Chương 6 - Mười Năm Đợi Chờ
Đường Hành khẽ cười.
Nụ cười rất nhạt.
“Cao lên rồi.”
Tôi cũng muốn cười, nhưng khóe môi không nhấc nổi.
“Chú già rồi.”
Chú sửng sốt, sau đó cúi đầu bật cười.
“Biết nói thật, xem ra sống cũng không tệ.”
Tôi nhìn ra sau lưng chú.
“Sao chú lại đi ra từ phía này?”
“Cổng chính đông người.”
Chú nói nhẹ như không.
“Chú không thích náo nhiệt.”
Tôi nhớ tới những tin nhắn kia, hạ giọng.
“Có người đang chờ chú.”
Đường Hành nhìn tôi một cái.
“Hoàng Bách Xuyên?”
Lòng tôi căng lại.
“Chú biết?”
“Hắn có thể chờ mười năm, cũng xem như khá kiên nhẫn.”
“Rốt cuộc ông ta muốn gì?”
Đường Hành không trả lời ngay.
Chú ngẩng đầu nhìn bức tường cao phía xa.
Ánh mắt ấy rất phức tạp.
Vừa giống căm hận, vừa giống từ biệt.
Vài giây sau, chú hỏi.
“Bố cháu không đến à?”
Tôi lắc đầu.
“Không ai đến.”
Chú nói.
“Cô cháu đâu?”
“Cũng không đến.”
“Bác cả, chú hai của cháu thì sao?”
“Đều không đến.”
Đường Hành im lặng.
Gió sớm thổi vạt áo khoác của chú lên, để lộ những sợi chỉ xổ ở chiếc sơ mi cũ bên trong.
Tôi đột nhiên cảm thấy chú gầy đến đáng sợ.
“Lên xe trước đi.”
Tôi nói.
“Nơi này không an toàn.”
Nhưng Đường Hành không nhúc nhích.
Chú nhìn tôi, chút ý cười trong mắt dần phai đi.
“Bố cháu bảo cháu đến?”
“Cháu tự đến.”
“Ông ấy không ngăn?”
“Có ngăn.”
“Ngăn thế nào?”
Tôi tránh ánh mắt chú.
“Bố nói nếu cháu đi thì đừng về nhà nữa.”
Ngón tay Đường Hành khẽ động.
Chú cúi đầu nhìn chiếc túi vải của mình, nhẹ giọng nói.
“Đứa trẻ này từ nhỏ đã không nghe khuyên.”
“Chú cũng từng nói không được để nỗi sợ thay cháu cầm tay lái.”
Chú ngẩng lên nhìn tôi.
Khoảnh khắc ấy, vành mắt chú hơi đỏ.
Nhưng chú nhanh chóng quay mặt đi.
“Đỗ xe xa một chút là đúng.”
“Có người nhắc cháu.”
“Ai?”
“Không nói tên, chỉ nói nợ chú một bữa cơm.”
Đường Hành nghĩ một lúc.
“Lão Mã.”
“Ông ấy nói chú từng để lại lời từ mười năm trước.”
Đường Hành gật đầu.
“Khi ấy chú đã biết cổng chính sẽ không sạch sẽ.”
Tôi sốt ruột.
“Chú, rốt cuộc chú giấu bao nhiêu chuyện?”
Chú nhìn tôi.
“Rất nhiều.”
“Có liên quan đến tiền?”
Chú không phủ nhận.
Phía xa đột nhiên vang lên tiếng động cơ ô tô.
Tôi quay đầu.
Một chiếc sedan màu đen chậm rãi chạy vào từ đầu con đường cũ.
Đường Hành cũng nhìn thấy.
Sắc mặt chú từng chút một lạnh xuống.
“Lên xe.”
Tôi kéo cửa ghế lái.
Nhưng chú đột nhiên giữ lấy cửa xe.
“Đường Nghiễn, nghe chú nói một câu trước.”
“Có gì lên xe rồi nói.”
“Không kịp.”
