỡ ngông cuồng của mình.
Chỉ là… anh hình như không nhận ra tôi nữa rồi.
Sau khi nước đổ ra, mọi người đều im lặng nhìn tôi đầy ngượng ngùng.
Tôi nhỏ giọng nói một câu xin lỗi, đang định cúi xuống nhặt bình nước.
Bùi Tự lại nhanh hơn tôi một bước, cúi người nhặt chiếc bình giữ nhiệt màu hồng ấy lên, liếc nhìn sơ qua ánh mắt lạnh nhạt, không có nhiều cảm xúc.
Tim tôi đã nhảy lên tận cổ họng.
Bùi Tự đưa bình cho tôi, mặt không biểu cảm, lời ít ý gọn:
“Lần sau chú ý.”
Rồi bị một đám người vây quanh rời đi.
Toàn thân tôi như đông cứng lại, đến khi anh hoàn toàn rời khỏi tầm mắt mới hoàn hồn, sống mũi cũng không tự chủ mà cay xè.
Thần sắc của Bùi Tự không hề có chút dao động.
Anh thật sự quên rồi sao?
Chiếc bình này… vẫn là anh tặng tôi mà.
Tôi còn nhớ lần đầu tôi đau bụng kinh, anh chỉ có thể luống cuống đứng bên cạnh nhìn tôi.
Nhưng sau đó anh nhớ kỹ chu kỳ của tôi, mỗi lần đều dùng chiếc bình này pha nước đường đỏ cho tôi uống.
Mùa đông anh sẽ chuẩn bị túi chườm nước nóng cho tôi.
Tay tôi lạnh, anh liền nắm tay tôi bỏ vào túi áo của anh, từng chút từng chút một sưởi ấm cho tôi.
Trong đầu hiện lên những ký ức thân mật đến mức nào, thì khoảng cách trong hiện thực lại lạnh lùng đến mức đó.
Trước kia tôi là đại tiểu thư vô lo vô nghĩ, còn bây giờ, tôi chỉ là một nhân viên trong công ty của anh.
Trước kia anh là sinh viên nghèo phải dựa vào chính mình cho mọi thứ, còn bây giờ anh là tổng giám đốc quản lý mấy bộ phận.
Bây giờ anh là phiên bản tốt nhất của anh, còn tôi của thời đại học mới là phiên bản tốt nhất của tôi.
Huống chi… là tôi không nói một lời đã rời đi trước.
Chúng tôi sau này, chỉ có thể coi như người dưng.
“Rồi sao nữa, Bùi Tự có lén tìm cậu không?”
Gia Mẫn rất không hài lòng với lần gặp gỡ này, sốt ruột đấm lên giường, mang theo cảm giác bất lực của một cặp CP BE.
“Trước kia ở nước ngoài tớ còn nghe cậu nhắc hai câu, tớ còn ship hai người nữa, vậy mà hết luôn rồi hả? Hả?”
Tôi xoay người, úp sấp trên giường, dùng gối che đầu, nhỏ giọng nói:
“Còn hậu văn gì nữa chứ, có lẽ anh ấy đã sớm quên tôi rồi.”
Hơn nữa, bây giờ anh ấy là thân phận gì chứ.
Cho dù trước kia từng bị tổn thương vì tình cảm, thì bây giờ cũng có cả đống thiên kim thế gia có thể bù đắp cho anh.
Tôi khẽ quay mặt đi, nhắm mắt lại, nước mắt liền chảy xuống.
Ghét anh.
Bùi Tự.
8
Tôi vốn nghĩ Bùi Tự là cấp trên của tôi thì tôi sẽ không thoải mái, nhưng sau này phát hiện cũng chẳng có gì.
Dù sao cấp trên vẫn là cấp trên, bình thường cũng không hay gặp.
Tôi sinh hoạt bình thường, làm việc bình thường.
“Dĩ Khanh, hôm nay cậu phải cẩn thận một chút đó.”
Vừa đến chỗ ngồi, đồng nghiệp đã mang ánh mắt thương hại tiến lại gần.
“Sao vậy?”
Tôi vừa sắp xếp tài liệu vừa trả lời cô ấy.
“Tổng giám đốc Bùi đích danh yêu cầu cậu đi bàn dự án hôm nay.”
Sự nghiêm khắc của Bùi Tự đã nổi tiếng trong lòng bọn họ, đồng nghiệp cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy tôi xong đời rồi, bày tỏ sự đồng cảm, lực bất tòng tâm.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, dù sao tôi cũng đã vào làm một tuần rồi, Bùi Tự cũng chưa từng tìm tôi.
Nếu tôi nghĩ nhiều, thì thật sự thành hề rồi.
Tôi cầm tài liệu cùng Bùi Tự đi gặp bên A bàn hợp tác.
