Chương 3 - Muội Muội Đến Được Vinh Quang

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nàng ta còn ở Vương phủ, chỉ vào mũi tiểu cô cô, luôn miệng mắng “làm thiếp hạ tiện”, “dùng sắc hầu người”.

Bây giờ, cái tát này lại giáng lên mặt chính nàng ta!

“Từ Minh Trạch, chàng điên rồi sao!”

Tô Uyển Nhi hoàn toàn suy sụp.

Nàng ta hét lên:

“Ta là đích nữ của thế gia thanh lưu! Phụ thân ta là quan ngũ phẩm!”

“Nhà chàng cho dù là hoàng thương, cũng chẳng qua chỉ là thương hộ đầy mùi tiền!”

“Chàng cũng xứng bảo ta làm thiếp cho chàng sao?!”

Mấy lời này dường như đã chọc trúng điểm buồn cười của Từ Minh Trạch.

Hắn túm lấy cổ tay Tô Uyển Nhi, mạnh tay hất nàng ta ra:

“Thôi đi!”

“Phụ thân ngươi đã ngồi tù ba năm rồi, ngươi còn tưởng mình là thứ gì?!”

Từ Minh Trạch cười lạnh, ánh mắt vô cùng khinh miệt:

“Tô Uyển Nhi, ngươi thật sự cho rằng ta một lòng một dạ với ngươi sao?”

“Ba năm trước, lần đầu phụ thân ngươi bị đưa vào chiếu ngục, phụ mẫu ta đã viết xong thư từ hôn ngay trong đêm.”

“Nhưng ai mà ngờ được?”

“Ngươi có một cô cô tốt, vậy mà lại bám được vào Vinh Vương!”

“Ta dỗ dành ngươi, nâng niu ngươi, thậm chí không thu nhận nha hoàn thông phòng, tất cả đều là nể mặt tiểu cô cô Tô Thanh Nguyệt của ngươi, vị quý thiếp trong Vương phủ.”

“Dù sao ba năm qua Từ gia chúng ta dựa vào lá cờ lớn mang tên Vinh Vương để làm ăn trong kinh thành, đã nhận được bao nhiêu lợi ích, tránh được bao nhiêu cửa ải?”

Từ Minh Trạch cúi người, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Tô Uyển Nhi, từng câu từng chữ xé nát niềm kiêu hãnh của nàng ta:

“Bây giờ các ngươi tự tìm đường chết, chọc giận Vinh Vương phủ, bị người ta quét ra khỏi cửa.”

“Ta còn giữ hôn sự này lại để tự rước phiền phức vào người hay sao?”

“Biết điều thì ngoan ngoãn làm thiếp.”

“Không bằng lòng thì cửa ở bên kia.”

07

Những lời này, từng chữ đều đâm thẳng vào tim.

Toàn thân Tô Uyển Nhi run rẩy.

Nàng ta đột nhiên giơ tay, “bốp” một tiếng, dùng hết sức tát Từ Minh Trạch một cái thật mạnh.

Từ Minh Trạch bị đánh nghiêng đầu.

Trên má lập tức hiện lên dấu tay đỏ.

Sự giả nhân giả nghĩa cuối cùng của nam nhân hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ hung bạo.

“Tiện nhân!”

“Được cho thể diện mà không biết nhận!”

Từ Minh Trạch trở tay tát mạnh một cái, trực tiếp đánh Tô Uyển Nhi ngã xuống đất.

Tô Uyển Nhi đập mạnh vào ngưỡng cửa, trước mắt tối sầm.

“Người đâu!”

Từ Minh Trạch chán ghét phủi vạt áo:

“Đánh hai mụ điên này ra ngoài cho ta!”

Mấy tên tiểu nhị vai u thịt bắp xông tới, vừa đá vừa đạp, giống như quét rác, ném hai mẫu nữ ra ngoài.

08

Sau khi bị ném khỏi Từ gia.

