Chương 5 - Mười Năm Bị Quên Lãng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sống đến bây giờ, ta từng chỉ có một mình Bùi Khuyết.

Hắn tính tình thanh lãnh, thích văn chán võ, cho nên chuyện giường chiếu rất nhạt nhẽo.

Qua quá lâu rồi, ta gần như đã quên hoan lạc là tư vị gì.

Nhưng khi bốn môi chạm nhau với Tạ Vọng Vân, ta lại nhận ra một nỗi kinh động khó tả.

Cảm giác tê dại lan lên từ đầu ngón tay ấy khiến ta nhịn không được khẽ rên.

Rất nhẹ, rất nhẹ một tiếng.

Nhưng Tạ Vọng Vân vẫn nghe thấy.

Gần như chỉ trong khoảnh khắc, hắn đứng dậy.

Một tay ôm ta, đặt ta ngồi lên bàn trang điểm.

Nụ hôn của Tạ Vọng Vân rất vội vã, lại còn mang theo vài phần khắc chế sót lại.

Hắn lần lượt liếm mút cánh môi ta, hôn hồi lâu vẫn không bước thêm một bước.

Ta mất kiên nhẫn, đưa tay tháo đai lưng hắn.

Y phục nới lỏng xong, ta dùng sức kéo xuống khỏi vai hắn.

Trước ngực Tạ Vọng Vân phập phồng hai khối cơ nở nang, nhìn đến khiến hốc mắt người ta nóng lên.

Hắn khẽ cười một tiếng:

“Phu nhân có còn hài lòng không?”

Ta tiếp tục hôn hắn:

“Hài lòng hay không, thử rồi mới biết.”

Sáng hôm sau, ta không dậy đúng giờ. Hạnh Nhi tưởng ta bị bệnh, bưng nước rửa mặt định xông vào phòng.

May mà Tống sư phụ nhanh tay lẹ mắt kéo nàng lại:

“Tiểu nha đầu, xông vào đâu đấy?”

Hạnh Nhi khó hiểu:

“Đi gọi phu nhân chứ, sắp trưa rồi, nên dậy thôi.”

Tống sư phụ vẻ mặt bất lực:

“Được rồi, đừng gọi phu nhân nữa, hôm nay chúng ta tự trông tiệm.”

Thấy Hạnh Nhi không động, ông lại quát:

“Còn không mau đi.”

Lúc này mới dọa được người đi.

Ta ở trong phòng, nửa mê nửa tỉnh cảm khái Tống thúc đã giữ lại thể diện cho ta.

Phía sau có người áp tới, ôm lấy eo ta.

“Khanh Lê, theo ta về Tạ gia đi, ta cho nàng một danh phận.”

Ta lắc đầu:

“Không cần, Tạ lão gia, đã nói rồi, chúng ta chỉ là quan hệ giường chiếu.”

10

Sau hôm đó, Tạ Vọng Vân cứ răm rắp đi theo sau ta.

Hắn lạnh mặt, vẻ ấm ức nhìn ta, lại không dám nổi giận với ta.

Buổi tối Tạ Thiệu tan học trở về, liên tục kinh ngạc nhìn hắn:

“Cha, người làm sao vậy? Sao sắc mặt khó coi thế?”

Ta gắp thức ăn cho Tạ Thiệu:

“Đừng để ý đến cha con, hắn lên cơn thôi, lát nữa sẽ khỏi.”

Tạ Thiệu liền che miệng cười khẽ, vui vẻ bắt đầu ăn cơm.

Qua một hồi lâu, hắn lại nói:

“Trần di, khi nào người rảnh? Có thể đến thư viện thăm con không?”

“Con nói với bạn học rằng con có một tiểu di rất xinh đẹp, cắt may y phục rất lợi hại, bọn họ đều rất muốn gặp người.”

Đứa nhỏ chưa lớn bằng bao nhiêu, giấu được tâm tư gì chứ?

