Chương 14 - Mũi Kim Đẫm Máu
Mùa hè mặc váy hai dây ra đường, có người nhìn chằm chằm vào vai con bé, con bé liền nở một nụ cười đáp lại:
“Nhìn cái gì mà nhìn, huân chương của chiến binh đấy, có hiểu không?”
Đóa Đóa đã thay đổi quá nhiều.
Con không còn sợ bóng tối, không còn bị ác mộng hành hạ, và cũng không còn co rúm người lại mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân nữa.
Con bé đã kết giao bạn bè, tham gia câu lạc bộ thiện nguyện của trường, cuối tuần thường đến trại trẻ mồ côi kể chuyện cho các em nhỏ nghe.
Có một lần tôi đi cùng con đến trại trẻ, tôi thấy con ngồi xổm trước mặt một bé gái từng bị bạo hành gia đình, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bé.
“Đừng sợ, hồi nhỏ chị cũng từng bị đau lắm. Nhưng sau đó mẹ chị đã đưa chị đi khỏi đó. Em rồi cũng sẽ gặp được một người đưa em rời đi thôi.”
Tôi đứng ngoài cửa, đứng lặng rất lâu.
Vụ án của Hạ Diễn Chu cũng đã tuyên án. Tội phạm kinh tế cộng thêm tội bạo hành gia đình, gộp các hình phạt lại, hắn nhận mức án mười hai năm tù giêng.
Hắn từng viết cho tôi ba bức thư từ trong tù.
Bức thư đầu tiên viết: “Anh sai rồi, xin hãy cho anh một cơ hội.”
Bức thư thứ hai viết: “Đóa Đóa có khỏe không? Con bé còn hận anh không?”
Bức thư thứ ba chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Anh xin lỗi.”
Tôi không hồi âm bức nào.
Nhưng bức thứ hai, tôi đã đưa cho Đóa Đóa xem.
Xem xong, con bé im lặng một lúc lâu.
“Mẹ ơi, mẹ nghĩ ông ấy thực sự hối hận rồi, hay là vì trong tù không còn ai khác để liên lạc nữa?”
“Con nghĩ sao?”
“Con không biết. Nhưng con không muốn lãng phí thời gian để đi tìm câu trả lời nữa.”
Con gập thư lại, cất vào một chiếc hộp.
“Con không hận ông ấy nữa. Nhưng con sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ấy.”
“Không hận cũng không tha thứ, đó là lời chào tạm biệt tử tế nhất của người trưởng thành.”
Con bé mỉm cười.
“Mẹ thay đổi rồi, ngày xưa mẹ đâu bao giờ nói mấy câu như thế này.”
“Ngày xưa mải lo tìm cách sống sót, làm gì có thời gian nghĩ mấy thứ đó.”
Mùa xuân năm nay, Đóa Đóa tròn hai mươi mốt tuổi.
Nhà chúng tôi tổ chức một bữa tiệc gia đình nhỏ gọn ngay trong sân ngôi nhà cũ của họ Kiều. Kiều Hành bao trọn toàn bộ đèn trang trí trong sân, treo kín một bức tường những bức ảnh chụp Đóa Đóa từ lúc mới lọt lòng cho đến tận bây giờ.
Giữa bức tường ảnh có một mảng trống. Đó là khoảng thời gian từ lúc ba tuổi đến mười tám tuổi của con bé. Trong những năm tháng ấy, Hạ Diễn Chu không cho phép tôi chụp ảnh con.
Khi nhìn thấy mảng tường trống đó, Đóa Đóa không khóc.
Con rút điện thoại ra, nhờ Kiều Hành chụp giúp một bức ảnh hiện tại rồi dán vào đúng khoảng trống ấy.
Dán xong, con bé đứng trước bức tường đầy ắp ảnh kỷ niệm và nói một câu:
“Đoạn ở giữa không phải là khoảng trống, mà là quãng thời gian con và mẹ đã cùng nhau sát cánh vượt qua.”
“Sau này, bức tường này sẽ ngày càng đầy đặn hơn thôi.”
Kiều Đình Sơn ngồi trên xe lăn, ngắm nhìn bức tường đầy ắp những bức ảnh, ngắm những ngọn đèn lung linh trong sân, ngắm nhìn cả gia đình đang quây quần bên bàn tiệc nói cười vui vẻ.
Ông nắm lấy tay tôi, giọng nói nhẹ bẫng tựa thinh không.
“Niệm An, nếu mẹ con có thể nhìn thấy ngày hôm nay, chắc bà ấy vui lắm.”
Tôi siết chặt tay ông.
“Mẹ nhìn thấy mà bố.”
Đêm đó, Đóa Đóa đã ước một điều.
Con bé không nói cho ai biết mình ước điều gì.
Nhưng sau khi thổi nến xong, con chạy tới ôm chầm lấy tôi, ghé sát tai tôi thì thầm một câu.
“Điều ước của con là, từ nay về sau ngày nào mẹ cũng được vui vẻ.”
Hoa quế rụng lả tả khắp sân.
Làn gió lướt qua tựa như có ai đó đang dịu dàng vuốt ve gò má tôi.
Tôi ngẩng đầu, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao.
Bốn mươi mốt tuổi rồi.
Nửa đời trước, tôi dùng để yêu sai một người.
Nửa đời sau, tôi sẽ dành để yêu thương những người xứng đáng.
Đóa Đóa kéo kéo tay áo tôi.