Chương 3 - Mười Năm Làm Nữ Quan Đông Cung
“Hôm qua Thái tử phi nương nương cho phép ta khi kiểm kê đồ cũ thì dùng phong điều của cung Thọ An để niêm phong rương.”
“Sau khi niêm phong, rương hòm do hai nội thị của cung Thọ An trông coi.”
Trần ma ma lạnh giọng: “Gọi người đến.”
Hai nội thị rất nhanh quỳ xuống.
Một người nói: “Đêm qua canh ba, có cung nữ từng vào phòng phụ.”
Người còn lại bổ sung: “Nàng nói phụng mệnh Thái tử phi nương nương, đến đưa bạc thưởng rời cung.”
Sắc mặt Ninh Uyển Sơ trắng bệch.
“Ta chưa từng hạ mệnh lệnh như vậy.”
Trần ma ma không để ý đến nàng.
“Người đâu?”
Nội thị chỉ về phía sau đám đông.
Một tiểu cung nữ lập tức quỳ xuống.
Ta nhận ra nàng ta.
Liên Nhi.
Kiếp trước khi Thái tử phi sảy thai, chính nàng ta chỉ chứng ta từng đến phòng thuốc.
Sau đó nàng ta chết dưới giếng.
Chết rất sạch sẽ.
Lần này, nàng ta chạy không thoát.
Trần ma ma sai người lục tay áo nàng ta.
Trong tay áo lục ra được một góc giấy chưa cháy hết, trên đó có dấu ấn của cung nữ chưởng sự điện Minh Hoa.
Thân thể Ninh Uyển Sơ chao đảo.
n Thừa Tắc đột nhiên nhìn nàng.
“Thái tử phi.”
Vành mắt Ninh Uyển Sơ đỏ lên.
“Điện hạ, thần thiếp không biết chuyện.”
Liên Nhi khóc lóc dập đầu.
“Là chưởng sự cô cô bảo nô tỳ đi.”
“Bà ấy nói Đào cô cô sắp đi rồi, phải thêm chút đồ cho nàng.”
Lời này vừa ngu vừa độc.
Đồ cũ thân cận của Thái tử xuất hiện trong rương ta.
Nếu không tra rõ, thanh danh ta lấy ân cứu mạng để cầu tình yêu, lén giấu đồ cũ của Thái tử sẽ bị đóng đinh.
Sắc mặt Ân Thừa Tắc càng lúc càng khó coi.
Ninh Uyển Sơ khóc nói: “Điện hạ, nàng ta nói bậy.”
Ta nhìn nàng.
Kiếp trước mỗi lần nàng khóc, Ân Thừa Tắc đều sẽ đỡ nàng trước.
Lần này, tay người buông bên người, không động.
Trong lòng ta không có nửa phần khoái ý.
Chỉ cảm thấy muộn màng.
Trần ma ma sai người kéo Liên Nhi xuống.
Ninh Uyển Sơ sốt ruột.
“Trần ma ma, nàng ta là người của Đông Cung.”
Trần ma ma nhìn nàng một cái.
“Thái hậu nương nương còn chưa băng, cung Thọ An vẫn tra nổi một cung nữ.”
Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt Ninh Uyển Sơ cũng biến mất.
n Thừa Tắc nhìn ta.
Giọng người hơi khàn.
“Đào Anh, hôm nay tạm thời đừng đi.”
Ta hỏi: “Vì sao?”
“Chuyện này còn phải tra.”
Ta nói: “Đó là chuyện của Đông Cung.”
Trong mắt người chấn động.
Ta bảo Xuân Nhụy đóng rương lại.
“Nô tỳ đã kiểm xong rương, có thể rời cung rồi.”
n Thừa Tắc chắn dưới hành lang.
“Cô bảo nàng ở lại.”
Ta nhìn người.
Kiếp trước, người dùng câu này giữ ta lại rất nhiều lần.
Giữ ta lại tra vụ cháy.
