Chương 10 - Mùi Sợ Hãi
Anh sải một bước lao tới, đỡ lấy tôi.
“Em sao vậy?
Mặt sao đỏ thế?”
Anh đưa tay sờ trán tôi.
“Không sốt…” Mày anh nhíu chặt, trong mắt tràn đầy sự hoảng hốt và lo lắng “chân thật”.
“Em… em không biết.”
Tôi yếu ớt dựa vào người anh.
“Chỉ cảm thấy tim đập rất nhanh, toàn thân không có sức.”
“Không được, chúng ta nhất định phải đến bệnh viện!”
Anh bế ngang tôi lên, bước nhanh về phòng ngủ.
Nhẹ nhàng đặt tôi lên giường.
“Em nằm yên đừng động, anh đi thay quần áo.”
“Đừng…” Tôi kéo tay anh.
“Em không muốn đến bệnh viện.”
Giọng tôi rất nhỏ, mang theo tiếng khóc.
“Tiểu Vũ, nghe lời, em như vậy anh không yên tâm.”
“Bệnh viện không kiểm tra ra gì đâu,” tôi cố chấp lắc đầu, “đi cũng vô ích.”
“Em muốn nghỉ ở nhà.”
“Kỳ Kỳ nói rồi, em chỉ là khí huyết rối loạn, qua hai ngày sẽ ổn.”
Tôi lại một lần nữa lôi Châu Lâm ra.
Tôi muốn khiến anh tin rằng tất cả bất thường của tôi đều là phản ứng “bình thường” trong lý luận Đông y.
Chứ không phải vì “canh” của anh.
Cố Phong nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Có lo lắng, có sốt ruột, còn có một chút do dự tôi không hiểu.
Anh đang do dự có nên đưa tôi vào bệnh viện ngay không.
Nếu đưa đi, có phải sẽ vì một số kiểm tra chính xác hơn mà kế hoạch của anh bị lộ?
“Vậy… vậy được.”
Cuối cùng anh vẫn thỏa hiệp.
“Hôm nay em đừng đi làm, anh gọi điện xin nghỉ cho công ty em.”
“Hôm nay anh cũng làm việc ở nhà, ở bên em.”
“Vâng.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Đây chính là điều tôi muốn.
Tôi muốn anh ở lại.
Ở trong tầm mắt tôi.
Cũng để tôi có cơ hội bước vào thế giới của anh.
Anh ra ban công gọi điện xin nghỉ.
Tôi nằm trên giường, nhắm mắt, nhưng tai lại dựng lên nghe rất kỹ.
Tôi nghe thấy giọng anh cố ý hạ thấp.
“Đúng, cô ấy bị bệnh.”
“…Rất nghiêm trọng.”
“…Không biết bao giờ mới khỏi.”
Cúp máy, anh quay lại.
Ngồi bên giường, nắm tay tôi.
“Anh nói với lãnh đạo của em rằng em bị cảm nặng, cần nghỉ một thời gian.”
“Vâng.”
“Anh mang bữa sáng vào cho em.”
“Em không có khẩu vị.”
“Thế không được, ít nhiều cũng phải ăn một chút.”
Anh đi ra, rồi lại vào.
Bưng sữa và bánh mì kẹp.
Từng miếng từng miếng đút cho tôi.
Sự chu đáo và kiên nhẫn đó đủ khiến bất kỳ người phụ nữ nào cảm động.
Nếu đó không phải tấm vé đi đến địa ngục.
Ăn sáng xong, anh mang bát đĩa ra ngoài.
Sau đó, anh mang máy tính xách tay của mình vào.
Ngồi ngay ở bàn cạnh cửa sổ trong phòng ngủ.
“Anh ở đây với em, có bất kỳ chỗ nào không khỏe thì gọi anh ngay.”
Anh nói.
Tôi nhìn bóng lưng anh.
Đây là… đang giám sát tôi.
Dưới danh nghĩa “yêu”.
Trái tim tôi càng lúc càng lạnh.
Nhưng cũng càng lúc càng tỉnh táo.
Tôi cần một cơ hội.
Một cơ hội anh rời đi, dù chỉ vài phút.
Tôi nằm trên giường, giả vờ buồn ngủ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Anh vẫn xử lý công việc, tiếng gõ bàn phím rất có nhịp điệu.
Thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi một cái.
Xác nhận tôi vẫn “ổn”.
Cuối cùng cơ hội cũng đến.
Điện thoại anh reo.
Anh nhìn màn hình gọi đến, mày khẽ nhíu khó nhận ra.
Anh cầm điện thoại, đứng dậy.
“Tiểu Vũ, anh ra ngoài nghe điện thoại, rất nhanh sẽ về.”
“Vâng.”
Tôi mơ hồ đáp một tiếng.
Anh đi ra khỏi phòng ngủ, còn chu đáo đóng cửa cho tôi.
Chính là lúc này!
Tôi lập tức bật dậy khỏi giường.
Tim vì căng thẳng và tác dụng của thuốc mà đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Tôi lao đến tủ quần áo.
Chiếc áo khoác anh thay ra hôm qua đang vắt trên ghế.
Tôi nhanh chóng lục túi áo.
Ví tiền.
Điện thoại không ở đó.
Tôi mở ví.
Vài thẻ ngân hàng, một ít tiền mặt, còn có căn cước của anh.
Trong ngăn kẹp, tôi tìm được một tờ giấy gấp lại.
Tôi mở ra.
Là hóa đơn thẻ tín dụng.
Số tiền nợ bên trên khiến tôi hít vào một hơi lạnh.
Ba trăm bảy mươi nghìn tệ.
Chúng tôi ở bên nhau nhiều năm như vậy, tôi chưa từng biết anh có khoản nợ lớn thế này.
Ngày phải trả nợ là tuần sau.
Tôi lập tức lấy điện thoại, chụp hóa đơn.
Tôi lại lục những chỗ khác trong ví.
Ở một ngăn khác, tôi sờ thấy một tấm thẻ cứng.
Tôi rút ra.
Là hóa đơn mua hàng của một tiệm trang sức cao cấp.
Ngày tháng là tháng trước.
Món hàng đã mua là một sợi dây chuyền kim cương.
Giá tám mươi sáu nghìn tệ.
Sinh nhật tôi đã qua từ lâu.
Chúng tôi cũng không có ngày kỷ niệm nào cần một món quà đắt tiền như vậy.
Vậy sợi dây chuyền này mua cho ai?
Đáp án không cần nói cũng rõ.
Tôi cũng chụp tấm hóa đơn này.
Đúng lúc tôi chuẩn bị đặt ví về chỗ cũ.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa đang đến gần.
Anh sắp quay lại!
Tim tôi nhảy lên tận cổ họng.
Tôi luống cuống gấp hóa đơn và biên lai lại, nhét vào ví.
Rồi đặt ví vào túi áo khoác anh.
Tôi lao về giường, đắp chăn, nhắm mắt.
Gần như đúng khoảnh khắc tôi vừa nằm xuống.
Cửa phòng ngủ được đẩy mở.
Tôi cảm giác được anh đi đến bên giường.
Đứng trước mặt tôi rất lâu.
Tôi không nhúc nhích, ngay cả hô hấp cũng nhẹ hết mức.
Sợ bị anh nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.
“Tiểu Vũ?”
Anh nhẹ giọng gọi tôi.
Tôi không đáp.
Anh lại đứng một lúc, sau đó tôi cảm giác chăn được kéo lên.
Anh kéo kín góc chăn cho tôi.
Sau đó là tiếng ghế bị kéo.