Chương 1 - Mười Năm Làm Sủng Phi
Ta làm sủng phi của Tô Hoán suốt mười năm.
Hắn đối với ta gần như hữu cầu tất ứng, còn chiếu cáo thiên hạ rằng ta là người trong lòng hắn.
Cho đến khi hoàng hậu qua đời.
Tô Hoán đau đớn đến thổ huyết, ôm giữ thi thể hoàng hậu, không cho người hạ táng.
Quần thần tìm đến ta, xin ta khuyên Tô Hoán sớm để hoàng hậu nhập thổ vi an.
Ta đến Phượng Nghi cung gặp hắn. Hắn hốc mắt trũng sâu, gương mặt tiều tụy, nằm gục trên quan tài băng, lẩm bẩm hỏi ta:
“Quý phi, đời này trẫm có phải đã đối xử với hoàng hậu quá tệ không?”
Hắn luôn nói với ta rằng hắn đối với Tống Uyển Quân chỉ có kính trọng.
Nhưng sau khi nàng chết, hắn lại giống như chợt nhận ra trong lòng mình còn có thứ tình cảm khác.
Từ sau đó, Tô Hoán tránh mặt ta, như thể trong hậu cung không hề có người tên là ta.
Chỉ ba năm sau, hắn đã đến lúc lâm chung, cuối cùng vẫn gọi tên hoàng hậu rồi băng hà.
Thiên hạ mặc đồ tang trắng. Khi ta tiễn linh cữu hắn, vì thất thần mà bước hụt một chân.
Lúc tỉnh lại lần nữa, trời xuân rực rỡ.
Tô Hoán đang đặt tấm ngọc bài tượng trưng cho thân phận thái tử phi vào tay Tống Uyển Quân.
Lần này, ánh mắt hắn nhìn Tống Uyển Quân tràn đầy niềm vui mất rồi lại được.
Còn ta, cũng quyết định nhận ý chỉ tứ hôn với lục hoàng tử.
01
Ta thất thần nhìn Tô Hoán.
Lâu đến mức hắn nhận ra ánh mắt của ta, quay sang nhìn lại.
Đôi mày thon dài khẽ nhíu. Hắn liếc ta một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Tống Uyển Quân còn chưa nhận ngọc bài, dường như hơi kinh ngạc, cũng nhìn ta một cái.
Ai cũng biết, đích nữ của thái phó, Mạnh Dữ Thanh, và thái tử Tô Hoán là thanh mai trúc mã, tình nghĩa sâu nặng.
Cho dù hoàng hậu vừa ý cháu gái Tống Uyển Quân, thái tử vẫn không chịu nhượng bộ, một lòng thề phải để ta làm thái tử phi.
Tất cả mọi người đều mặc định tấm ngọc bài này sẽ được Tô Hoán trao vào tay ta.
Nhưng trước mắt, hắn lại đi đến trước mặt Tống Uyển Quân, đưa ngọc bài ra.
Ta cảm nhận được vô số ánh mắt từ bốn phương tám hướng đang đánh giá mình.
Chỉ có hoàng hậu ngồi trên chủ vị là thần sắc nhàn nhạt, hoàn toàn không bất ngờ trước lựa chọn của Tô Hoán.
Ta cũng không bất ngờ.
Đời trước, chủ nhân của tấm ngọc bài này cũng là Tống Uyển Quân.
Tô Hoán ở trước mặt người ngoài đã diễn trọn vẻ thâm tình với ta. Ngoại trừ hắn, không có thế gia đại tộc nào muốn cưới ta vào cửa.
Sau khi hắn và Tống Uyển Quân thành thân, hai người cầm sắt hòa hợp, từng trở thành giai thoại đẹp.
Còn ta ngay cả một vị trí trắc phi cũng không vớt được, trở thành trò cười.
Đến khi Tô Hoán đăng cơ, Tống Uyển Quân làm hoàng hậu, hắn lại bất chấp lời can gián của quần thần, đưa ta vào cung làm phi.
Hắn nói với ta, khi ấy chọn Tống Uyển Quân làm thái tử phi là vì thế cục hiểm nguy, hoàng hậu lấy sự ủng hộ của mẫu tộc ra uy hiếp, ép hắn chọn Tống Uyển Quân.