Chẳng qua là muốn khoe khoang mà thôi.

Trong lòng không hiểu sao vừa buồn cười, lại có chút vui vẻ.

“Nếu con không ngại, ngày mai ta trang điểm một phen, đi đón con được không?”

Tạ Thiệu vui mừng ôm lấy tay ta.

“Cảm ơn Trần di.”

Dáng vẻ thân mật ấy khiến ánh mắt Tạ Vọng Vân tối lại rồi lại tối.

Hôm sau dùng xong bữa trưa, ta chải chuốt trang điểm tỉ mỉ, nghĩ rằng bạn học của Tạ Thiệu ở thư viện phần lớn không giàu thì quý, liền chọn một bộ y phục khiêm nhường nhưng rất có khí thế.

Lại dùng trâm đỏ vấn kiểu tóc thường ngày ta hay búi khi còn làm hoàng hậu.

Qua giờ Ngọ, ta xách giỏ, chậm rãi đi về phía thư viện.

Thư viện của Tạ Thiệu nằm trên con phố phồn hoa nhất.

Hôm nay không biết vì sao, người trên phố ít lạ thường.

Ta đi qua đầu ngõ, đến chính môn thư viện. Bên trong dường như có khách đến, bên ngoài có hộ vệ canh giữ, ánh mắt ai nấy đều lạnh lẽo.

Chỉ liếc một cái, ta đã muốn đi. Nhưng còn chưa kịp rời khỏi, đã nghe thấy tiếng gọi kinh hỉ của Tạ Thiệu.

“Trần di, người đến rồi! Mau, mau qua đây, vừa hay bằng hữu trong kinh của con cũng ở đây.”

“Mẫu thân hắn vừa qua đời, trong lòng bi thương. Con nói con có một vị di mẫu rất tốt, có thể giới thiệu cho hắn quen biết.”

Ta chậm rãi xoay người, quả nhiên cách đó không xa, nhìn thấy Bùi Tiêu Lăng mặc huyền y.

Nhìn thấy ta, vẻ mặt u trầm của hắn dần dần biến thành chấn kinh.

Trong mắt thấm ra lệ ý.

Hắn khẽ gọi một tiếng:

“Mẫu hậu…”

11

Giọng hắn rất nhẹ, Tạ Thiệu không nghe thấy.

Hắn vẫn vui mừng kéo Bùi Tiêu Lăng đến trước mặt ta.

“Trần di, người xem, đây là bằng hữu của con, Tiêu Lăng.”

“Cha hắn là người mở tiêu cục trong kinh, chúng con tình cờ quen nhau ở khách điếm.”

“Thế nào? Trần di, Tiêu Lăng có phải trông rất tuấn tú không? Thân thủ của hắn cũng rất tốt, chính hắn đã đuổi đám lưu manh muốn bắt nạt con.”

Ta biết, thân thủ của Bùi Tiêu Lăng lợi hại, đương nhiên ta biết.

Bởi vì chính ta mời danh sư, từng chút từng chút dạy hắn.

Trong mắt Bùi Tiêu Lăng chứa đầy nước mắt.

“Mẫu… nương, người, người sao lại chưa chết? Còn lưu lạc đến nơi này?”

“Đã xảy ra chuyện gì? Có phải người mất trí nhớ rồi không? Quên con là ai rồi? Hay là bị ai ép buộc nên mới ở lại đây? Người đừng sợ, con đi báo với phụ… phụ thân, lập tức đưa người về…”

Ta phất tay:

“Không ai ép buộc ta, ta cũng không mất trí nhớ, ta chỉ không muốn trở về.”

Vẻ mặt Bùi Tiêu Lăng nhất thời cứng đờ ở đó.

Chậm chạp như Tạ Thiệu, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Hắn đại khái không biết thân phận của Bùi Tiêu Lăng, chắn ngang trước mặt chúng ta, mạnh mẽ đẩy hắn một cái.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)