Chương 4 - Mùi Quái Lạ Từ Ban Công

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cậu quay lén tôi!”

“Cậu nửa đêm lục đồ của tôi, tôi quay cậu là phạm pháp à?”

Cô ta nghẹn đến mức không nói được.

Tôi tiến lên một bước.

Cô ta lập tức lùi về sau.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy rất rõ một tia sợ hãi lóe qua đáy mắt cô ta.

Nhưng sau sợ hãi, lại là oán độc quen thuộc.

Cô ta không cam lòng.

Cô ta cảm thấy mình chỉ xui xẻo.

Cô ta không cảm thấy mình sai.

Tôi quá hiểu loại người này.

Trước khi bị bắt, bọn họ vĩnh viễn cảm thấy người khác ngu.

Sau khi bị bắt, phản ứng đầu tiên của bọn họ vĩnh viễn không phải xin lỗi, mà là hận bạn vì sao không tiếp tục giả ngu.

Chu Nghiên đột nhiên cao giọng.

“Mọi người đừng để cô ta lừa!”

Cô ta chỉ vào tôi.

“Trong ngăn kéo cô ta giấu mấy thứ này, cô ta mới có vấn đề!”

Tôi gật đầu.

“Đúng, tôi có vấn đề.”

Cô ta sững lại.

Tôi nói tiếp:

“Tôi có vấn đề nên tôi để nó trong ngăn kéo của mình, không động vào đồ của bất cứ ai trong các cậu.”

“Còn cậu thì sao?”

Tôi nhìn chằm chằm túi nhựa trong tay cô ta.

“Tại sao cậu có thể lấy nó ra từ ngăn kéo của tôi?”

Tay Chu Nghiên bắt đầu run.

Cuối cùng Tiểu Nhã không nhịn được lên tiếng.

“Chu Nghiên, rốt cuộc cậu đã lục đồ của Tiểu Dao mấy lần rồi?”

Chu Nghiên đột ngột nhìn sang cô ấy.

“Cậu bớt giả làm người tốt đi!”

Tiểu Nhã bị quát đến co rúm lại.

Ngô Mạn lại đột nhiên nói một câu vào lúc này.

“Cô ấy từng lục.”

Tất cả mọi người trong ký túc đều nhìn về phía Ngô Mạn.

Ánh mắt Chu Nghiên như dao đâm về phía cô ta.

Ngô Mạn vẫn đang nắm ly trà sữa, khớp ngón tay trắng bệch.

Cô ta cúi đầu, giọng rất nhỏ.

“Mấy tối trước, tớ nhìn thấy cô ấy mở tủ của Tiểu Dao.”

Chu Nghiên the thé cắt ngang cô ta.

“Cậu nói bậy!”

Ngô Mạn ngẩng đầu lên, vành mắt cũng đỏ.

“Tớ không nói bậy.”

“Cậu còn bảo tớ đừng quản, nói chỉ mượn một cái kẹp thôi.”

Tôi nhìn Ngô Mạn.

Cô ta không dám nhìn tôi.

Cô ta biết bản thân mình cũng không sạch sẽ.

Trước đó cô ta cũng từng động vào đồ dưỡng da của tôi, từng mượn đồ của tôi, thậm chí có thể đã giúp Chu Nghiên che giấu gì đó.

Nhưng bây giờ cô ta sợ rồi.

Cô ta sợ Chu Nghiên kéo cô ta xuống nước cùng.

Đây chính là thứ gọi là quan hệ giữa bọn họ.

Một khi xảy ra chuyện, ai cũng muốn tự gỡ mình ra trước.

Tôi không lập tức truy hỏi Ngô Mạn.

Bởi vì tôi biết người sốt ruột nhất sẽ tự nhảy ra.

Quả nhiên, Chu Nghiên vung tay ném túi nhựa xuống đất.

“Các cậu cấu kết với nhau hại tôi!”

Giọng cô ta rất lớn.

Lớn đến mức hành lang rất nhanh vang lên tiếng bước chân.

