Chương 4 - Mười Năm Ngột Ngạt Trong Bức Tường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Năm đó Minh Đường đi giày đồng phục của đội phục chế. Hoa văn dưới đế giày không phải dạng này. Giày của em đâu?”

Kiều Thanh Lê đột ngột ngẩng đầu.

“Các người đã sớm nhận định là tôi rồi, còn hỏi làm gì?”

Bố nhìn cô ta như thể đây là lần đầu tiên ông nhận ra đứa con gái đã được nuôi bên cạnh mình suốt năm năm.

“Thanh Lê, bố chỉ hỏi một câu. Khi Minh Đường chết, con có ở đó hay không?”

Nước mắt Kiều Thanh Lê rơi xuống.

“Bố, ngay cả bố cũng không tin con sao?”

Bố không lập tức dỗ dành cô ta như trước đây.

Ông nhìn mặt dây chuyền trong ảnh, đôi môi trắng bệch.

Kiều Thanh Lê đột nhiên lao vào bếp, cầm dao gọt hoa quả đặt lên cổ mình.

“Được thôi, các người đều ép tôi. Thẩm Minh Đường chết rồi, cô ta thắng rồi. Chết rồi mà vẫn muốn cướp gia đình của tôi, cướp chồng tôi, cướp bố mẹ tôi.”

Mẹ hét lên:

“Thanh Lê, bỏ dao xuống!”

Hai đứa trẻ vừa khóc vừa gọi mẹ.

Lục Nghiễn Chu từng bước tiến lại gần.

“Đưa dao cho anh.”

Kiều Thanh Lê nhìn anh.

“Anh còn yêu em không?”

Lục Nghiễn Chu dừng lại.

Kiều Thanh Lê lại hỏi:

“Nếu em nói năm đó em thật sự chỉ vì sợ hãi, anh có tha thứ cho em không?”

Gương mặt Lục Nghiễn Chu trắng bệch đến đáng sợ.

Bố quát lớn:

“Thanh Lê, nói rõ ràng. Chỉ vì sợ hãi là có ý gì?”

Kiều Thanh Lê bỗng bật cười.

“Bố, chẳng phải bố giỏi phá án nhất sao? Bố điều tra đi.”

Cô ta ấn lưỡi dao sát vào cổ.

“Các người còn ép tôi, tôi sẽ chết ngay tại đây. Đến lúc đó hai đứa trẻ không có mẹ, còn Lục Nghiễn Chu, anh cứ ôm bộ xương của Thẩm Minh Đường sống hết đời đi.”

Phòng khách lập tức rối loạn.

Tôi lơ lửng trước mặt cô ta.

Tôi chỉ hận không thể ấn lưỡi dao kia xuống.

Nhưng tôi không thể chạm vào cô ta.

Cuối cùng Lục Nghiễn Chu lùi lại.

“Đừng làm mình bị thương.”

Kiều Thanh Lê đã chiến thắng lần thứ ba.

Cô ta được đưa vào bệnh viện theo dõi.

Bố và Lục Nghiễn Chu canh ngoài hành lang.

Mẹ ngồi trên ghế khóc, miệng vẫn biện hộ cho Kiều Thanh Lê.

“Thanh Lê chỉ bị dọa sợ thôi. Nó nhát gan như vậy, sao có thể giết người?”

Bố nhìn bức ảnh trong tay, giọng rất thấp.

“Minh Đường còn nhát gan hơn. Hồi nhỏ nhìn thấy cá bị đánh vảy, nó có thể khóc nửa ngày.”

Tiếng khóc của mẹ ngừng lại trong chốc lát.

Lục Nghiễn Chu dựa vào tường, trong tay nắm chặt báo cáo xác nhận thân phận của tôi.

“Sau này cô ấy không còn nhát gan nữa.”

Bố nhìn anh.

Lục Nghiễn Chu nói:

“Năm mười tám tuổi, để cứu những cuốn sách cổ bị ngâm trong nước lũ, cô ấy ở trong kho suốt ba ngày. Lúc đi ra, hai bàn tay đều đã lở loét, vậy mà cô ấy vẫn cười hỏi thầy rằng những con chữ có được cứu lại không.”

