Chương 1 - Mười Năm Âm Thầm Chờ Đợi
Năm nương hoài thai tháng thứ ba, cha ta say rượu hồ đồ, cùng người ta định hạ hôn ước từ bé.
Chẳng ai ngờ bảy tháng sau nương ta song thai lâm bồn, sinh được hai nữ nhi.
Cha ta phạm phải điều nan giải, cuối cùng quyết định để ta và muội muội bốc thăm định đoạt xem ai sẽ là người ứng hạ hôn sự này.
Năm b /a t /uổi, muội muội bốc trúng hôn thư, cha nương viện cớ hài tử còn nhỏ, nuôi thêm vài năm cũng chẳng muộn.
Năm nă /m tu /ổi, muội muội lại một lần nữa bốc trúng tờ hôn thư ấy, cha nương nói hài tử chưa khai mông học chữ, đợi đọc được sách rồi nhắc lại cũng chưa muộn.
Đến năm bả /y t /uổi, ta chủ động cầm lấy tờ hôn thư đó, lần này sắc mặt cha nương mới coi như dịu lại.
Họ không đợi được thêm chút nào, lập tức tống tiễn ta đến Ngụy gia ở Cù Châu, từ đó về sau mười năm ròng bặt vô âm tín.
Mãi cho đến khi Ngụy gia được Hoàng thượng trọng dụng, chẳng mấy chốc sẽ thăng quan tiến chức, một bước lên mây, cha nương mới dắt theo muội muội tìm đến tận cửa.
“Nhầm rồi, nhầm cả rồi! Năm đó hôn ước từ bé là định cho nhị nha đầu Bảo Vân nhà chúng ta, chứ không phải đại nha đầu.”
Thế nhưng, khi ngẩng đầu lên, họ lại trông thấy ta đang khệ nệ đỡ bụng bầu, từ cửa chính Ngụy phủ bước ra.
1
Vừa bước ra khỏi Ngụy phủ, ta đã nhận ra một ánh mắt oán độc.
Vì mấy năm nay bị nhằm vào quá nhiều, gần như chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo, ta đã lập tức khóa chặt được nguồn gốc của ánh mắt ấy.
Ba người xa lạ đứng trước cổng Ngụy phủ, nữ tử trẻ tuổi đứng giữa lúc này chẳng hề kiêng dè nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt ấy tựa như những mũi kim tẩm độc.
Ta khẽ nhíu mày, lục lọi khắp ký ức cũng thực sự không nhớ nổi nhân vật này là ai.
Không đợi ta phản ứng, người phụ nhân lớn tuổi kia đã lên tiếng trước, giọng nói mang theo vẻ run rẩy cố ý:
“Xuân Nương… là con sao, Xuân Nương?”
Ánh mắt bà ta dè dặt cẩn thận, trên mặt là vẻ tự ti chẳng dám lại gần, nhưng sâu trong đáy mắt lại giấu không nổi sự tính toán.
Có lẽ đã quá lâu rồi không nghe ai gọi cái tên này, ta thoáng chốc ngẩn người.
Nha hoàn bên cạnh lại biến sắc, tiến lên trước không chút do dự, thẳng tay tát mẫu thân ta một cái.
“Làm càn! Khuê danh của phu nhân nhà ta há là thứ ngươi có thể tùy tiện gọi!”
Cái tát này đến quá đột ngột, mẫu thân ta nhất thời còn chưa kịp phản ứng.
Bà ta ôm lấy má, ánh mắt ban đầu còn sững sờ, sau đó vậy mà gắng nặn ra hai giọt lệ, nhìn ta với vẻ đầy tủi ức.
Sắc mặt cha ta lập tức trở nên xanh mét, ông bước lên một bước, chỉ tay vào nha hoàn mà quát lớn:
“Một kẻ hạ nhân như ngươi cũng dám đánh thông gia của Ngụy phủ? Ngươi là cái thá gì?”
Ông quay sang trừng mắt nhìn ta, ánh mắt dừng trên phần bụng đã nhô cao của ta, ánh nhìn phút chốc trở nên sắc nhọn:
“Ngươi có thai rồi?”
Giọng điệu ấy chẳng giống quan tâm, trái lại như đang chất vấn.
Ta hơi nhíu mày, nghiêng người tránh ánh mắt của ông ta, lạnh nhạt hỏi:
“Các người tới đây có chuyện gì?”
Cha nương liếc nhìn nhau, mẫu thân ta cười gượng tiến lên, đưa tay muốn nắm lấy ta, nhưng bị ta nghiêng người né tránh.
Bàn tay bà ta cứng lại giữa không trung, sắc mặt có phần khó coi, song vẫn gượng cười mà nói:
“Xuân Nương à, chúng ta tới đón con về nhà.”
Thấy ta không chút biểu cảm, cha ta dùng giọng điệu đương nhiên như lẽ phải:
“Năm đó cuộc hôn sự này vốn định cho Bảo Vân, ngươi thay muội muội chiếm lấy mười năm, cũng đến lúc nên trả lại rồi. Hôm nay chúng ta đặc biệt đưa Bảo Vân tới, ngươi thu dọn một chút rồi theo chúng ta về, để Bảo Vân ở lại.”
Mẫu thân ta buông tay xuống, liên tục gật đầu:
“Phải đó, đại nha đầu, muội muội con cũng chẳng còn nhỏ nữa, không thể lỡ dở mãi được. Con đã hưởng phúc ở Ngụy gia mười năm, cũng nên biết đủ rồi.”
Nhìn bộ dạng lẽ thẳng khí hùng ấy của bọn họ, ta chỉ cảm thấy từng đợt hàn khí dâng lên từ tận đáy lòng.
Từ nhỏ ta đã biết cha nương chỉ thương muội muội, không hề thích ta.
Năm ta ba tuổi, lần đầu muội muội bốc trúng hôn thư, cha ta im lặng suốt một đêm, nói rằng hài tử còn nhỏ, đợi thêm hai năm rồi bốc lại.
Năm ta năm tuổi, muội muội lại bốc trúng, cha ta nói chờ muội muội đi học rồi hẵng tính.
Mãi đến năm ta bảy tuổi, ngay trước mặt bọn họ, ta chủ động vượt qua muội muội mà cầm lấy tờ hôn thư kia.
Ta nhớ rất rõ, ngay khoảnh khắc ấy, vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trên gương mặt cha nương, tựa như vừa vứt bỏ được một món nợ phiền phức.
Sáng hôm sau, ta đã bị đưa lên cỗ xe ngựa đi Ngụy gia, một đi là mười năm, bặt vô âm tín.
Nghĩ đến đây, giọng ta lạnh hẳn đi:
“Năm ấy nếu không phải ta chủ động cầm lấy hôn thư, e rằng cái thăm ấy sẽ bị bốc mãi cho đến khi Bảo Vân xuất giá mới thôi chăng?”
Sắc mặt cha nương cứng đờ, ánh mắt lảng tránh.
Bảo Vân đứng bên cạnh bỗng nhiên the thé gào lên:
“Ngươi còn mặt mũi mà nói sao! Hôm đó rõ ràng là ta định đi lấy, là ngươi cố tình giành trước! Ngươi đã sớm biết Ngụy gia giàu có thế lực, nên mới nôn nóng muốn trèo cao!”
Mẫu thân ta vội vàng kéo tay áo nàng ta, trên mặt chất đầy nụ cười giả dối:
“Đại nha đầu, con cũng đừng trách Bảo Vân nói chuyện thẳng thắn, trong lòng nó tủi thân. Năm đó liên tiếp mấy lần bốc thăm đều là nó bốc trúng, cuộc hôn sự này vốn dĩ là của nó, con cướp lấy chính là cướp lấy.”
Đôi mắt bà ta đảo một vòng, rồi lại mềm giọng:
“Con cũng biết đấy, năm ấy lúc cha con cùng Ngụy lão gia uống rượu, người được định chính là nha đầu thứ hai, giấy trắng mực đen viết rõ ràng!”
Ta gần như muốn bật cười.
Năm ấy khi mẫu thân mang thai, bụng còn chưa lộ rõ, trong nhà nghèo đến mức không mời nổi đại phu, chẳng ai biết bà mang song thai, lấy đâu ra chuyện nha đầu thứ hai?
Ta nhìn bọn họ, từng chữ từng chữ nói ra:
“Mười năm, các người chưa từng hỏi han lấy một câu. Nay Ngụy gia được hoàng thượng trọng dụng, các người mới nhớ ra sao?”
Bị ta vạch trần, sắc mặt cha ta hoàn toàn sa sầm, chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng:
“Đồ bất hiếu! Leo lên cành cao rồi liền không nhận cha mẹ nữa sao? Chúng ta uổng công nuôi ngươi bảy năm! Sớm biết ngươi là thứ bạch nhãn lang thế này, lúc sinh ra đã nên nhấn chết trong thùng nước tiểu!”
Mẫu thân ta cũng ở bên cạnh lau nước mắt, như thể chịu phải nỗi oan khuất tày trời:
“Xuân Nương, sao con lại trở nên nhẫn tâm như vậy… chúng ta là cha mẹ ruột của con mà!”
Ta lắc đầu, chẳng muốn nhìn bọn họ tiếp tục diễn trò nữa:
“Hôn sự này không phải một mình ta có thể quyết định. Nếu các người thiếu lộ phí, ta có thể cho ít bạc, cầm lấy rồi đi đi.”
