Chương 4 - Mười Bảy Năm Chờ Đợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ấy liều mạng bảo vệ tôi đến vậy.

Nhưng người đứng trên bục nhận thưởng phát biểu là tôi.

Người được thầy cô gọi tên khen ngợi là tôi.

Người được Giang Tư Minh và Lục Thời Khiêm bảo vệ cũng là tôi.

Rõ ràng cô ấy có xuất thân tốt hơn tôi, vậy mà ánh mắt Lục Thời Khiêm chưa từng dừng lại trên người cô ấy.

Nghĩ đến đây.

Ánh mắt cô ấy nhìn về phía Lục Thời Khiêm.

Nhưng theo ánh mắt Lục Thời Khiêm, cô ấy lại nhìn thấy Đường Tâm Nhiên đang nằm trên giường bệnh.

Tim cô ấy run lên, sắc mặt trở nên khó coi.

Giang Tư Minh quay sang bố mẹ mình.

“Mười bảy năm qua tuy con và Dao Dao chưa kết hôn, nhưng lần nào không phải cô ấy chủ động giục con về thăm bố mẹ?”

“Lần nào bố mẹ không nói sẽ xem cô ấy như con gái ruột?”

“Mẹ cô ấy chết rồi. Người mẹ nương tựa duy nhất của cô ấy đã tắt thở ngay trước mặt cô ấy. Bố mẹ bảo cô ấy làm sao bình tĩnh? Làm sao không phát điên?”

Bố mẹ Giang lập tức sững sờ.

Họ nhớ lại tôi luôn tranh thủ thời gian chạy đến nhà họ.

Vừa vào cửa đã nhanh nhẹn dọn dẹp, giặt đồ, nấu cơm.

Khi Giang Tư Minh làm họ tức giận, tôi còn kiên nhẫn dỗ dành họ.

Nhưng con trai họ nhất quyết muốn cưới Đường Tâm Nhiên. Vì hạnh phúc của con trai, họ chỉ có thể chọn cách che giấu.

Ngay cả sau khi tôi rơi xuống lầu, phản ứng đầu tiên của họ là thầm may mắn.

May mà chưa cưới một người cực đoan như tôi về nhà.

Nhưng họ lại không nghĩ đến, tôi đã tận mắt nhìn mẹ mình chết ngay trước mặt.

Phòng bệnh rơi vào sự im lặng chết chóc.

Ngay cả Lục Thời Khiêm cũng không nói nữa.

Ngón tay Đường Tâm Nhiên khẽ động, không ngờ cô ta từ từ tỉnh lại.

Cô ta quay đầu nhìn thấy Giang Tư Minh, đôi mắt lập tức đỏ lên đầy tủi thân.

Cô ta đưa tay về phía anh ta, muốn được ôm.

“Tư Minh, em sợ quá.”

“Thẩm Minh Dao muốn giết em, em sợ mình không còn được gặp anh nữa.”

Thấy anh ta không đáp lại, Đường Tâm Nhiên bắt đầu hoảng.

Ánh mắt cô ta né tránh, vội giải thích:

“Anh sẽ không nghi ngờ máy thở của mẹ Thẩm Minh Dao là do em rút đấy chứ?”

“Em không biết vì sao phích cắm máy thở lại rơi ra, em cũng không cố ý làm đổ cháo lên đó.”

“Tư Minh, em yêu anh mười bốn năm, chẳng lẽ anh không tin em sao?”

Nhìn ánh mắt né tránh của cô ta, tim Giang Tư Minh thắt lại.

Anh ta nhớ đến phòng bệnh của mẹ tôi hôm đó.

Chỉ có cô ta đứng gần máy thở nhất.

Phích cắm đang yên đang lành sao lại đột nhiên rơi ra?

Bát cháo của cô ta sao lại vừa hay đổ đúng vào ổ điện?

Bây giờ không có ai nhắc đến chuyện máy thở, vì sao cô ta lại vội vàng biện minh như vậy?

Lòng Giang Tư Minh từng chút chìm xuống.

Nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn trấn an:

“Sao có thể chứ?”

“Nếu đã tỉnh rồi thì nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong, anh ta lại bất chấp tất cả rời khỏi phòng bệnh của Đường Tâm Nhiên.

Nếu Đường Tâm Nhiên đã tỉnh rồi.

Anh ta nghĩ…

Liệu có phải tôi cũng tỉnh rồi không?

Nhưng khi quay lại phòng bệnh của tôi, tôi vẫn nằm đó như một con búp bê không có sự sống, không hề nhúc nhích.

Anh ta bước đến, nắm chặt tay tôi. Giọng run rẩy:

“Dao Dao, em tỉnh lại đi.”

“Không phải em luôn khao khát được gả cho anh sao?”

“Tiền mua nhà cưới của chúng ta đã gom đủ rồi. Anh sẽ ly hôn với Đường Tâm Nhiên rồi cưới em.”

“Anh chỉ cần em tỉnh lại thôi…”

Anh ta nghẹn ngào thành tiếng, cả người run rẩy.

Mà Đường Tâm Nhiên không màng cơ thể mình, đuổi theo ra ngoài vừa hay nghe được những lời anh ta nói.

Cô ta lập tức cứng đờ ngay tại chỗ.

Ánh mắt không cam lòng và độc địa của cô ta xuyên qua khe cửa, bắn về phía tôi.

Chương 7

Giang Tư Minh vẫn ngày đêm ở phòng bệnh chăm sóc tôi.

Anh ta thường vuốt ve gương mặt tái nhợt của tôi, nhớ lại từng chuyện vụn vặt trong mười bảy năm qua.

Cho đến khi anh ta đi lấy nước nóng cho tôi.

Lúc quay về, anh ta nhìn thấy Đường Tâm Nhiên lén lút bước vào phòng bệnh của tôi.

Tim anh ta thắt lại, lập tức bước nhanh tới.

Đến cửa phòng bệnh, anh ta thấy Đường Tâm Nhiên căm hận nhìn tôi, trút hết bất mãn trong lòng.

“Thẩm Minh Dao, nếu tôi đã tỉnh mà cô vẫn hôn mê, chứng tỏ ông trời đứng về phía tôi.”

“Cô đúng là nực cười thật.”

“Bạn tốt của cô chỉ vì nghe tôi khóc lóc tủi thân vài câu, đã chọn tin tôi vô điều kiện, tin rằng mẹ cô là tiểu tam hại chết mẹ tôi.”

“Ngay cả Tư Minh cũng vậy. Anh ấy chỉ vì chưa từng công khai tôi trên mạng xã hội, nên thấy áy náy với tôi, rồi cho rằng việc tôi bắt nạt cô ba năm là có lý do chính đáng.”

“Nhưng tôi chưa từng nói với họ rằng, có một lần bố tôi tỉnh táo, ông ấy đã nói cho tôi biết chân tướng năm đó.”

“Hóa ra đúng như cô nói, là bố tôi có ý đồ xấu nhưng không thành, nên mới tung tin đồn. Mẹ tôi cũng vì bị ông ta bạo hành gia đình mà nhảy lầu.”

“Nhưng thế thì đã sao? Tất cả mọi người đều không tin cô.”

“Thẩm Minh Dao, cô chết đi. Cô sống lại còn ý nghĩa gì nữa?”

Tay cô ta chậm rãi lần về phía phích cắm của máy thở.

“Hay để tôi giúp cô giống như đã giúp mẹ cô nhé!”

Nói rồi, cô ta định rút máy thở của tôi như từng rút máy thở của mẹ tôi.

Trái tim đang chấn động của Giang Tư Minh lại lần nữa đập điên cuồng theo động tác của cô ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)