Hắn lại nói với Tống Uyển Quân rằng nàng đã có được vị trí thái tử phi, vị trí hoàng hậu, thiên hạ không có nữ nhân nào tôn quý hơn nàng. Còn ta vì nàng mà bị亏欠 đã lâu, từ nay về sau hắn phải bù đắp cho ta.
Khi ấy Tống Uyển Quân nhìn ta, ta cũng nhìn nàng, không nói rõ được rốt cuộc ai mới là kẻ đáng thương hơn.
Nàng cung kính nhận lời.
Ta cũng không phản đối.
Từng có tình cũ với thái tử, không ai đến cửa cầu cưới, còn liên lụy cha mẹ bị người ta chê cười.
Vào cung là lựa chọn tốt nhất của ta.
Ta đã sống mười năm trong phú quý.
Tô Hoán thấy có lỗi với ta, chuyện gì cũng đặt ta lên trước. Châu báu ban thưởng như nước chảy đưa vào cung điện của ta.
Ta sinh cho hắn hai trai một gái. Hắn từng có lúc muốn lập con trai ta làm thái tử.
Khi đó tình ý quá đầy, khiến người ta mê muội tâm trí.
Từng có lúc làm ta thật sự cho rằng trong lòng Tô Hoán chỉ có mình ta.
Cái chết của Tống Uyển Quân lại khiến ta tỉnh táo.
Tô Hoán vì nàng mà mất lý trí, còn ta mất đi ân sủng.
Nàng nằm trong quan tài, ta đứng ngoài quan tài.
Ta nghĩ, vẫn là Tống Uyển Quân đáng thương hơn một chút. Nhẫn nhịn cả đời, chết rồi vẫn không được yên ổn.
Ngọc bài gần như đã được đưa đến bên tay Tống Uyển Quân. Tô Hoán sốt ruột muốn nàng nhận lấy.
Sự khác thường này ngược lại khiến nàng chần chừ.
Nàng mãi không đưa tay nhận ngọc bài. Tô Hoán dịu giọng hỏi:
“Tống tiểu thư có điều gì băn khoăn sao?”
Hắn có ý ám chỉ:
“Nếu là lo lắng vì người bên cạnh, trước đây cô không biết chừng mực, để lời đồn ồn ào quá mức. Hôm nay gặp Tống tiểu thư, cô mới biết thế nào là tình ý thật sự.”
02
Hoa sảnh không lớn. Giọng hắn rõ ràng truyền vào tai từng người.
Ta cụp mắt xuống, làm như không thấy những ánh mắt hoặc thương hại, hoặc bất ngờ kia.
Hoàng hậu khẽ ho một tiếng.
Tống Uyển Quân liền đưa tay ra. Đầu ngón tay vừa chạm vào ngọc bài, thân thể nàng bỗng lảo đảo.
Tô Hoán đã buông tay, không kịp phản ứng, vội đỡ lấy Tống Uyển Quân đột nhiên ngất xỉu.
Ngọc bài rơi “choang” xuống đất, vỡ làm hai nửa.
Tô Hoán không màng gì khác, bế ngang Tống Uyển Quân lên, vội vàng ra ngoài:
“Gọi thái y!”
Khi đi ngang qua ta, hắn khựng lại, để lại một câu gần như không nghe rõ:
“Đợi ta bù đắp cho nàng.”
Yến thưởng hoa kết thúc qua loa. Các quý nữ lần lượt rời đi.
Trước khi ta bước ra ngoài, ma ma bên cạnh hoàng hậu gọi ta lại:
“Mạnh tiểu thư, hoàng hậu nương nương mời người ở lại.”
Ta siết chặt tay áo, thở phào nhẹ nhõm.
Trong hoa sảnh chỉ còn lại ta và hoàng hậu. Người nhắc đến một người con trai khác của mình, Tô Giác.
Người muốn tứ hôn ta cho lục hoàng tử.
Đời trước, ta muốn đợi một lời giải thích từ Tô Hoán. Ta tự an ủi mình rằng có lẽ hắn có nỗi khổ riêng, không buông được mười mấy năm tình nghĩa. Ta dập đầu đến mức trán đỏ ửng, chọc giận hoàng hậu, vậy nên cuộc tứ hôn này đương nhiên không còn đoạn sau.
