Chương 5 - Mỹ Nhân Giấu Mặt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong hoảng loạn, nàng đối diện ánh mắt mỉm cười của ta, hai mắt gần như nứt ra.

“Sao ngươi dám? Tiện nhân…”

Nàng đột nhiên lao tới, nhưng bị Ngọc Lộ bước lên chắn lại.

Im lặng một lát.

Nàng lại mềm yếu khóc nói:

“Tỷ tỷ! Đó rõ ràng là đồ của tỷ! Sao tỷ có thể cấu kết với người ngoài vu oan cho ta?”

9

“Đúng đúng đúng!”

Mẫu thân phản ứng trước một bước, như bắt được cọng rơm cứu mạng, liên tục gật đầu:

“Là của Ôn Oánh! Ta là mẫu thân nó! Ta sẽ không nhìn nhầm!”

“Nghiệt chướng! Bản thân ngươi không biết liêm sỉ đã thôi! Còn dám hãm hại muội muội? Người đâu! Lấy gia pháp tới! Hôm nay ta phải đánh chết con dâm phụ này!”

Có lời của phụ thân mẫu thân, dân chúng xung quanh lại do dự.

Dù sao trong mắt người bình thường, sẽ không có cha mẹ nào mang loại chuyện này ra nói bừa.

Thôi Thanh Từ nhìn hết tất cả, ánh mắt hiếm khi lộ ra vài phần áy náy, nhưng khi Ôn Ngưng khoác lấy tay hắn, dùng gương mặt kiều diễm nhìn hắn, hắn lập tức quên sạch.

Ôn Oánh quả thật đáng thương.

Nhưng Ôn Ngưng thật sự quá đẹp.

Hắn không thể không thiên vị, vì vậy chỉ có thể nói với ta:

“A Oánh, nàng giúp nàng ấy đi.”

“Dù sao tương lai nàng cũng phải làm thiếp của ta, có thanh danh tốt hay không cũng không quan trọng.”

“Nhưng Ngưng Nhi thì không được.”

Hắn đầy mặt áy náy, nhưng lời nói vẫn chẳng phải tiếng người.

Ta chẳng thèm để ý hắn, trực tiếp cười nhìn hai nam nhân đang thở hổn hển dưới đất:

“Nếu đồ đó là của ta, hai người sẽ phải cưới ta đấy!”

Nghe vậy, cả hai đều run lên, vội vàng bò dậy nói với Ôn Ngưng:

“Trước đây nàng nói lạnh, đưa chân vào trong ngực ta, chẳng phải đã hứa không phải ta thì không gả sao?”

“Ôn Ngưng, đừng quên, là nàng chủ động lao vào lòng ta, cũng chính nàng nói thân thể đã bị ta chạm qua bảo ta phải chịu trách nhiệm, sao vừa quay đầu đã không nhận?”

Nghe tới đây, tất cả mọi người đều hít sâu một hơi lạnh.

Không chỉ kinh ngạc trước những chuyện Ôn Ngưng đã làm, mà còn kinh ngạc trước sự thiên vị của đôi phu thê này.

“Chẳng trách nuôi tiểu nữ nhi thành thế này! Hóa ra ngay từ gốc đã không ngay thẳng!”

“Trời đất! Đây chẳng phải ép đại nữ nhi đi chết sao? Trên đời vậy mà còn có cha mẹ thiên vị đến thế? Hôm nay ta thật sự mở mang tầm mắt…”

“Bình thường mà, thật ra phần lớn gia đình đều vậy, con cả là nhi tử thì phải nâng niu, con út nhỏ tuổi nhất thì phải cưng chiều, chỉ còn đứa thứ hai kẹp ở giữa, phụ thân không thương, mẫu thân không yêu, đáng thương nhất.”

Mọi người đầy mặt khinh thường nhìn người Ôn gia.

À, vẫn trừ ta.

Tiết Hoài và Lâm Thịnh oán trách nhìn Ôn Ngưng, hoàn toàn không chú ý bên cạnh nàng còn có một Thôi Thanh Từ to đùng, mặt đã đen đến xanh mét.

Sao thế được?

Hôm nay Thôi Thanh Từ mới là nhân vật chính.

“E rằng hai vị đều không cưới được muội muội ta.”

Ta thản nhiên mở miệng, giọng không lớn, nhưng vừa đủ để tất cả mọi người nghe rõ.

“Bởi vì… vừa rồi phụ thân mẫu thân đã hứa gả nàng cho vị hôn phu thứ ba của ta rồi.”

“Trời đất ơi!”

Mọi người đồng loạt cảm thán, nói mình chưa từng thấy gia đình nào hỗn loạn đến vậy, đương nhiên cũng chưa từng thấy nam nhân nào ngu ngốc phóng đãng đến thế!

Ba con heo ngu.

Có người đánh giá như vậy.

Bọn họ cúi đầu, đầu ngón tay run rẩy, xung quanh toàn là tiếng cười chói tai.

Bây giờ tất cả mọi người đều biết chuyện giữa bọn họ và Ôn Ngưng, sau này sẽ không còn cô nương nhà tử tế nào chịu gả cho bọn họ nữa.

Nói không chừng… còn sẽ liên lụy tới việc nghị thân của huynh đệ trong nhà.

Lần này, bọn họ không chỉ tự mình mất mặt, mà còn làm mất cả thể diện của toàn gia.

Một khi liên quan đến tiền đồ, ba nam nhân từng nói mình thâm tình không đổi lập tức thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn Ôn Ngưng càng lúc càng lạnh, không còn nửa phần tình ý.

Ôn Ngưng biết mình không thể chối cãi, nắm chặt vạt váy không biết làm sao.

Trong lúc hoảng loạn, nàng lại rơi vài giọt nước mắt thật.

Trước đây chỉ cần nàng đỏ mắt, phụ thân mẫu thân huynh trưởng lập tức bảo vệ trước mặt nàng, nhưng hôm nay dân chúng vây xem quá nhiều, bọn họ dù muốn thiên vị cũng không dám công khai bao che.

Lời đồn đại chui dày đặc vào tai, Ôn Ngưng chỉ cảm thấy…

Nàng xong rồi.

Đột nhiên, một giọng nói the thé vang lên từ trong đám đông.

“Đệ nhất mỹ nhân Kiến Khang ở đâu?”

10

Mọi người tự giác nhường ra một con đường, thái giám áo tím từng bước đi tới, cười tươi đầy mặt.

“Chúc mừng Ôn đại nhân! Chúc mừng Ôn đại nhân!”

“Vài ngày trước bệ hạ xuất cung, tình cờ nhìn thấy vị đệ nhất mỹ nhân Kiến Khang danh chấn thiên hạ kia, sau khi trở về ngày nhớ đêm mong, không thể quên được. Vì thế đặc biệt sai nô tài tới đón mỹ nhân vào cung, chọn ngày phong phi.”

Ờ, ta rụt cổ.

Không hiểu sao từ mấy chữ ấy, ta lại nghe ra một chút oán khí.

Mất ngủ cũng phải…

Dù sao nhát dao đó của ta đâm khá sâu.

Nửa tháng trước, ta nghe nói bạo quân Mộ Xuyên muốn cùng Thái hậu vào núi lễ Phật, liền giả thành đạo cô, trà trộn vào chùa trước mấy ngày.

Chuẩn bị tìm cơ hội ám sát bạo quân.

Vừa có thể trừ hại cho dân, lại có thể khiến cửu tộc của ta bị giết sạch.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)