Chiếc xe đen càng lúc càng gần.
Đường Hành cúi xuống, rút miếng lót giày ra khỏi giày.
Tôi nhìn đến sững người.
Chú lấy từ lớp kẹp trong miếng lót giày ra một tấm thẻ ngân hàng.
Mặt thẻ đã mòn cũ, các góc đều có vết xước.
Chú nhét thẻ vào tay tôi.
“Cầm lấy.”
Theo bản năng, tôi định trả lại.
“Đây là gì?”
Chú nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Trong đó có hai mươi mốt triệu tệ.”
Cả người tôi cứng đờ.
Chiếc xe đen phía xa dừng lại.
Cửa xe mở.
Hoàng Bách Xuyên bước xuống.
Đường Hành hạ giọng rất thấp.
“Mật khẩu là ngày sinh của cháu.”
07
Khi Hoàng Bách Xuyên xuống xe, bầu trời vừa chuyển từ xám sang trắng nhạt.
Ông ta không vội đi tới.
Ông đứng bên cửa xe, trước tiên chỉnh lại cổ tay áo, giống như đến dự một buổi trà sáng chứ không phải chặn một người vừa ra tù.
Sau khi Đường Hành nhét thẻ ngân hàng vào lòng bàn tay tôi, ngón tay chú ấn mạnh một cái.
Tấm thẻ rất mỏng, nhưng lại giống như một miếng sắt nung đỏ, nóng đến mức tôi không dám siết chặt.
Tôi hạ giọng hỏi.
“Rốt cuộc khoản tiền này là thế nào?”
Đường Hành nhìn chằm chằm Hoàng Bách Xuyên, môi gần như không động.
“Trước tiên đừng hỏi.”
“Chú bảo cháu cầm hai mươi mốt triệu tệ, lại còn bảo cháu đừng hỏi?”
“Bây giờ hỏi tức là cho hắn thêm thời gian.”
Cuối cùng Hoàng Bách Xuyên cũng bước tới.
Chiếc sedan đen phía sau ông ta vẫn chưa tắt máy.
Cửa kính dán phim tối màu, bên trong còn có người ngồi.
Tôi mở cửa xe.
“Lên xe.”
Đường Hành không lập tức ngồi vào.
Chú nhìn tôi, giọng trầm thấp.
“Cất kỹ thẻ, bất kể xảy ra chuyện gì cũng đừng giao ra.”
“Ông ta đến vì tấm thẻ này?”
“Không phải.”
Tôi sững lại.
“Vậy ông ta đến làm gì?”
Đường Hành khẽ hít một hơi.
“Hắn cho rằng đằng sau tấm thẻ này còn có thứ khác.”
Hoàng Bách Xuyên đã đi đến cách chúng tôi hơn mười bước.
Ông ta dang hai tay, cười như người quen cũ.
“Lão Đường, mười năm không gặp, ông vẫn nóng tính như vậy.”
Đường Hành ném túi vải vào ghế sau.
“Ông thì chẳng thay đổi.”
Hoàng Bách Xuyên nhìn tôi một cái.
“Đây là cháu trai ông nhỉ?”
Đường Hành không đáp.
Hoàng Bách Xuyên chậc một tiếng.
“Lớn thế này rồi, đứa trẻ năm đó khóc ngoài hành lang, bây giờ cũng dám lái tám trăm cây số đến đón người.”
Lòng tôi căng lên.
Đến chuyện đó ông ta cũng biết.
Đường Hành bước lên nửa bước, chắn trước người tôi.
“Hoàng Bách Xuyên, hôm nay tôi vừa ra ngoài, không muốn nói lời khó nghe.”
Nụ cười của Hoàng Bách Xuyên nhạt đi.
“Ông tưởng tôi muốn đến à?”
Đường Hành nói.
“Nếu không muốn, xe của ông đã không dừng ở đây.”
Hoàng Bách Xuyên cúi đầu phủi tàn thuốc.
“Tôi chờ ông mười năm.”
“Tôi biết.”