Chương 2 - Mỹ Nhân Phế Vật Xuất Chiến

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nói xong, ánh mắt lướt qua tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Biểu cảm đó tôi đã thấy quá nhiều.

Cái kiểu biểu cảm chờ xem trò cười.

Mạnh Xuyên Dương xuất phát đầu tiên, đeo balo leo núi chuyên dụng, cổ tay đeo GPS, bước chân nhẹ nhàng như đang đi dạo.

Bình luận khen lấy khen để.

Chu Yến bám sát theo sau, rồi đến Lâm Niệm Niệm.

Đến lượt tôi, đạo diễn Tôn liếc nhìn đôi giày canvas của tôi: “Cô Khương Từ, có muốn đổi giày không?

Chúng tôi có chuẩn bị giày bốt.”

“Không cần.”

Tôi xách chiếc balo đơn giản được phát, bước vào rừng.

Lớp lá rụng dưới chân rất dày, giẫm lên nghe xào xạc.

Flycam trên đầu bay vo vo, ống kính chĩa thẳng vào lưng tôi.

Tôi đi rất chậm, không phải vì không quen địa hình, mà vì tôi không được phép đi nhanh.

Tôi cố tình rẽ sai ở một ngã ba, diễn ra vẻ do dự và hoang mang trước ống kính.

Kênh chat đã cười bò: “Hahaha mới vô đã lạc đường!”, “Mỹ nhân phế vật quả nhiên không phụ sự kỳ vọng!”, “Cầu xin cô ấy rút lui đi, nhìn sượng trân à.”

Tôi cố ý lảng vảng quanh một điểm đánh dấu chừng chục phút, cho đến khi trong tai nghe vang lên giọng nhịn cười của đạo diễn Tôn: “Cô Khương Từ, đi thẳng năm mươi mét nữa là điểm đánh dấu, cô đi ngược hướng rồi.”

“Ồ.”

Tôi xoay người, bước đi lảo đảo tiến về phía trước.

Nhưng thực chất, tôi đã nghe thấy những âm thanh khác.

Khi sự chú ý của tất cả mọi người đều dồn vào tôi, tôi dùng khóe mắt quan sát từng chi tiết nhỏ trong rừng — những cành cây gãy, dấu chân mới, và ánh sáng phản chiếu lóe lên rồi vụt tắt trên tán cây.

Hướng Đông Bắc, có người đang quan sát khu trại.

Không chỉ một, ít nhất là hai.

Nhịp thở của họ rất ổn định, không phải người của tổ chương trình.

Tôi thu ánh mắt lại, tiếp tục sắm vai “kẻ phế vật”.

Nhiệm vụ đầu tiên, Mạnh Xuyên Dương mất 18 phút, Chu Yến 22 phút, Lâm Niệm Niệm 30 phút.

Tôi dùng trọn vẹn 52 phút.

Khi về đến trại thì trời đã nhá nhem tối, lửa trại nổ lách tách, ánh sáng cam đỏ hắt lên mặt mọi người.

Mạnh Xuyên Dương ngồi bên đống lửa, tay xoay xoay con dao gập đa năng, thấy tôi đi tới liền bật cười mỉa mai: “Năm mươi phút?

Khương Từ, cô đi dạo công viên đấy à?”

Chu Yến hùa theo: “Người ta là mỹ nhân, đâu phải chiến binh, anh đừng đòi hỏi cao thế.”

Lâm Niệm Niệm không cười.

Cô ấy đang chằm chằm nhìn đôi giày của tôi.

Đế giày canvas bám đầy bùn, nhưng mặt giày lại rất sạch sẽ.

“Đi đường kiểu này, mặt giày không thể nào không bị xước.”

Giọng cô ấy rất điềm tĩnh, “Trừ phi cô biết cách chọn chỗ đặt chân, né được mọi bụi gai và cành cây.”

Lửa trại nổ lép bép.

Tôi nhấc mí mắt liếc cô ấy một cái.

Lâm Niệm Niệm, hình tượng xây dựng ra ngoài là “cao thủ dã ngoại”, trên Weibo toàn ảnh đi bộ đường dài, leo núi.

Nhưng hiện tại xem ra, khả năng quan sát của cô ấy còn đáng chú ý hơn những kỹ năng đó nhiều.

“May mắn thôi.”

Tôi đáp.

Cô ấy không gặng hỏi, nhưng đôi mắt đó giống như con dao phẫu thuật, mổ xẻ tôi từ trên xuống dưới.

Đột nhiên, sau lưng tôi giật thót.

Vị trí xương bả vai phải, mảnh đạn cũ lại đang âm ỉ đau.

Không đúng, không phải vết thương cũ, là trực giác.

Tôi ngoắt đầu lại, nhìn về phía bụi rậm ở phía Đông khu trại.

