Chương 4 - Mười Năm Làm Sủng Phi
Một là biểu thị ta không sao, hai là biểu thị lời Tô Hoán nói toàn là vô nghĩa.
Tô Giác quay đầu nhìn Tô Hoán, sắc mặt lạnh xuống, giọng âm trầm:
“Tô Hoán, Mạnh Dữ Thanh là vương phi của ta. Nếu huynh còn không biết xấu hổ mà dây dưa, đừng trách hoàng đệ không giữ thể diện cho thái tử điện hạ.”
Tô Hoán căng chặt quai hàm:
“Nếu không có cô, ngươi tưởng ngươi có thể cưới được Thanh nhi sao?”
Tô Giác nhếch khóe môi:
“Mặc kệ hôn sự này đến từ đâu, tóm lại, bây giờ nàng là thê tử được ta cưới hỏi đàng hoàng. Còn huynh, nếu không có tầng quan hệ với ta, ngay cả bá phụ cũng không làm được.”
Tô Hoán tức giận:
“Tô Giác!”
Ta lên tiếng cắt ngang hắn:
“Thái tử điện hạ bớt giận. Phu quân tuy lời lẽ hơi quá, nhưng không phải vô lý. Ta là người chuyên nhất. Đã đồng ý thành thân với Hoài vương thì chỉ nhận một mình chàng ấy. Sống cùng giường, chết cùng huyệt, đời này không phụ!”
Tô Hoán sững lại.
Ta kéo tay áo Tô Giác, ra hiệu hắn mau đi cùng ta.
Nhưng hắn không có phản ứng.
Ta nhìn sang, liền thấy Tô Giác cũng ngẩn ngơ, ngẩn ngơ nhìn ta.
08
Ta nắm tay hắn, lập tức bị hắn nắm ngược lại.
Phản ứng lúc này thì nhanh nhạy thật.
Ta kéo Tô Giác rời đi, không dừng lại, trực tiếp rời khỏi Đông cung.
Nhưng khi Tô Giác và ta đến cổng vương phủ, hắn bỗng nói:
“Ta nhớ ra còn chút việc chưa làm. Nàng về trước đi.”
Sau đó hắn một mình ngồi xe ngựa rời đi.
Đến tối hắn mới trở về.
Khoảng thời gian dư dả cũng đủ để ta chuẩn bị mọi thứ.
Bữa tối thịnh soạn, còn có một bát canh ngọt.
Ta đổ hết bột thuốc vào bát canh ngọt, khuấy đều, bảo đảm nhìn không ra khác thường.
Sau đó cho tất cả hạ nhân lui xuống.
Hôm nay Tô Hoán tuy nói một đống lời vô nghĩa.
Nhưng có một câu hắn nói đúng.
Đợi Tô Giác xuất gia, một phụ nhân như ta giữ vương phủ, e là lại bị người ta bàn tán.
Ta phải có một đứa con.
Xin lỗi nhé, vị đại sư tương lai.
Vì để ta hưởng phúc, sự thanh bạch của ngài ta cũng phải vấy bẩn rồi.
Tô Giác vừa vào cửa, ta liền bưng canh ngọt nghênh đón:
“Vương gia, chàng về rồi. Nào, uống chút canh giải mệt.”
Hắn nhận bát canh, trước khi uống bỗng khựng lại.
Tim ta treo lên, chăm chú nhìn hắn.
Hắn quét mắt nhìn ta, cười như không cười:
“Vương phi rất muốn ta uống bát canh này sao?”
Ta hắng giọng:
“Đương… đương nhiên. Quan tâm vương gia là chuyện ta nên làm.”
Hắn cong khóe môi, uống cạn bát canh.
Ta thở phào.
Kéo hắn ngồi xuống, ân cần gắp thức ăn cho hắn.
Hắn ăn chậm rãi, không có chút khác thường nào.
Trong lòng ta sốt ruột. Chẳng lẽ ta mua phải thuốc giả rồi?
Ăn được một nửa, cuối cùng Tô Giác cũng có phản ứng. Tốc độ ăn của hắn chậm lại, trên mặt hiện lên sắc đỏ bất thường, còn có mồ hôi lấm tấm.
Ta cầm khăn tay, giả vờ nghi hoặc lau trán cho hắn:
“Sao vương gia đổ nhiều mồ hôi vậy?”
Chân ta bỗng bị vướng một cái. Ta ngã ngồi vào lòng Tô Giác.
Thân thể nam nhân nóng rực.
Trong nháy mắt, ta cũng nóng lên.
Nhưng Tô Giác nhìn ta một cái, phản ứng lại rất bình thản:
“Sao vương phi đứng không vững vậy? Thật là… trượt chân.”
Ta chột dạ gật đầu:
“Phải, là trượt chân.”
Chuyện đã đến nước này, được hắn ôm lại càng dễ thành sự.
Ta quyết tâm, một tay ôm cổ hắn, một tay lau mồ hôi cho hắn.
Khăn tay từ trán hắn trượt xuống má. Ta khẽ nói:
“Vương gia nóng quá. Hay là… ta thổi gió cho vương gia nhé…”
Ta chậm rãi đến gần, hé môi thổi ra một làn gió, từ vành tai hắn lướt đến khóe môi.
Ta nhìn chằm chằm đôi môi đỏ trước mắt, vừa định áp lên.
Cổ tay bỗng bị người ta nắm chặt.
Tim ta giật thót. Ta nghe Tô Giác nói:
“Vương phi, nàng đã bỏ gì vào canh?”
09
Ta vô thức liếc nhìn bát canh.
Đã bị hắn uống sạch không còn một giọt, muốn tra cũng không tra ra.
Vậy nên ta nghi hoặc hỏi ngược lại:
“Bỏ gì là bỏ gì?”
Hắn nhìn ta đầy sâu xa, tay vòng qua eo ta, ghé sát bên tai ta:
“Rất ngon. Lần sau vương phi tiếp tục mang canh cho ta, được không?”
Lòng bàn tay hắn rất nóng, dán bên hông ta.
Hơi thở cũng nóng rực, như có như không phả vào bên tai ta.
Tai ta nóng đến lợi hại. Đầu óc choáng váng, cố gắng phân biệt lời hắn nói.
Đột nhiên ta cảm thấy thân thể nhẹ bẫng.
Tô Giác bế ta lên, đi về phía giường.
Khóe môi ta không nhịn được cong lên, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ:
“Vương gia đây là…”
Hắn nhẹ nhàng đặt ta lên giường, nắm tay ta, đặt bên má hắn, thấp giọng thì thầm:
“Thổi gió không đủ giải nhiệt. Ta còn cần vương phi giúp bằng cách khác.”
Tô Giác dần dần áp sát ta:
“Vương phi sẽ đồng ý, đúng không?”
Ta nhìn gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của hắn nhiễm sắc đỏ, khẽ gật đầu.
Đúng ý ta rồi.
Hơi nóng trên người hắn truyền sang ta.
Ta cũng nóng lên.
Tô Giác thật sự là một người kiên nhẫn, giữ lễ.
Cho đến khi ta ngủ thiếp đi, bên tai ta dường như vẫn còn mơ hồ nghe thấy:
“Thanh Thanh, ở đây thì sao? Có cảm giác gì?”
Khi ta tỉnh lại, Tô Giác đã không còn ở trên giường.
Ta vừa thở phào thì nghe thấy giọng nói quen thuộc:
“Vương phi tỉnh rồi?”
Ta nhìn theo giọng nói, thấy Tô Giác đã áo mũ chỉnh tề ngồi bên bàn, uể oải nhìn ta.