Nào ngờ, cha ta vừa nghe vậy liền như bị dẫm phải đuôi, nhảy dựng lên:
“Ai thèm đồng tiền thối của ngươi! Chúng ta muốn là công đạo! Là hôn sự của Bảo Vân!”
Ta cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua những gương mặt viết đầy lòng tham:
“Nếu thật sự muốn công đạo, hôn sự này đã sai, vậy vì sao mười năm không nói, lại cứ phải đợi đến khi Ngụy gia đắc thế mới từ Thanh Châu vội vã chạy tới?”
Ánh mắt mẫu thân né tránh, ấp úng mãi không đáp được.
Cha ta thẹn quá hóa giận, bước lên một bước, gần như chĩa tay tới tận mặt ta:
“Hôm nay nếu ngươi không đồng ý, chúng ta sẽ lên công đường cáo trạng! Tố Ngụy gia cưỡng chiếm dân nữ, ức hiếp bá tánh! Ta muốn xem thử ngươi còn có thể ở yên tại Ngụy gia được hay không!”
Ta nhẹ nhàng gạt tay ông ta ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu ấy:
“Cáo quan? Cha có biết hiện giờ Ngụy gia là thân phận gì không? Có biết vì sao hoàng thượng coi trọng Ngụy gia hay không?”
“Lại có biết, phu quân đối với ta ra sao? Bọn họ liệu có tin một nhà mẹ đẻ… mười năm không qua lại với ta hay không?”
Đương nhiên bọn họ không biết, nếu biết, sao còn dám ngông cuồng đến thế.
“Ngay cả nền tảng và thế lực thật sự của Ngụy gia còn chưa tìm hiểu rõ, vậy mà đã dám đến đây gây chuyện, bám víu kiếm chác.”
Ta xoay người bước về phía xe ngựa, ném lại một câu:
“Nực cười.”
Phía sau vang lên tiếng chửi rủa chói tai của Bảo Vân:
“Ngươi đắc ý cái gì! Chẳng qua chỉ là một tên trộm chiếm mất vị trí của ta! Vị trí Ngụy phu nhân sớm muộn cũng là của ta!”
Tiếng nguyền rủa của cha nương bị ta bỏ lại phía sau, ta không ngoảnh đầu lấy một lần, bước thẳng lên xe ngựa.
Trong xe, ta mệt mỏi xoa xoa mi tâm, trong lòng chỉ còn lại một mảnh phiền muộn.
Nha hoàn nhẹ nhàng day trán cho ta, thấp giọng lẩm bẩm:
“Nương nương, một nhà này thật chẳng biết điều… ngay cả chút nội tình cũng không rõ, vậy mà dám tới gây chuyện.”
Ta nhắm mắt lại, không đáp.
Bọn họ đương nhiên không biết, đến năm thứ bảy ta ở Ngụy gia, ta đã được đưa vào cung, trở thành người của hoàng thượng.
Lại càng không biết, hài tử trong bụng ta, chính là long chủng.
2
Chẳng mấy ngày sau, nương ta một mình tìm đến Ngụy phủ.
Mắt bà sưng đỏ, vừa thấy ta liền nhào tới nắm lấy tay ta.
“Đại nha đầu, hôm đó cha con tức quá nên hồ đồ nói bậy, con đừng chấp nhặt với ông ấy…”
Bà xoa xoa tay ta, nước mắt nói đến là đến:
“Nương biết trong lòng con oán trách chúng ta. Những năm qua quả thật chúng ta bạc đãi con. Nhưng trong nhà thực sự khó khăn, con bé Bảo Vân kia lại chẳng nên thân, hôn sự mãi không có tin tức…”
Ta lặng lẽ nhìn bà diễn.
Thấy ta không chút lay động, bà thử tiến lại gần thêm chút, hạ thấp giọng:
“Ngụy gia gia nghiệp lớn như vậy, thêm một người hầu hạ cũng chẳng đáng là bao. Cha nương cũng không trách con năm đó cướp hôn sự của Bảo Vân. Con xem… để Bảo Vân vào cửa làm thiếp cho phu quân của con, được không? Hai tỷ muội cũng có thể nương tựa lẫn nhau.”
Ta gần như không dám tin vào tai mình:
“Người nói gì? Bảo Vân làm thiếp cho phu quân của ta? Tỷ muội cùng hầu một phu quân?”
Nương ta vội vàng cười lấy lòng:
“Chỉ là tạm thời thôi, tạm thời thôi! Đợi Bảo Vân đứng vững rồi, con lại nghĩ cách nâng nó lên làm bình thê…”
“Hoang đường!”
Ta lập tức rút tay lại, đứng bật dậy.