Chương 8 - Mười Sáu Năm Chờ Đợi
Từ phòng ngủ bước ra, Trần Vũ Hiên đang đứng giữa phòng khách. Trước mặt thằng bé là bố, là bà nội, là ông nội và cô nó. Bốn chọi một.
“Hiên Hiên à,” Vương Quế Hoa kéo tay nó, “cháu khuyên mẹ cháu đi, đừng làm ầm lên đòi ly hôn nữa. Người một nhà có sóng gió gì mà không vượt qua được…”
“Bà nội.” Trần Vũ Hiên rút tay về, “Cháu ủng hộ mẹ cháu ly hôn.”
“Cháu—”
“Cháu còn một chuyện muốn nói.” Thằng bé nhìn Trần Kiến Quân, “Bố, tuần trước có một kiện bưu phẩm gửi đến địa chỉ nhà mình, người nhận tên là ‘Lưu Phương’. Có phải bố đã đưa địa chỉ nhà bên này cho cô ta không?”
Trần Kiến Quân ngẩn người.
“Không thể nào…”
“Bưu kiện đó con đã nhận. Là một hộp DHA cho bà bầu.”
Cả phòng khách như bị rút cạn không khí. Đầu tôi ong lên.
DHA cho bà bầu.
Người phụ nữ đó mang thai rồi?
Tôi nhìn Trần Kiến Quân. Khuôn mặt anh ta đã hoàn toàn méo mó.
“Chuyện đó… cái đó anh không biết… Anh không biết cô ta có thai…”
“Anh không biết?” Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ, “Anh chuẩn bị phòng em bé cho người ta, mà anh không biết cô ta có thai?”
“Niệm Niệm, thực sự là sự cố ngoài ý muốn…”
“Sự cố? Anh cảm thấy cuộc hôn nhân mười sáu năm của chúng ta, không bằng cái ‘sự cố’ ba năm của anh?”
“Anh không nói thế…”
“Anh cũng không cần nói nữa.” Tôi rút điện thoại ra, “Ngày mai tôi sẽ đến văn phòng luật. Tốt nhất là anh nên phối hợp.”
“Dương Niệm!” Trần Kiến Quân gầm lên, “Em cứ nhất quyết ép mọi chuyện đến nước này sao?”
“Không phải tôi muốn ép. Là tự anh làm ra nông nỗi này.”
Mẹ tôi lại từ phòng ngủ bước ra. Lần này bà đã thay đồ đi ra ngoài, tay xách chiếc túi vải quen thuộc.
“Niệm Niệm, mẹ ra ngoài một chuyến.”
“Mẹ, mẹ đi đâu?”
“Giải quyết chút việc.”
Bà đi rồi. Tôi nhìn bóng lưng bà khuất sau cánh cửa, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an khó tả.
Nửa tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn WeChat của mẹ. Một bức ảnh.
Là biên lai tư vấn pháp lý.
Trên đó ghi: Người ủy thác Triệu Tú Lan, vấn đề tư vấn — Tranh chấp vay mượn dân sự và phân chia tài sản hôn nhân.
Mẹ tôi đi tìm luật sư. Lý do bà tìm luật sư không phải vì tôi.
Mà là vì mười vạn tệ mười sáu năm trước. Bà muốn đòi lại số tiền vốn khởi nghiệp đã cho Trần Kiến Quân mượn.
Tôi gọi lại cho bà.
“Mẹ, mẹ—”
“Mười vạn năm đó tuy không có giấy vay nợ, nhưng có lịch sử chuyển khoản ngân hàng. Luật sư bảo có thể khởi kiện đòi lại. Cộng thêm công sức lao động mười sáu năm qua luật sư bảo cũng có thể quy đổi ra tiền được.”
“Mẹ, mẹ không cần…”
“Niệm Niệm, nghe mẹ nói.”
Giọng bà kiên định hơn lúc bình thường rất nhiều.
“Mười sáu năm nay, mẹ nhịn đủ rồi. Bọn họ gọi mẹ là người ngoài, mẹ nhịn. Bọn họ chê đồ mẹ nấu dở, mẹ nhịn. Bọn họ bảo mẹ đừng đi tiệc mừng công, mẹ cũng định nhịn. Nhưng nó ở bên ngoài bao nuôi đàn bà, lừa gạt con, lấp liếm cả gia đình, lại còn để người đàn bà đó có chửa — cái này, mẹ không nhịn được.”
“Mẹ…”
“Mẹ không phải vì tiền. Mẹ muốn cho họ biết, Triệu Tú Lan này không phải là loại người dễ bị bắt nạt.”
Cúp điện thoại, tôi đứng trên ban công. Gió lùa rất mạnh.
Mười sáu năm, đây là lần đầu tiên mẹ tôi thốt ra ba chữ “không nhịn được”.
Cả đời bà đã phải nhẫn nhịn quá nhiều. Chồng mất, một mình nuôi con gái, con lấy chồng liền dốc hết tiền tiết kiệm, theo con chăm cháu ngoại, làm trâu làm ngựa suốt mười sáu năm.
Bà đã cho đi tất cả. Thứ nhận lại được chỉ là hai chữ “người khác họ”.
Không, từ hôm nay trở đi, sẽ không như vậy nữa.
***
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm. Tôi đi thẳng đến văn phòng luật sư.
Người tiếp tôi là luật sư Phương, còn rất trẻ, đeo cặp kính gọng đen.