Tô Uyển Nhi ôm khuôn mặt sưng đỏ, cuối cùng không chịu đựng nổi, quỳ dưới đất gào khóc.

Mắt thấy trời dần tối.

Nhà cửa Tô gia vẫn bị niêm phong.

Hai người ngay cả một nơi đặt chân cũng không có.

Trong lúc cùng đường, tẩu tẩu nghiến răng, chỉ đành dẫn theo nữ nhi đến nương nhờ nhà mẹ đẻ của mình.

Nhà cữu cữu của Uyển Nhi.

Khi tìm đến cửa.

Cữu mẫu nắm tay hai mẫu nữ, hốc mắt đỏ hoe.

“Muội muội đáng thương của ta, ngoại sanh nữ số khổ của ta, sao lại phải chịu tội như vậy!”

Cữu mẫu vừa lau nước mắt, vừa sai hạ nhân đốt loại than bạc ấm nhất, dọn ra gian thượng phòng có đệm mềm, thậm chí còn mang đến một bát yến nóng hổi.

Ngồi trước chậu than ấm áp.

Hai mẫu nữ nhìn nhau, trong mắt đều là niềm vui mừng vì sống sót sau tai nạn.

Bọn họ tưởng rằng cuối cùng cũng tìm được một bến đỗ có thể che mưa chắn gió.

Nhưng phần “tình thân” này đã được công khai định giá.

Nửa tháng tiếp theo giống như một trận lăng trì dùng dao cùn cắt thịt.

Cữu mẫu thở dài nói ngục tốt trong chiếu ngục rất khó thu xếp.

Tẩu tẩu đỏ mắt, tháo cây trâm vàng ròng đính lông chim xanh duy nhất trên đầu xuống.

Cữu mẫu than thở rằng trời đông giá rét, giá gạo trong nhà đã tăng cao.

Tô Uyển Nhi cắn môi, giao ra tờ ngân phiếu năm mươi lượng cuối cùng được khâu trong áo lót.

Đến ngày thứ mười lăm.

Hai mẫu nữ không còn lấy nổi một đồng.

Ngay cả đôi hoa tai bạc trên tai Tô Uyển Nhi cũng bị lấy mất.

Sắc mặt của nhà cữu cữu chỉ trong một đêm đã thay đổi.

Than bạc bị lấy đi, đổi thành loại than củi kém chất lượng, khói bay cay mắt.

Phòng khách thượng hạng cũng bị thu lại.

Hai mẫu nữ bị xua đuổi như súc vật vào một gian nhà củi rách nát, gió lùa tứ phía ở hậu viện.

“Phủ này không nuôi người rảnh rỗi!”

“Còn tưởng mình là phu nhân, tiểu thư nhà quan sao?”

Cữu mẫu vừa cắn hạt dưa vừa đứng ngoài nhà củi, trợn mắt lớn tiếng chửi mắng:

“Ăn không ở không nửa tháng rồi, mau quét sạch tuyết dưới đất đi!”

“Không quét xong thì hôm nay đừng nghĩ tới chuyện ăn cơm tối!”

Tô Uyển Nhi không dám ngẩng đầu phản bác, chỉ có thể rụt cổ đi làm việc.

Đôi tay từng không phải đụng đến nước lạnh, bây giờ đã mọc đầy vết nứt vì rét.

Ban đêm gió lạnh thấu xương.

Trong nhà củi, tẩu tẩu co ro trong góc, che mặt tuyệt vọng khóc thút thít.

Tô Uyển Nhi mặc chiếc áo bông rách mỏng manh, lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Nhìn nữ nhi run lên vì rét.

Tẩu tẩu suy sụp.

“Uyển Nhi, hay là… chúng ta vẫn nên đến Vương phủ cầu xin tiểu cô cô của con đi?”

Tẩu ấy nắm lấy tay áo nữ nhi, khóc đến mặt đầy nước mắt:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)