Chương 12 - Mưu Kế Trong Đêm Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước hôm nay, Lục gia vẫn là môn đệ thể diện trong kinh. Nghiêm thị là bá phu nhân đoan trang, Lục Nghiễn Châu là thế tử ôn nhuận, Tần Nhược Phù là biểu cô nương đáng thương ăn nhờ ở đậu.

Nhưng lớp da này vừa bị xé ra, bên trong vậy mà toàn là dòi bọ.

Thân vệ tách hai người ra, tóc Mạnh Lan Nhân rối loạn, má bị cào ra mấy vết máu, nhưng vẫn che bụng, lạnh lùng nói: “Ngụy phu nhân, ta và ngươi không oán không thù. Người hại ngươi là bọn họ, không phải ta.”

Ta nhìn nàng ta.

“Ở trong nhà mua bằng của hồi môn của ta, dùng bạc của ta dưỡng thai, cũng gọi là không oán không thù?”

Sắc mặt Mạnh Lan Nhân cứng đờ.

Ta lại hỏi: “Ngươi biết rõ Lục Nghiễn Châu có thê tử, vẫn tư thông có thai với hắn, cũng gọi là không oán không thù?”

Khóe môi nàng ta động đậy, dường như muốn biện, nhưng cuối cùng không nói ra được.

Trên đời này luôn có người cảm thấy mình chỉ thuận nước đẩy thuyền, không tính là hại người.

Nhưng các nàng hưởng thụ thứ thịt được khoét từ người ta xuống, liền không có tư cách nói mình sạch sẽ.

Cuối cùng Lục Nghiễn Châu không nhịn được nữa: “Đủ rồi! Mạnh Lan Nhân chỉ là một nữ tử vô tri bên ngoài, không liên quan đến chuyện này. Chuyện hôm nay, các ngươi muốn trách thì trách ta, đừng lôi kéo người vô tội.”

Hắn vừa nói, Tần Nhược Phù như điên mà cười lên: “Vô tội? Nàng ta vô tội? Vậy ta thì không vô tội?”

Lục Nghiễn Châu ghét bỏ nhìn nàng ta: “Ngươi hại Minh Đường trước, còn dám nói vô tội?”

“Ta hại nàng ta?” Tần Nhược Phù ngơ ngác nhìn hắn, bỗng rơi lệ, “Những lời kia, không phải đều là huynh nói sao? Huynh nói nàng ta đè huynh đến thở không nổi, huynh nói của hồi môn nàng ta tuy nhiều, nhưng chuyện gì cũng phải ghi sổ, huynh nói sau khi nàng ta mang thai, tính tình càng ngày càng lớn, nào bằng ta dịu dàng hiểu chuyện…”

Sắc mặt Lục Nghiễn Châu âm trầm: “Ta có bảo ngươi hại nàng ấy sao?”

Câu này vừa ra, cả người Tần Nhược Phù hoàn toàn im lặng.

Nàng ta nhìn hắn, như nhìn một người trước giờ chưa từng quen biết.

Ta cũng nhìn hắn.

Thì ra hắn không cho rằng mình sai ở bạc tình, dung túng điều ác, ngầm đồng ý giết vợ đoạt con.

Hắn chỉ cảm thấy Tần Nhược Phù làm việc không đủ sạch sẽ, liên lụy đến hắn.

Mạnh Lan Nhân bỗng cười lạnh một tiếng: “Lục thế tử đúng là giỏi phủi sạch. Những thư riêng chàng bảo ta giấu, không viết như vậy đâu.”

Sắc mặt Lục Nghiễn Châu chợt biến: “Ngươi câm miệng!!!”

Mạnh Lan Nhân lấy từ trong tay áo ra một xấp giấy thư, trực tiếp ném xuống đất: “Chàng nói nếu Ngụy thị chết, bảy phần của hồi môn về phủ, ba phần vào tư khố của chàng; chàng nói Tần Nhược Phù tính tình ngu xuẩn, có thể dùng nhưng không thể giữ; chàng còn nói, chỉ cần đứa bé trong bụng ta có thể ổn định Nghiêm thị, chàng sẽ cho ta một trang tử an thân. Lục thế tử, những chữ này không thể cũng là ta viết thay chàng chứ?”

Ngụy Chiếu Dã cúi người nhặt một phong, chỉ quét mắt một cái đã cười lạnh đưa cho phụ thân.

Phụ thân xem xong, ý lạnh trong đáy mắt càng nặng: “Tốt. Ngày mai đưa quan thì trình lên cùng một lượt.”

Lục Nghiễn Châu vươn tay muốn cướp, lại bị thân vệ đá quỳ xuống đất.

Mạnh Lan Nhân che bụng, giọng lạnh và nhanh: “Hầu gia, ta có thể làm chứng. Lục Nghiễn Châu quả thật dùng của hồi môn của Ngụy phu nhân nuôi ta, cũng từng nói nếu Ngụy phu nhân chết, bá phủ sẽ có một khoản tài sản lớn. Chỉ cần hầu gia giữ mạng cho ta, ta còn biết tư khố ngoài thành ở đâu.”

Tần Nhược Phù nhìn chằm chằm bụng nàng ta, bỗng cười: “Ngươi tưởng ngươi mang thai là có thể sống? Ngươi tưởng Nghiêm thị thật sự sẽ bảo vệ ngươi? Nếu trong bụng ngươi là nam thai, bà ta giữ con bỏ mẹ. Nếu là nữ thai, bà ta ghét bẩn cả ngươi lẫn nó.”

Sắc mặt Mạnh Lan Nhân thay đổi.

Nghiêm thị giận dữ: “Điên phụ!”

Tần Nhược Phù lại như cuối cùng tìm lại chút sức lực, nhìn chằm chằm Nghiêm thị, gằn từng chữ: “Thứ Lục gia các ngươi giỏi nhất, chẳng phải là giữ con bỏ mẹ sao?”

Câu này khiến trong phòng lập tức lạnh xuống.

Tay ta vô thức đặt lên tã lót của đứa bé.

Nó đã ngủ rồi, khuôn mặt nhỏ nhăn nhăn, hơi thở nhẹ như lông vũ.

Ta bỗng không muốn nhìn những người này cắn xé nhau nữa.

Bẩn.

Quá bẩn.

Nhưng ngay khi thân vệ muốn áp Mạnh Lan Nhân xuống, nàng ta bỗng hất người ra, chỉ vào đứa bé trong lòng ta.

“Ngụy phu nhân, ngươi cũng đừng vội đắc ý.” Nàng ta cười lạnh, “Lục gia bẩn, nhưng ngươi nhất định sạch sẽ sao?”

Ta ngước mắt nhìn nàng ta.

Mạnh Lan Nhân như bất chấp tất cả, giọng cao vút: “Ta từng nghe thế tử say rượu nói, phu thê các ngươi sớm đã ly tâm. Đứa bé trong bụng ngươi đến kỳ lạ, ai biết nó có phải giống của Lục gia không!”

Cả phòng đều kinh hãi.

Lục Nghiễn Châu đột ngột ngẩng đầu, nhìn ta chòng chọc.

“Ngươi nói gì?”

Mạnh Lan Nhân thấy phản ứng của hắn, như bắt được cơ hội, lập tức nói: “Bản thân thế tử cũng từng nghi ngờ, không phải sao? Chàng từng nói thời gian Ngụy phu nhân mang thai thường về hầu phủ, lại qua lại thường xuyên với bộ hạ cũ của nhà mẹ đẻ. Giờ hầu phủ vội vàng muốn mang đứa bé đi như vậy, ai biết có phải chột dạ không!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)