Rất yên tĩnh.

Không có gì cả.

Nhưng đồng tử của tôi đã khóa chặt hướng đó — có người ở đó.

Không phải người của tổ chương trình.

Người của tổ chương trình bước chân nặng, nhịp thở nhanh.

Hơi thở truyền đến từ hướng đó là một kiểu khí tức khác.

Trầm ổn, kiềm chế, nhịp thở được cố ý làm chậm lại.

Nhịp điệu đặc trưng của những kẻ đã qua huấn luyện chuyên nghiệp đang trong trạng thái ẩn nấp.

“Cô nghe thấy gì sao?”

Lâm Niệm Niệm nhìn theo ánh mắt tôi, không phát hiện ra gì, quay đầu lại, trong mắt hiện thêm một tia hoang mang.

“Không.

Muỗi thôi.”

Tôi buông lỏng bàn tay đã siết chặt từ lúc nào, trong lòng bàn tay rịn chút mồ hôi.

Bên kia đống lửa, Mạnh Xuyên Dương vẫn đang bốc phét về kỷ lục leo núi của mình, tiếng rất lớn, vang lên chói tai giữa hòn đảo vắng.

Tôi tựa lưng vào thân cây, nhắm mắt lại.

Trong đầu bắt đầu nhanh chóng vẽ lại bản đồ địa hình hòn đảo này.

Vách núi phía Đông Bắc, thực vật rậm rạp, là điểm ẩn nấp tự nhiên lý tưởng.

Nhưng những người vừa nãy, lại xuất hiện gần khu trại.

Điều này chứng tỏ họ cũng đang quan sát chúng tôi.

Hoặc có thể, họ cũng đang tìm tôi.

Gió đêm lùa qua cổ áo, lạnh thấu xương.

Trong lòng tôi thầm đổi khung thời gian hành động từ “Ngày 7-10” sang một mốc thời gian cấp bách hơn.

Ba ngày.

Căng nhất là ba ngày.

CHƯƠNG 3

Cơn mưa bão ập xuống vào chiều ngày thứ hai.

Không hề có dấu hiệu báo trước.

Giây trước trời còn trong xanh vạn dặm, giây sau bầu trời đã đen đặc như đáy nồi.

Những hạt mưa to như hạt đậu đập xuống lều trại, phát ra những tiếng bùm bụp như gõ trống.

Tổ đạo diễn khẩn cấp hô ngừng nhiệm vụ leo vách đá đang diễn ra, toàn bộ khách mời rút về doanh trại.

Gió rất to, thổi màn mưa nghiêng ngả, rãnh thoát nước của khu trại căn bản không chống đỡ nổi lượng mưa cấp độ này, chưa đầy mười phút, mặt đất đã bắt đầu ngập.

Đạo diễn Tôn cầm bộ đàm, sắc mặt trắng bệch: “Theo dự báo thời tiết mới nhất, chúng ta đang nằm đúng trên đường đi của một đám mây đối lưu mạnh!

Mưa sẽ càng lúc càng to!

Bây giờ lên tàu sơ tán không kịp nữa rồi!

Phía Nam đảo có một khu trại gia cố dự phòng, địa thế cao hơn, tất cả lập tức di chuyển!”

Tiếng mưa quá lớn, giọng ông ta bị xé nát tươm, nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý.

Mạnh Xuyên Dương lao ra đầu tiên, cõng balo chống nước sải những bước dài.

Chu Yến kéo Lâm Niệm Niệm, ba người dầm mưa chạy về hướng gò đất phía Nam.

Tôi đi chót.

Dưới góc độ không ai chú ý, tôi quay đầu nhìn về hướng Đông Bắc — trong màn mưa, tán cây ở hướng đó vừa rung lên.

Quá có quy luật.

Gió thổi không thể tạo ra chuyển động như vậy.

Khu trại phía Nam nằm trên một sườn đồi cao hơn mực nước biển chừng 40 mét, gồm vài gian nhà trú ẩn tạm thời lắp ghép, móng là các khối bê tông.

Khi tất cả lao vào trong, người ngợm đã ướt sũng.

Thế mưa không có dấu hiệu giảm, mặt đạo diễn Tôn dưới ánh đèn sạc trắng bệch đến dọa người.

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên từ bên ngoài.

“Tiểu Triệu — Tiểu Triệu bị cuốn trôi rồi!”

Tiểu Triệu là một anh quay phim của tổ chương trình, trước đó vẫn luôn ngồi xổm ở rìa khu trại quay cảnh mưa bão.

Mọi người ùa ra cửa.

Phía Tây khu trại vốn là một khe suối sâu nửa mét, dưới cơn mưa bão đã dâng nước biến thành một dòng nước xiết hung tợn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)