Khi đi ngang qua bãi cỏ dưới lầu, bỗng nhiên có một chú chó nhỏ chạy tới.
Tôi theo phản xạ đứng chắn trước mặt Bùi Tự, không lộ vẻ gì xua chú chó đi.
Làm xong động tác này, tôi khựng lại.
“Tôi sớm đã không sợ nữa rồi.”
Giọng Bùi Tự bình tĩnh mà khàn khàn.
Tôi đứng sững tại chỗ, cười gượng:
“Ừ, tôi biết.”
Tôi quay đầu nhìn bầu trời bên cạnh, suy nghĩ cuồn cuộn, khẽ cười nói:
“Tôi chỉ là… quen rồi.”
Khi yêu Bùi Tự, chúng tôi nắm tay nhau dạo bước trong khuôn viên trường.
Trong trường có rất nhiều chó nhỏ.
Có một lần có chó chạy tới, Bùi Tự rõ ràng lùi về sau một bước.
Tôi nghi hoặc hỏi thẳng:
“Anh sợ chó à?”
Anh chậm rãi gật đầu:
“Ừ, hơi sợ.”
Tôi rất ngạc nhiên, Bùi Tự cũng có thứ sợ sao.
Lúc đó tôi như nắm được điểm yếu của anh, thường xuyên dùng chó nhỏ dọa anh.
Sau này tôi phát hiện anh thật sự sợ, liền quấn lấy anh đi làm trị liệu giải mẫn cảm.
Theo lời tôi nói, người đàn ông của tôi, sao có thể có điểm yếu được.
Đầu tiên tôi tặng anh móc khóa hình chó nhỏ, thú nhồi bông.
Sau đó dẫn anh đi quán cà phê chó.
Anh cũng rất phối hợp với tôi.
Về sau nữa, tôi mới biết nguyên nhân anh sợ chó.
Tôi không ngờ Bùi Tự trông mạnh mẽ, độc lập như vậy, hồi nhỏ cũng từng bị bắt nạt.
Sự kết hợp giữa trẻ em bị bỏ mặc và người già neo đơn, khiến Bùi Tự bị những đứa trẻ khác chế giễu.
Bọn trẻ ôm chó, hướng về phía Bùi Tự la hét, lúc anh sợ đến mức không nhúc nhích được thì nhân cơ hội đánh anh.
Tôi đau lòng đến rơi nước mắt, khóc nói với Bùi Tự:
“Xin lỗi.”
Tôi không nên lấy vết thương của anh ra kích thích anh.
Bùi Tự lại lắc đầu nói:
“Cảm ơn em.”
9
Nói chuyện công việc xong, tôi chuẩn bị cùng các đồng nghiệp khác rời đi.
Bùi Tự lại gọi tôi lại, trước mặt mọi người đưa chìa khóa xe cho tôi:
“Hôm nay tài xế nghỉ, làm phiền cô Lâm đưa tôi về.”
Tôi: “……”
Đồng nghiệp nhao nhao bày tỏ sự thương cảm với tôi, nhưng cũng có chút vui mừng, dù sao Bùi Tự đã gọi tôi thì sẽ không gọi họ nữa.
Tôi nhận lấy chìa khóa, vừa ngồi vào ghế lái điều chỉnh chỗ ngồi, vừa lẩm bẩm:
“Có phải xe của tôi đâu, cũng không sợ tôi lái không quen xảy ra chuyện.”
“Cũng có thể là xe của em.”
Không biết từ lúc nào đã ngồi vào ghế phụ, Bùi Tự thản nhiên lên tiếng.
Tôi: “?”
“Chìa khóa cũng đưa cho em rồi.” Bùi Tự hơi ngẩng cằm.
Hàm ý trong lời nói mơ hồ, khiến tôi nghe không hiểu.
Bùi Tự nhập địa điểm vào bản đồ, nhìn có vẻ là một nhà hàng, không phải khu dân cư nơi ở.
Tôi khởi động xe:
“Anh không về nhà sao?”
“Ừ, chúng ta đi ăn.”
Tôi chỉ tay vào mũi mình:
“Tôi á?”
Bùi Tự ung dung bình thản:
“Ừ.”
? Tôi đã đồng ý đâu.
Tôi tự cho rằng mọi người đều là người trưởng thành rồi, đã nhận ra nhau thì cứ thẳng thắn.
Tôi im lặng nhìn thẳng phía trước, rồi vẫn mở miệng hỏi Bùi Tự:
“Bà nội thế nào rồi?”
Bởi vì lúc tôi rời đi, bà nội vẫn còn nằm viện, sang nước ngoài rồi tôi vẫn luôn nhớ đến bà.
“Bà nội rất muốn gặp em.”
Tôi: “……” cứng họng.
“Thế Tiểu Ngoan thì sao, vẫn ổn chứ?”
Tiểu Ngoan là con chó chúng tôi cùng nuôi, tên do tôi đặt.
“Vẫn ổn.”
Không biết có phải ảo giác không, tôi cảm thấy mỗi lần tôi hỏi một câu, sắc mặt Bùi Tự lại trầm xuống một phần.
Vừa mới về nước, tôi khá quan tâm đến những người bạn cũ, nên hỏi Bùi Tự suốt dọc đường.
Đồng thời tôi cũng biết, Bùi Tự thật sự đã buông tôi xuống rồi.
Suốt quãng đường này đều là tôi nói chuyện, anh chưa từng chủ động hỏi tôi bất cứ điều gì.
Giữa chúng tôi, từ trước đến nay luôn là tôi thích anh nhiều hơn.
Nghĩ đến đây tôi lại bắt đầu emo, im lặng đỗ xe lại, chuẩn bị xuống xe thì bên tai mơ hồ vang lên giọng của Bùi Tự:
“Còn tôi thì sao?”
“Hả?” tôi quay đầu nhìn anh.
Giọng Bùi Tự có chút nhỏ, tôi không chắc có phải mình nghe nhầm không.
“Em hỏi Tiểu Ngoan, hỏi bà nội, hỏi tình hình gần đây của những bạn học khác.”
Giọng anh trầm thấp, nghẹn lại.
“Nhưng em lại không hề hỏi tôi.”
“Em dường như quan tâm đến tất cả mọi người, ngoại trừ tôi.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng với lời anh nói, giây tiếp theo, một bàn tay lớn đã giữ chặt sau gáy tôi.
Bùi Tự đột nhiên nghiêng người hôn tới.
Từ chạm nhẹ thoáng qua dần biến thành nụ hôn nóng bỏng sâu đậm.
Tay Bùi Tự ôm lấy eo tôi, mùi hương nam tính quen thuộc của anh bao trùm xung quanh khiến tôi gần như không thở nổi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên chẳng muốn bận tâm đến điều gì nữa.
Không muốn nghĩ xem anh còn thích tôi hay không.
Không muốn nghĩ nụ hôn bất ngờ này có ý nghĩa gì.
Tôi chỉ muốn đắm chìm trong giây phút này.
Tôi giơ tay ôm lấy cổ anh, chủ động đáp lại.
Rất lâu sau, Bùi Tự kết thúc nụ hôn, nhưng vẫn không buông tay khỏi eo tôi, đôi mắt dài với hàng mi rũ xuống nhìn tôi trầm trầm.
“Quan tâm đến tôi nhiều hơn một chút đi.”
10
“Thế thì sao thế thì sao, bây giờ hai người là quan hệ gì?”
Gia Mẫn mê CP nghe được tin chấn động hôm nay, phát ra tiếng hét chói tai.
Khóe miệng gần như sắp kéo tới tận thái dương.
“Quan hệ gì cơ.”
Tôi không biết phải trả lời thế nào, bởi vì chính tôi cũng không rõ.
Gia Mẫn chống cằm trầm ngâm:
“Nhìn tình hình bây giờ thì là cậu đang nắm thế chủ động.”
“Cậu còn thích anh ấy không? Hoặc là, cậu còn muốn tiếp tục với anh ấy không?”
Những mảnh ký ức của tuổi thanh xuân lần lượt hiện lên trong đầu tôi.
Những hình ảnh trong hồi ức và cảnh hôn hôm nay vượt qua thời gian và không gian, giao thoa tụ lại trong khoảnh khắc này.
Tôi gần như không cần suy nghĩ đã trả lời ngay:
“Muốn!”
Nụ cười tôi rạng rỡ đến mức cả lúm đồng tiền cũng sinh động hẳn lên.
“Muốn! Tôi muốn!”
So với việc giằng co suy nghĩ ai đúng ai sai, lãng phí thời gian, chẳng bằng thẳng thắn đối diện với lòng mình.
Hai người yêu nhau, vì sao lại không thể ở bên nhau chứ?
Tôi lần nữa kiên định lặp lại:
“Tôi muốn, tôi muốn tiếp tục cùng Bùi Tự!”
Gia Mẫn cười trêu tôi:
“Không làm giá một chút với anh ta à?”
“Ừ, không làm giá.”
Gia Mẫn tiếp tục hỏi:
“Cậu có biết bây giờ cậu cười trông không đáng tiền đến mức nào không?”
Tôi hề hề gật đầu:
“Ừ, không đáng tiền.”
Thích anh là chuyện ba phút nhiệt độ, nhưng lại là việc bền bỉ nhất mà tôi từng làm.
Tôi vốn nghĩ, có thời gian lắng đọng, tình cảm tôi dành cho Bùi Tự sẽ theo đó mà cất sâu.
Nhưng gặp lại anh, trái tim tưởng như lặng như nước của tôi lại lần nữa rung động thình thịch.