Chương 6 - Mỹ Nhân Trở Lại
Trong tất cả cung nữ ở cung mẫu phi, A Ninh của ngài là người lạnh lùng nhất, ít nói nhất.
Ngài từng cho rằng nàng không thích mình.
Nhưng về sau, chính nàng từ bỏ cơ hội xuất cung.
Trong những ngày ngài bị phế, nàng đi khắp nơi quỳ lạy cầu xin, chỉ mong cuộc sống của ngài trong lãnh cung dễ chịu hơn đôi chút.
Hết tiếng này tới tiếng khác gọi “điện hạ”, không biết mệt mà dỗ ngài uống hết bát canh củ sen này tới bát khác.
Bát canh củ sen hôm nay giống hệt trong ký ức.
A Ninh của ngài đã trở về.
Quý phi nghiến răng nhắc nhở:
“Bệ hạ, Ninh quý nhân đã mất rồi.”
Bệ hạ nhất thời tỉnh táo.
Nhưng Thái tử bên cạnh chậm rãi lên tiếng:
“Quý phi e rằng đã quên, năm đó Ninh quý nhân giả chết rời cung, trong đó cũng có một phần công lao của người.”
Lời vừa dứt, bệ hạ đột ngột đẩy người nữ nhân mình sủng ái nửa đời ra:
“Tiện phụ! Ngươi chỉ ghen ghét A Ninh của trẫm!”
Nhìn bộ dạng chật vật của quý phi, Thái tử khẽ cười:
“Phụ hoàng, Ninh quý nhân đã trở lại. Người không muốn đi xem sao?”
Nói rồi, hắn chậm rãi đưa tay muốn dìu phụ hoàng.
Không ngờ bệ hạ lại tránh tay hắn.
Ngược lại vịn lấy Tam hoàng tử vẫn luôn đứng bên cạnh, không tranh không giành.
Thái tử cúi đầu, ngơ ngác nhìn bàn tay mình dừng giữa không trung.
Càng tới gần, thiên tử càng kích động.
Giống.
Quá giống.
Đây chính là A Ninh của ngài.
Hốc mắt ngài lại đỏ lên:
“A Ninh, nàng tha thứ cho trẫm rồi phải không? Trong lòng nàng vẫn có trẫm đúng không?”
“Chuyện năm đó là lỗi của trẫm, trẫm không nên không tin nàng. Trẫm đã biết sai rồi.”
Nói tới cuối, ngài đỏ mắt, muốn nắm lấy tay người trước mặt, muốn nàng giống ngày xưa ôm lấy mình một lần nữa.
Nhưng lại không dám, sợ tất cả chỉ là giấc mộng hoàng lương.
Ta chỉ cảm thấy ghê tởm.
Cô cô vốn dĩ chưa từng thích ngài.
Nếu không phải quý phi cầm khế ước bán thân của cô cô uy hiếp.
Cô cô tuyệt đối sẽ không ở lại.
Bát canh củ sen kia cũng chẳng phải món ngon gì.
Năm đó ở lãnh cung, ngay cả cơm còn ăn không đủ no, nói gì tới hương liệu gia vị.
Cũng chẳng trách ngự trù nhiều năm như vậy vẫn không làm ra.
Dù sao ai có thể tưởng tượng được thiên tử của bọn họ lại thích nước rửa nồi nấu với củ sen chứ?
Nhìn ánh mắt âm trầm của Thái tử phía sau.
Ta chậm rãi lên tiếng:
“Nếu thích thì uống thêm đi. Đừng lãng phí.”
Không nghe được lời mình muốn nghe, trong mắt vị thiên tử vốn luôn không để lộ vui giận thoáng hiện mất mát.
Nhưng để dỗ A Ninh vui, ngài không hề do dự.
Bưng bát trong tay lên, uống cạn một hơi.
Tam hoàng tử muốn ngăn đã không kịp.
Thiên tử ôm chiếc bát trống rỗng, giống như một đứa trẻ đòi khen:
“A Ninh, ta rất giỏi, đúng không?”
Nhìn vẻ mặt ấy, ta gật đầu.
Ngài vui mừng vô cùng, muốn nắm tay A Ninh.
Nhưng ta bất động thanh sắc tránh đi.
Ngài có chút luống cuống, vẻ mặt căng thẳng:
“A Ninh, nàng sẽ không rời khỏi ta, đúng không?”
Thái tử đứng phía sau khẽ gật đầu với ta.
Ta đáp:
“Đương nhiên.”
13
Ta được giữ lại trong cung.
Quý phi cùng mấy vị phi tần được sủng ái hùng hổ tới muốn lập quy củ cho ta.
Ta không nói gì.
Chỉ sai người tới Dưỡng Tâm Điện một chuyến.
Ngày hôm sau, mấy người ấy đều bị cấm túc.
Mấy ngày này, bệ hạ gần như ngày nào cũng tới, kể lại những chuyện năm xưa.
Ta tùy tiện đáp vài câu.
Sau này số lần quá nhiều, ta cũng có chút phiền.
Trong mắt ngài thoáng hiện hoảng loạn.
Sợ A Ninh của mình chán ghét, đành nhịn nhớ nhung, cố ý giãn số ngày tới gặp.
Cuối cùng ta cũng có cơ hội truyền tin với Tạ Cảnh Hành.
Người của chàng trước khi đi để lại một tờ giấy.
Trên đó viết:
“An tâm.”
Lòng ta ổn định trở lại.
Có sự can thiệp của ta, bệ hạ càng nhớ những ngày năm xưa trong lãnh cung.
Cũng nhớ lại khi ấy chính vì tiên đế thiên vị ấu tử, lại kiêng kỵ ngoại tộc của hoàng hậu nên mình mới bị đày vào lãnh cung.
Ngài càng ngày càng đối xử tốt với Thái tử.
Đối với Tam hoàng tử thì càng ngày càng lạnh nhạt.
Thái tử đảng cũng dốc sức chèn ép phe Tam hoàng tử.
Một đêm rất bình thường.
Tam hoàng tử khởi binh tạo phản.
14
Lần nữa tỉnh lại.
Đập vào mắt ta là màn trướng đỏ thẫm.
Khắp nơi đều dán chữ hỷ.
Ta bị người thay một bộ hỷ phục đỏ rực.
Thấy ta mở mắt, Tạ Thời Yến khẽ cười.
Chàng cũng mặc hỷ phục, cụp mắt nhìn ta:
“Ngưng Hương, bổn vương sắp thành thân với nàng rồi.”
Tam hoàng tử hôm nay sẽ đăng cơ.
Hắn sẽ trở thành thiên tử tương lai.
Còn chàng sẽ trở thành vị hầu khác họ trẻ tuổi nhất.
Chàng sẽ lấy những thứ tốt nhất thiên hạ làm sính lễ cho Ngưng Hương.
Nàng sẽ trở thành thê tử của chàng.
Nến đỏ soi màn lụa, chàng uống cạn một chén rượu hợp cẩn, chén còn lại đưa tới bên môi ta.
Ta tránh đi, lạnh giọng nhắc:
“Nhị thiếu gia quên rồi sao? Ta đã là thị thiếp của Đại thiếu gia.”
Trong ánh mắt gần như nứt ra vì tức giận của chàng, ta cong môi:
“Còn là chính tay ngài đưa ta cho chàng ấy.”
Hốc mắt chàng đỏ lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cuối cùng vẫn cố kiềm chế, khẽ thở dài như đang giải thích:
“Ngưng Hương, huynh ấy không thích nàng. Huynh ấy chỉ muốn cướp thứ thuộc về ta.”
Giống như khi còn nhỏ.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng