Chương 10 - Mỹ Nhân Vu Đằng Sau Bức Màn
“Tiên thái hậu… tiên thái hậu vậy mà không phải bệnh mất?”
Cố Thái phó siết chặt mười ngón tay, giọng đầy vẻ không thể tin.
Bùi Triệt vẫn dùng sức đập trán.
Cả người hắn chìm trong hỗn hợp hương khí, căn bản không nghe rõ nàng ta đã tiết lộ những gì.
“Kéo nàng ta đi!”
“Giết nàng ta! Mau giết nàng ta cho trẫm!”
Hắn nhẫn nhịn đến cực hạn, trước mắt trời đất quay cuồng, nhấc chân đá văng Lục Thanh Hành.
“Ngươi là thứ gì mà cũng dám quản trẫm?”
“Cho dù là thái hậu thì đã sao? Người ngồi trên thiên hạ này là trẫm!”
“Chết hết đi! Tất cả đều chết hết cho trẫm!”
Hắn gào khản cả cổ, một luồng khí nghẹn trong yết hầu, hai mắt trợn ngược rồi ngất lịm.
Lục Thanh Hành vẫn còn khóc mắng, càng tuôn ra nhiều chuyện cũ không nên nói.
Cố Thái phó không thể nghe tiếp được nữa, lập tức sai cung nhân bịt miệng nàng ta, cưỡng ép áp vào lãnh cung.
Không ai hiểu tại sao sự việc đột nhiên biến thành thế này.
Tất cả đều kinh hãi đến thất thần.
Ngay cả Từ ma ma vốn đã chuẩn bị tinh thần chịu thẩm vấn cũng đứng cứng đờ tại chỗ rất lâu chưa hoàn hồn.
Chỉ có ta cúi đầu ngửi hương khí giữa tay áo mình, khóe môi cong lên.
Cố Minh Xu đương nhiên không thật sự sảy thai.
Nàng nghe theo sắp xếp của Đỗ thái y, dùng thuốc khiến thai phát động sớm.
Còn ta thì bị họ cưỡng ép đổ xạ hương vào người, dùng làm chứng cứ trực tiếp cho việc hoàng tử sinh non.
Đương nhiên, một hương nô nhỏ bé như ta không thể nào là thủ phạm thật sự.
Thứ quý phi muốn ta làm là đích thân chỉ nhận Lục Thanh Hành trước ngự tiền.
Nàng muốn dùng đứa con trong bụng mình đánh cược một phen, nhân cơ hội ấy triệt để trừ bỏ Lục Thanh Hành.
Không ai ngờ dược hương kích thích lẫn nhau, Lục Thanh Hành lại ngay trước mắt mọi người phun ra bí mật nhiều năm.
Lục Thanh Hành không phải lần đầu xuống tay tổn hại hoàng tự.
Càng trí mạng hơn, cái chết của thái hậu năm ấy vậy mà cũng do nàng ta và Bùi Triệt cố ý gây nên.
Cố Thái phó tuổi cao nhưng đầu óc sắc bén.
Sau khi Cố Minh Xu thuận lợi sinh được một hoàng tử, ông lập tức có sắp xếp tiếp theo.
Ông chỉ để lại vài lời dặn dò cho quý phi rồi cùng Cố Ngự sử vội vàng rời cung bố trí.
Bùi Triệt hôn mê bất tỉnh.
Lúc này người có phẩm vị cao nhất hậu cung chỉ còn Cố Minh Xu.
Nàng sai người phong tỏa tin tức, đồng thời truyền chỉ triệu tập thái y, dốc toàn lực cứu chữa hoàng đế.
Đỗ thái y chủ trì chữa trị vốn chính là người của Cố gia.
Cái gọi là “dốc toàn lực” ấy rốt cuộc dùng mấy phần sức, người ngoài không ai biết được.
Ta ngoan ngoãn lại quỳ trước giường Cố Minh Xu.
Nhưng nàng đã quên mất ta, người vừa thay nàng bán mạng.
Một nô tỳ mà phải dựa vào độc dược khống chế mới dám sử dụng, nàng chưa bao giờ thật sự để vào lòng.
Cung nhân bận rộn qua lại, người bưng nước, người lấy thuốc.
Hiện giờ Cố Minh Xu còn có một ván cờ lớn hơn cần thu dọn, đương nhiên không rảnh xử trí sống chết của ta.
Ta không lên tiếng, một lần nữa bày ra dáng vẻ hương nô ngoan ngoãn ban đầu.
Một cung nhân đi qua vô ý chạm vào chiếc nôi.
Tiểu hoàng tử vừa chào đời nhăn khuôn mặt nhỏ, mắt thấy sắp khóc tỉnh.
Chương 9
Một luồng gió nhẹ theo khe cửa sổ thổi vào.
Hương thơm thanh nhạt trong tay áo ta theo đó tỏa ra.
Đứa trẻ chép chép miệng, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ.
18
Sau khi tỉnh lại, Bùi Triệt hoàn toàn trở thành phế nhân.
Tin tức ấy bị phong tỏa nghiêm ngặt suốt hai tháng mới dần truyền ra ngoài cung.
Hắn vì lửa giận công tâm mà ngã xuống.
Đến khi mở mắt lần nữa, miệng mắt đã méo lệch, nửa người không thể cử động.
Tiền triều và hậu cung vì vậy rối loạn thành một đoàn.
May mà môn sinh Cố Thái phó trải khắp triều dã.
Ông lập tức quyết đoán dâng tấu xin hoàng đế thoái vị làm thái thượng hoàng, tôn ấu tử do Cố Minh Xu sinh ra lên ngôi, đồng thời tôn nàng làm thái hậu.
Đối với đạo tấu chương ấy, Bùi Triệt cho dù không muốn cũng không có tư cách từ chối.
Trong tay Cố Ngự sử đã nắm được bằng chứng xác thực rằng hắn từng sai Lục Thanh Hành hạ độc tiên thái hậu.
Cho dù tiên thái hậu không phải sinh mẫu của hắn, đối với một đế vương, đây vẫn là đại tội giết mẹ đủ để hủy sạch thanh danh.
Thân thể Bùi Triệt đã tàn phế, cả đời lại tham luyến danh tiếng minh quân.
Cuối cùng hắn chỉ có thể méo miệng đóng ngọc tỷ lên chiếu thư thoái vị.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ, ngày thứ hai sau khi ấu đế đăng cơ, Cố Minh Xu đã sai người đưa hắn vào lãnh cung, nhốt cùng Lục Thanh Hành.
Lục Thanh Hành vốn còn mong hoàng đế nhớ tới tình cũ, phái người đón nàng ta ra ngoài.
Thứ chờ được lại là chính Bùi Triệt không thể cử động.
“Các ngươi to gan! Ai cho phép các ngươi làm nhục bệ hạ như thế?”
Nàng ta gào thét với cung nhân đưa người tới, nhưng không một ai quay đầu để ý.
Gào đến kiệt sức, nàng đành kéo Bùi Triệt, dịch hắn tới tấm chiếu rơm rách trong góc.
Đúng lúc ấy, ta tránh khỏi người canh cửa, lặng lẽ bước vào.
Lục Thanh Hành nhìn rõ khuôn mặt ta, đầu tiên sững người, sau đó cất tiếng cười the thé.
“Ngươi vậy mà vẫn chưa chết?”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng