Chương 1 - Mỹ Nhân Ngốc Hay Tài Năng Kinh Thành
Trong mắt phụ thân ta, mẫu thân Lâm Kiều Kiều là “mỹ nhân ngốc” nổi danh kinh thành.
Nhưng bà không hề thích cái danh xưng ấy, nên thường tỏ ra một bộ dạng khéo tính toán mà lại tính chẳng ra đâu, vừa lanh vừa ngây.
Cho đến khi phụ thân muốn đổi tình tái thú.
Ngày mẫu thân cầm được thư hòa ly: “Đây là của hồi môn, dọn đi. Đây là thứ mua bằng tiền hồi môn, dọn đi. Đây là đồ sắm chung sau hôn nhân, chia một nửa…”
Phụ thân: “Nói đâu mất ‘mỹ nhân ngốc’ rồi?”
Vị tân phu nhân sắp vào cửa: “Thế này mà gọi là không biết tính à? Đất cát chắc cũng bị nàng cạo đi ba cân mất!”
1
Phụ thân thường nói, thuở trẻ mẫu thân ta là “mỹ nhân ngốc” nức tiếng kinh thành, đơn thuần chân thật mà lại đẹp động lòng người.
Ông vừa gặp đã đem lòng say mê, chủ động cầu hôn, từ đó phu xướng phụ tùy, ân ái như thần tiên quyến lữ.
Nhưng mẫu thân lại nói với phụ thân rằng bà không hề thích danh xưng ấy.
Vì thế trước mặt phụ thân, bà luôn bày ra dáng vẻ khéo toan tính, nhưng lại khiến người ta tưởng như chẳng tính nổi điều gì.
Phụ thân bảo ông yêu nhất chính là vẻ ngây thơ đáng yêu ấy của mẫu thân, vừa có phong phạm khuê các, lại có nét phong tình riêng chẳng ai sánh bằng.
Điều khiến ông mãn nguyện nhất, vẫn là một đôi nhi nữ trí tuệ đều giống ông, thông minh sáng suốt, đoan trang hào phóng.
Thế nên hậu viện nhà phụ thân ta là nơi sạch sẽ nhất trong giới quyền quý kinh thành, không thông phòng thị thiếp, chỉ có một mình mẫu thân.
Dẫu bị đồng liêu trêu chọc, ông vẫn giữ lòng son, vui vẻ sống cùng ái thê và con nhỏ.
Bởi phụ thân giữ mình thanh bạch, lại xuất thân danh môn.
Không chỉ mẫu thân là người mà các phu nhân kinh thành ngưỡng mộ, ngay cả ta cũng là đối tượng khiến bao quý nữ ao ước.
Nhưng ta chưa từng kiêu ngạo, cũng chưa từng vì trong nhà không có di nương hay huynh đệ thứ xuất mà đắc ý.
Ta luôn tỏ ra khiêm nhường lễ độ, khoan hòa rộng rãi, vì thế được khen là đoan trang tao nhã, cử chỉ đại phương.
Lại thêm từ nhỏ ta đã ham học, cầm kỳ thư họa đều tinh thông.
Bởi vậy, dù hiện giờ còn hai năm nữa mới đến tuổi cập kê, đã có không ít phu nhân kín đáo lẫn công khai ngỏ ý với mẫu thân muốn cưới ta làm con dâu.
Còn ca ca ta, chưa từng có công tử thế gia nào thật lòng ghen tị với huynh.
Bởi họ đều cho rằng có thê mỹ thiếp hiền mới là thú lớn đời người, chỉ giữ một người phụ nữ thì chẳng có gì đáng kể.
Nhưng ca ca lại khác hẳn, lời vàng của huynh truyền ra ngoài không ít.
Chẳng hạn như: “Nam nhi tốt phải giữ mình thanh sạch, trong thì trung với thê tử và gia đình, ngoài thì trung với quân vương và quốc gia.”
“Đại trượng phu lời đã nói phải như đinh đóng cột, làm không được thì đừng dễ dàng hứa.”
Vì vậy, tuy hai huynh muội chúng ta lớn lên trong cùng một gia đình, đều do mẫu thân dạy dỗ,
nhưng con đường mỗi người lại khác.
Ta đi theo lối đoan trang rộng lượng.
Huynh ấy thì chọn con đường giữ mình trong sạch, phẩm hạnh cao khiết.
Khắp các thế gia kinh thành, hễ nhắc đến chúng ta, ai cũng khen Khánh Quốc Công thật có phúc.
Một đôi nhi nữ đều là nhân trung long phượng, con trai Thẩm Lâm và con gái Thẩm Yên không chỉ gia thế dung mạo tốt, mà phẩm hạnh cũng xuất sắc.
Cho nên ta dám chắc, nếu kinh thành chọn ra “ứng cử viên con dâu lý tưởng nhất” và “con rể lý tưởng nhất”, thì nhất định không ai ngoài ta và ca ca.
Biểu hiện của hai huynh muội càng khiến phụ thân thêm đắc ý về ánh mắt và gia giáo của mình, càng trân quý tất cả những gì đang có.
2
Nhưng tất cả những điều ấy chỉ là phụ thân nghĩ vậy, thật ra người đứng sau khiến chúng ta trưởng thành như hôm nay chính là mẫu thân, gần như chẳng liên quan gì đến phụ thân.
Xét về giáo dục con cái, ông nhiều lắm chỉ thỉnh thoảng hỏi han, khảo hạch đôi câu rồi khích lệ vài lời, thế là xong.
Còn về di truyền, ta và ca ca phần nhiều cũng giống mẫu thân.
Dù sao phụ thân đọc sách không có thiên phú, học võ không có nghị lực, thật chẳng có gì đáng truyền lại cho chúng ta.
Mẫu thân xuất thân từ An Bình Hầu phủ, là đích nữ, gia giáo tự nhiên không chê vào đâu được.
Nhưng mẫu thân từng nói, trí tuệ và mưu lược bà thể hiện trước mặt chúng ta là nhờ công của bà ngoại.
Bà ngoại ta khác với mẫu thân, xuất thân rất bình thường, phụ thân bà chỉ là quan ngũ phẩm.
Ở nơi khác, quan ngũ phẩm đã là chức lớn.
Nhưng ở kinh thành, ngũ phẩm chỉ như quan nhỏ bé tí.
Thế mà bà ngoại lại dựa vào dung mạo nổi bật cùng trí tuệ và tình thương cực cao, vượt qua mấy bậc giai tầng, gả cao vào An Bình Hầu phủ.
Hơn nữa rất nhanh đã đứng vững gót chân trong phủ, được trên dưới khen ngợi.
Ông ngoại cũng vô cùng yêu trọng bà, mãi đến khi sinh ba trai một gái mới, theo lời khuyên nhiều lần của bà, nạp thêm hai phòng lương thiếp.
Bà ngoại dạy dỗ ba cữu cữu và mẫu thân ta cực kỳ tốt, lại chưa từng hà khắc với thiếp thất hay con thứ.
Vì thế bà ngoại trong vòng thế gia kinh thành luôn mang danh hiền phụ.
Mẫu thân nói, khi còn nhỏ, bà ngoại đã dạy bà rằng, nữ tử tuy không như nam tử có cơ hội ra ngoài lập công danh,
nhưng cũng không được buông bỏ bản thân, để trái tim chỉ xoay quanh đàn ông.
Phải cố gắng học chữ, học nhiều kỹ năng, khiến mình trở nên ưu tú hơn.
Trong không gian phát triển hữu hạn của đời người, phải biết tự mình quản lý cuộc đời.
Để bản thân và con cái đều sống trong bầu không khí gia đình dễ chịu,
một đời an tâm thoải mái — đó chính là sự nghiệp, là thành công của người phụ nữ.
Vì vậy từ nhỏ mẫu thân học cùng các cữu cữu, hễ sách bà hứng thú, bà ngoại đều cho đọc.
Chỉ có hai loại sách không cho xem.
Một là những sách như Nữ tắc, Nữ giới chuyên răn dạy khuôn phép nữ tử,
hai là những thoại bản tình ái do thư sinh nghèo tưởng tượng làm hư tiểu thư khuê các.
Ngoài hai loại ấy, sách gì cũng tùy mẫu thân đọc và bà cũng yêu cầu ta như vậy.
Đọc nhiều, mẫu thân tự nhiên càng thêm sáng suốt minh lý.
Dù cả trí tuệ lẫn ứng xử đều không bằng bà ngoại, nhưng giữa đám khuê tú đã là nổi bật phi thường.
Vì thế trước khi gặp phụ thân, mẫu thân đã được tổ mẫu ta vô cùng yêu thích.
Vốn tổ mẫu lo tính cách phụ thân quá phóng khoáng, sợ không hợp với mẫu thân, nhưng lại thật lòng quý bà.
Thế nên sau khi hai nhà đã ngầm bàn bạc, bà cố ý tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ cho phụ thân và mẫu thân.
Chính lần gặp ấy khiến phụ thân hết lời khen ngợi, thậm chí nhất quyết không cưới ai ngoài bà.
Phản ứng của phụ thân còn tốt hơn cả tổ mẫu dự đoán, khiến bà càng thêm yêu quý mẫu thân.
Bởi trước đó phụ thân từng tuyên bố rằng các quý nữ kinh thành đều là một đám phụ nữ đầy toan tính,
ông thà cả đời không cưới cũng không muốn bị họ “vấy bẩn”.
Lời ấy khiến tổ mẫu đau đầu không ít, bà không cho rằng khéo tính là điều xấu.
Chỉ cần không phải cướp đoạt từ tay người khác, con người vì lợi ích của mình mà cố gắng tranh thủ thì có gì sai?
Nào ngờ phụ thân chỉ gặp mẫu thân một lần đã nói muốn thành thân.
Tổ mẫu sợ ông đổi ý, lập tức sai người âm thầm hỏi ý mẫu thân.
Thấy bà cũng bằng lòng, liền nhanh chóng mời bà mối tốt nhất tới cầu hôn.
3
Sau khi phụ thân ta và mẫu thân thành thân, ông liền đổi hẳn tác phong trước kia chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, trở nên ra dáng, nên người.
Khiến tổ phụ tổ mẫu cảm động đến rơi lệ, đối với mẫu thân càng thêm vừa ý.
Dẫu phụ thân không chịu nạp thiếp, chỉ thủy chung với một mình mẫu thân, tổ phụ tổ mẫu cũng chưa từng phản đối.
Dẫu mẫu thân chỉ sinh ta và ca ca, tổ phụ tổ mẫu vẫn vô cùng hài lòng.
Họ không những không ép phụ thân nạp thiếp, trái lại còn lo rằng nếu phụ thân nạp thêm thê thiếp, lại bị thiếp thất làm hư mất.
Lại thêm thấy mẫu thân dạy dỗ ta và ca ca xuất sắc đến vậy, bèn hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng dòng dõi nhà phụ thân thưa thớt.
Bởi họ hiểu rõ, mọi thay đổi của phụ thân hôm nay đều là vì mẫu thân.
Vì thế, dẫu ai nấy đều biết mẫu thân kỳ thực chẳng những không phải “mỹ nhân ngốc”,
mà còn sáng suốt vô song, tinh minh tháo vát, nhất là giỏi kinh doanh, nay toàn bộ cửa hiệu trong nhà đều giao cho mẫu thân quản lý,
thì mọi người vẫn ngầm hiểu ý nhau, không một ai lỡ miệng trước mặt phụ thân.
Cả Quốc công phủ biến thành chốn mộng đẹp của phụ thân.
Ba thế hệ già trẻ trong nhà, đều là những kẻ dệt mộng cho ông.
Về sau, ta và ca ca dần trưởng thành, tổ phụ tổ mẫu dần già đi, phụ thân trở thành tân Khánh Quốc công.
Thân phận của ta và ca ca theo đó nước lên thuyền lên, người tới hỏi chuyện hôn sự giẫm nát cả ngưỡng cửa.
Sau khi ca ca đỗ Trạng nguyên, liền định thân với đích trưởng tôn nữ của Dương Thái phó.
Dương gia tuy không phải thế gia đại tộc bậc nhất kinh thành, nhưng từng xuất hai vị Tể tướng, ba vị Thái phó.
Hơn nữa Dương gia, bất luận con trai hay con gái, đều được dạy dỗ nghiêm cẩn vô cùng.
Vì thế Dương gia không chỉ là thanh quý thế gia được sĩ tử thiên hạ kính ngưỡng, mà cũng là một trong những đối tượng liên hôn mà các đại gia tộc kinh thành khao khát nhất.
Ca ca ta có thể định được đích trưởng tôn nữ nhà họ, có phần vì phụ thân không nạp thiếp.
Cũng có phần vì gia thế ca ca tốt, lại càng vì hình tượng tốt đẹp ca ca tự mình dày công gây dựng.
Dẫu sao trong danh môn vọng tộc, nhà nào chẳng muốn gả con gái cho một lang quân không nạp thiếp.
Nhưng với con trai nhà mình, lại mong thê thiếp đầy nhà, con cháu sum suê.
Sau khi ca ca định thân xong, mẫu thân liền bắt đầu dốc lòng tính toán cho hôn sự của ta.
Còn phụ thân, vẫn như thường lệ, hoàn toàn không hay biết những chuyện này.
Ngơ ngác vô tri mà đơn thuần vui vẻ, lại đem hết mọi công lao ôm cả về mình.
Ông cho rằng vì ông làm gương, nên ca ca mới có thể định thân với đích trưởng nữ Dương gia.