Lần này, ta muốn đồng ý.
Đi theo Tô Hoán thật sự chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Lời hoàng hậu nói cũng khác đi. Sau khi nói xong, người uống một ngụm trà, rồi như vô tình bổ sung một câu:
“Đây cũng là ý của thái tử.”
Ta sững ra.
Sự bù đắp mà Tô Hoán nói, chính là đệ đệ của hắn sao?
Dù có phải sự bù đắp của hắn hay không, ta cũng đã quyết định rồi.
Ta dập đầu trước hoàng hậu:
“Thần nữ đa tạ ân điển của hoàng hậu nương nương.”
03
Hoàng hậu hành động rất nhanh.
Ta còn chưa ra khỏi cung, ý chỉ đã được sai người đưa đến phủ thái phó.
Người cho gọi Tô Giác đến, để hắn tiễn ta xuất cung.
Hắn vẫn là dáng vẻ nhàn nhạt trong ký ức của ta, như thể vạn sự vạn vật đều không lọt vào mắt hắn.
Ta và hắn đi suốt một đoạn không nói gì. Là ta không nhịn được, phá vỡ sự yên lặng trước:
“Điện hạ, nương nương đã tứ hôn cho chúng ta.”
Tô Giác gật đầu:
“Ta biết.”
Bình tĩnh hơn ta tưởng.
Nhưng ta cũng không tưởng tượng ra được dáng vẻ hắn kinh ngạc sẽ thế nào.
Ta và hắn cũng quen biết từ nhỏ. Hắn luôn mang dáng vẻ cao thâm khó lường.
Ta chơi không hợp với hắn.
“Điện hạ chấp nhận sao?”
Hắn nhìn ta một cái:
“Mệnh lệnh của phụ mẫu, không dám không theo.”
Hình như đúng là vậy.
Khi hoàng hậu còn sống, hắn an phận làm một nhàn tản vương gia.
Sau khi hoàng hậu hoăng thệ, hắn mới cố chấp xuất gia, vào chùa.
Ta gả cho hắn, ít nhất có thể khiến cha mẹ không còn phải chịu những lời đàm tiếu kia.
Sau này, ta chính là vương phi được ghi vào tông điệp hoàng gia.
Tính tình Tô Giác lãnh đạm lười nhác. Không có tình nồng ý mật, cũng sẽ không cố ý lạnh nhạt.
Bình bình đạm đạm cũng chẳng có gì không tốt.
Đợi hắn xuất gia rồi, ta chính là chủ nhân duy nhất của vương phủ.
Ta dừng bước. Tô Giác cũng dừng theo ta, khó hiểu nhìn sang.
Ta nở một nụ cười:
“Ta sẽ làm tốt vị trí lục hoàng phi này.”
Hắn không hiểu vì sao ta đột nhiên vui vẻ, cũng chẳng để tâm, chỉ gật đầu:
“Ừm.”
Ánh mắt Tô Giác dừng lại ở một nơi.
Ta nhìn theo tầm mắt hắn.
Tô Hoán đứng dưới một giàn hoa, ánh mắt nặng nề, khiến người ta không phân biệt được cảm xúc.
Ta hành lễ với hắn theo quy củ:
“Bái kiến thái tử điện hạ.”
Một lát sau hắn mới lên tiếng, giọng khàn chát:
“Trước đây nàng đối với ta sẽ không giữ lễ như vậy.”
Ta đáp:
“Trước đây tuổi nhỏ không hiểu chuyện, hiểu sai ý người khác. Nay đã trưởng thành, không thể tiếp tục không biết lễ nghĩa nữa.”
Tô Hoán mím chặt môi, nhìn sang Tô Giác:
“Cô muốn ngươi thề rằng sẽ đối xử tốt với nàng, không để nàng chịu khổ.”
Ta lập tức ngẩng đầu, lo Tô Giác nghĩ nhiều, vội giành trả lời trước:
“Điện hạ nói đùa rồi. Lục điện hạ là phu quân tương lai của thần nữ, đương nhiên sẽ đối xử tốt với thần nữ.”