Mẹ vùi mặt vào lòng bàn tay.

“Đừng nói nữa.”

“Tại sao lại không nói?”

Lục Nghiễn Chu ngẩng đầu nhìn bà.

“Năm năm qua chúng ta đã từng nói một câu tốt đẹp nào về cô ấy chưa?”

Mẹ đột nhiên suy sụp.

“Mẹ phải nói thế nào? Nó là con gái mẹ, mẹ thương nó hơn bất kỳ ai. Nhưng những bằng chứng ấy bày ra trước mặt mẹ. Nó trộm bích họa, hại Thanh Lê, khiến cả nhà chúng ta bị người khác chỉ vào mặt mắng chửi. Con bảo mẹ phải nhận nó thế nào?”

Bố nhét ảnh vào túi tài liệu.

“Bố về đồn cảnh sát.”

Lục Nghiễn Chu đi theo.

Tôi cũng theo họ rời khỏi bệnh viện.

Ở cuối hành lang, thầy Hạ đang ngồi trên xe lăn, phía sau là một người phụ nữ tóc ngắn.

Đó là sư tỷ của tôi, Chu Nam Chi.

Năm năm trước, sau khi tôi bị vu oan, chỉ có chị ấy từng gửi cho tôi một tin nhắn.

Chị ấy nói:

“Thẩm Minh Đường, nếu em còn sống thì quay về mắng chết bọn họ đi.”

Nhưng tôi không thể trở về.

Chu Nam Chi vừa nhìn thấy Lục Nghiễn Chu đã ném thẳng một xấp giấy vào mặt anh.

“Anh còn mặt mũi điều tra sao?”

Lục Nghiễn Chu cúi xuống nhặt.

Chu Nam Chi mắng:

“Ngày thứ ba sau khi Minh Đường mất tích, tôi đã nói hiện trường không đúng. Lưỡi dao phục chế của em ấy hướng ra ngoài, hoàn toàn không phải thói quen cất dao của em ấy. Anh lại nói tôi đang bao biện cho em ấy.”

Lục Nghiễn Chu nhỏ giọng:

“Nam Chi.”

“Đừng gọi tôi.”

Chu Nam Chi chỉ thẳng vào mũi anh.

“Nếu anh thật sự có một chút lương tâm, năm năm trước anh đã phải điều tra. Bây giờ xương cốt của em ấy được đào lên rồi, anh diễn vai tình sâu nghĩa nặng cho ai xem?”

Bố ngăn chị ấy lại.

“Cô Chu, bây giờ quan trọng nhất là chứng cứ.”

Chu Nam Chi nhìn bố, cười đầy hung dữ.

“Đội trưởng Thẩm, ông còn buồn cười hơn. Khi chính tay ký tên vào giấy đoạn tuyệt quan hệ, ông có nói đến chứng cứ không?”

Cơ mặt bố co giật.

Chu Nam Chi lấy từ trong túi ra một chiếc túi niêm phong.

“Đây là nửa mảnh lụa còn sót lại mà năm đó Minh Đường gửi cho tôi. Một tuần trước khi chết, em ấy nói trong vụ bích họa ở ngôi chùa cổ có nội gián. Trên mảnh lụa có dấu vết của loại bột dùng để bóc tranh. Em ấy bảo tôi giữ lại, đợi em ấy trở về rồi cùng mang đi kiểm nghiệm.”

Lục Nghiễn Chu đưa tay định cầm.

Chu Nam Chi tránh đi.

“Anh không xứng chạm vào.”

Thầy Hạ ngẩng đầu.

“Nam Chi, giao cho cảnh sát.”

Chu Nam Chi đưa túi niêm phong cho bố.

“Điều tra cho rõ ràng. Nếu không điều tra rõ, tôi sẽ công khai toàn bộ chuyện năm đó các người đã ép em ấy đến chết thế nào.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)