Giọng cô quản lý vang lên ngoài cửa.

“Lại làm sao nữa?”

Khoảnh khắc cửa bị đẩy ra, Chu Nghiên đột nhiên lao tới, chỉ vào tôi hét:

“Cô ơi, cô ta giấu đồ nguy hiểm trong ký túc!”

Tôi nhìn cô ta diễn, trong lòng không hề hoảng.

Cô quản lý cau mày nhìn túi nhựa dưới đất.

Tôi nhanh hơn một bước, cúi xuống nhặt nó lên, đưa qua.

“Cô ơi, đây là bột em mua hôm nay để làm đồ thủ công chống côn trùng.”

Cô quản lý nửa tin nửa ngờ.

Chu Nghiên lập tức hét:

“Cô ta lừa người!”

Tôi lấy điện thoại ra, mở lịch sử mua hàng, lại mở phần hướng dẫn trên bao bì.

“Em có thể giải thích nó là gì.”

“Nhưng trước đó, em muốn hỏi trước, tại sao cô ấy nửa đêm lại trộm nó ra từ ngăn kéo riêng của em.”

Sắc mặt cô quản lý lập tức trầm xuống.

Giọng Chu Nghiên nghẹn lại trong cổ họng.

Tôi đưa video qua.

Cô quản lý xem xong, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Khi cô ấy ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt nhìn Chu Nghiên đã hoàn toàn thay đổi.

Ngay lúc tôi tưởng vở kịch này tạm thời có thể kết thúc, Ngô Mạn đột nhiên run rẩy lên tiếng.

“Tiểu Dao.”

“Chiếc áo cậu mất, tớ có thể biết ở đâu.”

08

Lời này của Ngô Mạn vừa nói ra, cả người Chu Nghiên giống như bị ai đẩy mạnh từ phía sau.

Cô ta đột ngột quay đầu, ánh mắt hung dữ đến dọa người.

“Cậu câm miệng!”

Ngô Mạn bị cô ta quát đến vai run lên.

Nhưng lần này, cô ta không thật sự câm miệng.

Cô quản lý cũng nghe ra có vấn đề, lập tức hỏi cô ta.

“Áo gì?”

Môi Ngô Mạn mấp máy mấy lần, cuối cùng giọng mới bật ra được.

“Chính là chiếc váy tối qua biến mất.”

“Tớ nhìn thấy Chu Nghiên lấy đi.”

Mặt Chu Nghiên tái xanh.

“Cậu đánh rắm!”

Ngô Mạn giống như bị ép đến đường cùng, dứt khoát nói hết ra.

“Tớ thật sự nhìn thấy.”

“Tối qua lúc cậu ra ban công, tớ chưa ngủ.”

“Cậu lấy chiếc váy Tiểu Dao phơi ở trong cùng xuống, nhét vào túi áo khoác của cậu.”

“Sau đó cậu đau quá chạy ra ngoài, chiếc áo khoác đó bị vứt bên cạnh nhà vệ sinh.”

Cô quản lý nghe xong, mày càng nhíu chặt.

Tiểu Nhã cũng ngây người.

Tôi đứng tại chỗ, trái tim lại càng lúc càng nặng.

Tuy tôi đã đoán được từ lâu.

Nhưng tận tai nghe người khác nói ra, tôi vẫn cảm thấy dạ dày cuộn lên.

Đó là một cảm giác buồn nôn khó tả.

Không phải vì một chiếc áo.

Mà là vì có người xé rách ranh giới riêng tư của bạn, giẫm nó dưới chân, rồi còn quay đầu trách bạn vì sao phản kháng.

Chu Nghiên đã hoàn toàn hoảng rồi.

Cô ta lao tới muốn bịt miệng Ngô Mạn.

Cô quản lý một tay chặn cô ta lại.

“Em làm gì vậy?”

Vành mắt Chu Nghiên đỏ bừng, giọng run rẩy.

“Cô ta vu khống em!”

Tôi nhìn cô ta.

“Vậy thì đi tìm.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)