Tô Giác nghiêng đầu nhìn ta, khẽ nhướng mày. Giọng hắn mang theo chút ý vị khó hiểu:
“Vị hôn thê nói đúng.”
04
Sắc mặt Tô Hoán trầm xuống.
Ta không biết hắn đang không hài lòng điều gì.
Tình nghĩa giữa ta và hắn đã biến mất từ lúc hắn lạnh nhạt với ta.
Hắn sống lại, thật lòng lựa chọn Tống Uyển Quân, lại đẩy ta cho Tô Giác. Mọi thứ đều như hắn mong muốn.
Rốt cuộc hắn còn không hài lòng điều gì?
Một tiểu thái giám vội vã chạy đến, thấp giọng bẩm báo:
“Điện hạ, Tống tiểu thư tỉnh rồi.”
Tô Hoán chấn động, lập tức xoay người rời đi, bước chân vội vàng.
Tiểu thái giám phải chạy mới theo kịp.
Bên tai truyền đến một tiếng hừ nhẹ:
“Vẫn còn không nỡ à?”
Ta thu hồi tầm mắt, nhìn Tô Giác.
Mày mắt hắn lười nhác, như thể chỉ thuận miệng nói một câu.
Ta lắc đầu:
“Ta không phải người được voi đòi tiên. Đã hứa gả cho điện hạ, ta sẽ không còn nhớ đến người khác.”
Khóe môi người trước mắt hình như cong lên một chút.
Nhìn lại lần nữa, có lẽ chỉ là ảo giác của ta.
Hắn tiễn ta đến cổng cung, nhìn ta lên xe ngựa.
Công công tuyên chỉ đã rời khỏi phủ thái phó.
Cha mẹ nhìn ý chỉ, không hiểu chuyện gì, thấy ta trở về liền vây lấy:
“Sao lại là lục điện hạ?”
Ta kể lại mọi chuyện.
Cha rơi vào trầm tư.
Mẹ thì nắm tay ta, lo lắng nhìn ta:
“Thanh nhi, con là tự nguyện, hay là hoàng hậu…”
Ta nắm lại tay mẹ, giọng kiên định:
“Gả cho lục hoàng tử, con cam tâm tình nguyện.”
Mẹ thở phào:
“Lục hoàng tử tốt. Là người thanh nhã, cũng là người lương thiện.”
Giọng cha nặng nề hơn một chút, nhưng cũng nói:
“Chuyện đã thành định cục, Thanh nhi cứ yên tâm chờ gả đi.”
Hôn sự của ta và Tô Giác được định vào bốn tháng sau.
Tin tức vừa truyền ra, lời đồn về chuyện giữa ta và hai vị hoàng tử lập tức ồn ào khắp nơi.
Rõ ràng trước đó ta và thái tử có tình, sau lại được chỉ hôn cho lục hoàng tử.
Bọn họ bàn tán rằng ta đã chu toàn giữa hai huynh đệ như thế nào, có phải đã khiến huynh đệ tranh chấp hay không.
Nhưng rất nhanh, những âm thanh đó đều bị dập sạch.
Hôn sự của thái tử và Tống Uyển Quân cũng được định xuống. Hôn lễ thái tử càng long trọng, quy trình càng phức tạp, thời gian thành thân định vào sáu tháng sau.
Khi nghe tin này, ta ngẩn ra rất lâu.
Tống Uyển Quân vẫn không thoát được.
Nhưng lần này giữa bọn họ không có thêm một ta. Có lẽ Tống Uyển Quân sẽ sống tốt hơn.
Ta không muốn chọc vào thị phi, cũng không muốn để lộ sơ hở khiến Tô Hoán nhìn ra ta cũng là người sống lại.
Vậy nên ta cả ngày ở nhà thêu hỉ phục.
Nghĩ đến phu quân tương lai, cần tạo quan hệ tốt, ta thêu hà bao và khăn tay cho Tô Giác, sai người đưa đến.
Hắn cho người đưa về một bản kinh Phật chép tay.
Thời gian chớp mắt trôi qua hôn sự của ta và Tô Giác diễn ra vô cùng thuận lợi.
Nhưng đêm tân hôn lại xảy ra chút sai sót.