Giữ ta lại gánh tội.
Giữ ta lại làm người hiểu chuyện nhất.
Ta quỳ xuống.
“Điện hạ, ý chỉ của Thái hậu ở trên.”
Dưới hành lang lặng đi.
Trần ma ma đứng trước mặt ta.
“Thái tử điện hạ, Đào cô nương nên đi rồi.”
n Thừa Tắc nhìn ta, sắc mặt trắng đến đáng sợ.
Ta ôm chiếc rương nhẹ nhất lên.
Bên trong là cây trâm gãy.
Cũng là chút đồ cũ cuối cùng của ta ở Đông Cung.
Khi bước ra khỏi cửa Đông Cung, ánh trời vừa rơi xuống góc mái.
Ta không quay đầu.
6
Ngoài cửa cung đậu một chiếc xe ngựa mui xanh.
Bên cạnh xe có một người mặc thường phục cấm quân.
Trần ma ma nói, hắn tên Hề Chiếu Dã, là người bên nhà mẹ đẻ của Thái hậu nương nương, phụng mệnh đưa ta đến tòa nhà ở ngoại ô kinh thành.
Hề Chiếu Dã chắp tay với ta.
“Đào cô nương.”
Ta đáp lễ.
Hắn nhận lấy chiếc rương nặng nhất của ta, đặt ra sau xe.
Động tác rất vững, cũng không hỏi nửa câu chuyện trong Đông Cung.
Khi ta ngồi vào xe ngựa, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa.
n Thừa Tắc đuổi ra.
Áo ngoài của người còn chưa buộc kỹ, sắc mặt cũng không tốt.
Hề Chiếu Dã chắn bên cạnh xe.
“Thái tử điện hạ.”
n Thừa Tắc không nhìn hắn.
“Đào Anh, xuống xe.”
Ta vén rèm xe.
“Điện hạ có việc?”
Người nhìn ta, đáy mắt đè nén rất nhiều lời.
“Nàng đã sớm đoán được Thái tử phi sẽ ra tay?”
Ta nói: “Đoán được một ít.”
“Vì sao không nói với cô?”
Ta cười.
“Điện hạ sẽ tin sao?”
Sắc mặt người trắng đi.
Ta tiếp tục: “Khi túi hương bị lục ra từ trong rương, điện hạ hỏi ta trước rằng thứ đó từ đâu mà có.”
“Nếu không có Trần ma ma, hôm nay ta còn đi được không?”
Người nghẹn lời.
Gió từ cửa cung thổi ra, mang theo chút hương lạnh.
n Thừa Tắc trầm giọng nói: “Cô chỉ muốn tra rõ.”
Ta nhìn người.
“Điện hạ lần nào cũng nói muốn tra rõ.”
“Tra đến cuối cùng, người chịu phạt luôn là ta.”
Người như bị câu này đâm trúng.
“Những chuyện trước kia, cô không biết.”
Ta gật đầu.
“Điện hạ không biết, là vì người không hỏi.”
Câu này vừa rơi xuống, mặt người hoàn toàn trắng bệch.
Ta buông rèm xe xuống.
“Đi thôi.”
Khi xe ngựa chuyển bánh, Ân Thừa Tắc không ngăn nữa.
Ta ngồi trong xe, ngón tay ấn lên mép hộp gỗ.
Xe ngựa ra khỏi đường cung, trên phố dần náo nhiệt.
Có người bán bánh nóng.
Có người gánh rau.
Còn có trẻ con đuổi theo diều giấy nơi đầu ngõ.
Những âm thanh ấy xa lạ mà sống động.
Ta nghe rất lâu, mới phát hiện tay mình vẫn còn run.
Không phải vì sợ.
Mà vì đột nhiên được thả lỏng.
Hề Chiếu Dã cưỡi ngựa theo bên xe.
Đến nhà ở ngoại ô kinh thành, hắn xuống ngựa trước, đẩy cửa giúp ta.
Sân không lớn.