Chương 4 - Mũi Kim Đẫm Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong tủ giày có thêm hơn hai mươi đôi cao gót, toàn là hàng hiệu mẫu mới nhất.

Đôi dép đi trong nhà của tôi bị vứt vào một thùng carton ở cửa, bên cạnh dán một tờ giấy ghi: Đồ lặt vặt, chờ xử lý.

Chị giúp việc nhìn thấy tôi, trên mặt lóe lên tia đồng tình.

“Phu nhân, cô Châu bảo tôi chuyển hết quần áo của cô xuống tầng hầm, nói phòng thay đồ trên lầu không đủ chỗ cho cô ấy.”

Tôi gật đầu.

“Dì ơi, hộp thuốc của tôi đâu?”

“Cũng ở dưới tầng hầm ạ.”

Tôi đi xuống lầu. Tầng hầm chất đầy đồ đạc của tôi. Quần áo, giày dép, sách vở suốt mười tám năm qua bị nhét bừa bãi vào mấy cái thùng carton.

Hộp thuốc nằm ở dưới cùng, bị đè bẹp dúm.

Tôi ngồi xổm xuống lục lọi, ngón tay chạm phải một vật cứng cộm.

Là bức tranh gia đình Đóa Đóa vẽ hồi nhỏ, được con kẹp trong khe hở của hộp thuốc.

Trong tranh có bốn người: Bố, mẹ, Đóa Đóa, và một hình người bị bôi đen.

Chỗ bị bôi đen viết hai chữ: Điềm Điềm.

Bên cạnh là dòng chữ viết xiêu vẹo: “Con không muốn có em gái, con muốn bố chỉ thích một mình con thôi.”

Mặt sau tờ giấy còn một dòng chữ nhỏ hơn, giống như lén lút viết lên.

“Nhưng bố nói, Điềm Điềm mới là bảo bối của bố.

Đóa Đóa là đồ thừa thãi.”

Tôi gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo.

Trên lầu vang lên tiếng cười đùa.

Hoan Hoan và Điềm Điềm đang cuộn tròn trên sô pha phòng khách xem tivi, trên bàn trà bày chiếc đĩa sinh nhật tôi mua cho Đóa Đóa năm ngoái, giờ đang bị Điềm Điềm dùng để đựng bim bim.

Hạ Diễn Chu từ phòng làm việc bước ra, tay cầm điện thoại, vẻ mặt u ám.

“Cô về rồi à? Đóa Đóa đâu?”

“Đang ở bệnh viện.”

“Ai cho nó nhập viện? Tôi đâu có cho phép.”

“Bác sĩ yêu cầu. Có vài mũi kim cắm sâu quá, cần phải theo dõi.”

Hắn chằm chằm nhìn tôi mất hai giây.

“Ngày mai đón về. Nằm viện tốn tiền.”

Hoan Hoan sấn tới, khoác tay hắn nũng nịu:

“Diễn Chu, thế còn bức thư xin lỗi thì sao? Điềm Điềm vẫn đang đợi kìa.”

“Ừ.” Hắn nhìn tôi, “Ngày mai đón người về, viết xong thư mới được đi học.”

“Con bé sẽ không viết.”

Phòng khách bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Hạ Diễn Chu từ từ xoay người lại.

“Cô nói cái gì?”

“Đóa Đóa sẽ không viết thư xin lỗi. Điềm Điềm ra tay tát con bé mười một cái trước, đánh thủng màng nhĩ của con. Tôi tát lại một cái, là lẽ đương nhiên.”

“Ai nói với cô là Điềm Điềm ra tay trước?”

“Báo cáo giám định thương tật của bệnh viện.”

“Đóa Đóa ở trường bị tát mười một cái, anh đã hỏi han lấy một câu chưa? Anh đã để tâm được một lần nào chưa?”

Hạ Diễn Chu im lặng.

Nhưng sự im lặng của hắn không phải vì áy náy.

“Điềm Điềm mới ba tuổi đã mất mẹ…”

“Mẹ nó đang đứng lù lù bên cạnh anh kia kìa.” Tôi chỉ thẳng vào Hoan Hoan.

Nụ cười của Hoan Hoan tắt ngấm.

Sắc mặt Hạ Diễn Chu hoàn toàn lạnh lẽo.

“Kiều Niệm An, hôm nay cô uống lộn thuốc à?”

“Không. Chỉ là tôi tỉnh ngộ rồi.”

Hắn bước tới, đứng sát vào tôi.

“Trước kia cô không như thế này. Trước kia cô ngoan ngoãn lắm cơ mà.”

“Trước kia tôi ngoan, là vì tôi tưởng anh vẫn còn chút ít nhân tính.”

Hắn giơ tay lên.

Tôi không hề né tránh.

Cái tát của hắn dừng lại giữa không trung. Điện thoại bỗng đổ chuông.

Hắn liếc nhìn tên người gọi, sắc mặt biến đổi.

“Cái gì? Đình chỉ dự án? Ông nói rõ ràng xem nào!”

Hắn sải bước vào phòng làm việc, đóng rầm cửa lại.

Tôi nghe thấy tiếng hắn ném đồ loảng xoảng bên trong, rồi tiếp đó là một chuỗi các cuộc gọi.

“Sao có thể thế được? Hợp đồng ký cả rồi!” “Ai cho phép bọn họ rút vốn?” “Điều tra! Mau điều tra rõ cho tôi!”

Tôi quay người định lên lầu.

Hoan Hoan chặn ngay ở đầu cầu thang.

“Chị gái à, em không biết hôm nay chị bị làm sao. Nhưng em nhắc nhở chị một câu, đừng quá tự coi mình là cái rốn vũ trụ.”

Ả ghé sát vào tai tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)