Chương 10 - Mùi Hương Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn chuyện gì?”

“Cảm ơn vì vừa nãy — người cậu nhìn đầu tiên là tôi.”

Cố Diễn tì cằm lên đỉnh đầu cô. “Tôi vĩnh viễn nhìn cậu đầu tiên.”

Anh ngừng lại một nhịp.

“Cậu không phải là thuốc. Cậu là Thẩm Niệm. Là người giúp tôi có thể hít thở bình thường.”

Gió đêm tháng 4 thổi qua Lá cây ngân hạnh xạc xào.

Thẩm Niệm mỉm cười trong vòng tay anh. Cô biết, đời này kiếp này, cô không thể nào rời xa người đàn ông này được nữa.

Hai người không nói chuyện nữa. Cố Diễn nắm tay cô, men theo đại lộ ngân hạnh chầm chậm bước đi. Đèn đường kéo bóng họ ra rất dài. Thẩm Niệm cúi đầu, nhìn hai cái bóng song song di chuyển, viền bóng được bao phủ bởi những quầng sáng lờ mờ.

Cô khẽ nâng tay anh lên, cúi đầu, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh. Không nói gì cả.

Rồi tiếp tục bước đi.

Trên bầu trời đêm, lá non của cây ngân hạnh khẽ đung đưa trong gió. Tiếng xạc xào rất khẽ, như đang thay ai đó nói ra những lời chẳng cần phải thốt thành lời.

**6**

Ba năm sau. Lễ tốt nghiệp.

Thẩm Niệm mặc áo cử nhân, đứng trên bậc thềm trước cửa Học viện Văn học. Ánh nắng rọi xuống ấm áp.Những cành ngân hạnh ngoài cửa sổ đung đưa trong gió xuân phát ra tiếng xào xạc khe khẽ. Cô đã ngắm lá ngân hạnh ở đây ròng rã 4 năm rồi.

Từ đằng xa có người bước tới. Áo cử nhân đen, áo sơ mi trắng. Nút cổ áo hơi bung một cúc. Bước chân không nhanh không chậm, mỗi bước đều vững chãi.

Cố Diễn.

Anh đi đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn.

“Chụp xong chưa?”

“Gần xong rồi. Còn cậu?”

“Chưa chụp.”

“Sao không chụp?”

“Đợi cậu.”

Anh vươn tay, kéo cô từ trên bậc thềm xuống. “Chụp chung.”

“Chúng ta đâu cùng học viện —”

“Không cùng học viện thì không được chụp chung sao?”

Anh dắt tay cô đi đến dưới gốc cây ngân hạnh, đưa điện thoại cho một bạn học đứng gần đó.

“Phiền cậu chụp giúp chúng tôi một tấm.”

“Ok luôn! Hai bạn đứng sát vào nhau chút nữa! Thêm chút nữa! Rồi!”

Cố Diễn vươn tay, ôm lấy bờ vai cô. Thẩm Niệm tựa vào anh.

“Tách.”

Khi tiếng màn trập vang lên, cô chợt nhớ đến chuyện bốn năm trước.

Tháng 9 của bốn năm trước, ngày đầu tiên cô bước vào cổng trường, dưới gốc cây ngân hạnh này, cô vấp ngã rồi nhào vào lòng anh. Khi ấy nào có biết, cú ngã đó lại trói chặt lấy nhau cả đời.

“Xong rồi nhé!” Bạn học trả lại điện thoại. “Hai bạn đẹp đôi lắm.”

“Cảm ơn.” Cố Diễn nhận lấy điện thoại. Anh cúi đầu xem ảnh, rồi đưa cho cô xem.

Trong ảnh, ánh nắng xuyên qua kẽ lá ngân hạnh rọi xuống. Hai người đứng giữa luồng sáng đó. Cô đang cười. Còn anh đang ngắm nhìn cô.

“Cũng được.” Anh nhận xét.

“Cũng được là sao?”

“Rất đẹp.”

Cố Diễn cất điện thoại, nắm tay cô.

“Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Nhà ăn.”

“Lại cơm thịt kho tàu?”

“Ừ.” Anh siết chặt tay cô. “Tốt nghiệp vui vẻ.”

“Cậu cũng vậy.”

Hai người chen qua đám đông đang chụp ảnh, xuyên qua đại lộ ngân hạnh, hướng về phía nhà ăn. Cây ngân hạnh phía sau lung lay xào xạc trong gió. Phải mấy tháng nữa lá mới chuyển vàng. Nhưng không sao. Họ vẫn còn rất nhiều mùa thu ở phía trước.

Rất nhiều năm sau. Một buổi chiều chạng vạng mùa thu.

Thẩm Niệm đang tưới hoa ngoài sân. Nắng xuyên qua kẽ lá cây tỳ bà rớt xuống người cô. Cô ngâm nga hát.

Cố Diễn ngồi trong phòng sách, đối diện là mấy người bạn đến chơi.

Có người hỏi anh: “Cố Diễn, bệnh dị ứng của cậu khỏi rồi à?”

Cố Diễn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thẩm Niệm đang ngồi xổm dưới gốc cây tỳ bà, thay chậu cho một khóm hoa dành dành. Tạp dề lấm lem bùn đất, trên chóp mũi cũng dính một chút vết đất. Cô đang cười. Không biết đang nói thầm chuyện gì với những bông hoa.

Cố Diễn ngắm cô một lúc, mới quay đầu lại.

“Không biết.”

“Không biết? Bao năm nay cậu chưa từng thử lại à?”

“Chưa thử.”

“Tại sao?”

Cố Diễn nâng chén trà lên. “Không cần thiết.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)