Chương 3 - Mức Lương Chục Triệu Tệ Bỗng Biến Mất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tôi có khoản thù lao 15 triệu tệ tại Tập đoàn Thiên Hoành, nhưng không có một xu nào đến tay tôi. Tôi nghi ngờ có người mạo danh tôi, chuyển toàn bộ số tiền đó đi rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Cô ơi, cô nói bao nhiêu?”

“Mười lăm triệu tệ.”

“Tôi có chứng cứ.”

Tôi nắn nắn tờ giấy chứng nhận vẫn còn mang hơi ấm cơ thể trong túi áo.

“Cục Thuế thành phố Tân Hải vừa xuất cho tôi, giấy trắng mực đen, dấu mộc đỏ.”

Bốn mươi phút sau, tôi đứng trong sảnh tiếp đón của Phân cục Công an Thành Đông thành phố Tân Hải.

Viên cảnh sát trực ban họ Triệu, ngoài ba mươi tuổi, đang uống trà.

Tôi đặt tờ giấy chứng nhận ra trước mặt anh ấy.

“Cảnh sát Triệu, tôi muốn báo án. Có người mạo danh tôi, nhận 15 triệu tệ tiền thù lao tại Tập đoàn Thiên Hoành. Tiền không vào tài khoản của tôi, nhưng thuế thì đã khấu trừ dưới tên tôi rồi.”

Cảnh sát Triệu đặt cốc xuống, cầm tờ giấy chứng nhận lên xem một lượt.

Rồi lại nhìn tôi một lượt.

Mặc áo hoodie bạc màu, giày thể thao bong keo, tóc tai bù xù, trên mặt lộ rõ vẻ vàng vọt do suy dinh dưỡng.

Nhìn lại con số trên giấy: 15 triệu tệ.

“Cô chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

“Thù lao lao động 15 triệu tệ?”

“Đúng.”

“Tập đoàn Thiên Hoành?”

“Đúng.”

Cảnh sát Triệu lật mặt sau tờ giấy, rồi lại nhìn mộc đỏ mặt trước, nhấc điện thoại trên bàn lên.

“Phó cục, bên này có một vụ, anh qua xem thử.”

Ba phút sau, một người đàn ông trạc năm mươi, hai bên thái dương có tóc bạc bước tới. Bảng tên ghi “Lưu Kiến Quốc – Phó Trưởng phân cục Thành Đông”.

Cảnh sát Triệu đưa tờ giấy cho ông.

Lưu Kiến Quốc nhận lấy, nhìn mất mười giây.

Sau đó nhìn tôi.

“Cô tên Lâm Thần?”

“Vâng.”

“Năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi ba.”

“Làm nghề gì?”

“Không có việc làm. Tháng sáu năm ngoái tốt nghiệp, đến giờ vẫn chưa tìm được.”

“Không có việc làm, nhưng Cục Thuế nói thu nhập hàng năm của cô là 15 triệu tệ?”

“Đúng.”

“Khoản thuế 350.000 tệ này cô đã nộp rồi?”

“Vừa mới nộp. Vay nặng lãi.”

Lưu Kiến Quốc đặt tờ chứng nhận xuống, liếc nhìn Cảnh sát Triệu.

“Trích xuất sao kê ngân hàng của cô ấy.”

Cảnh sát Triệu gật đầu, thao tác trên máy tính một lát.

Trên màn hình hiển thị lịch sử giao dịch của tất cả các tài khoản ngân hàng dưới tên tôi.

Ngoại trừ khoản tiền vay 350.000 tệ vừa vào và ra hôm nay, sao kê nửa năm trước của tôi trông như thế này:

Ngày 3 tháng 2, chi 1,50 tệ (bánh bao).

Ngày 4 tháng 2, chi 2,00 tệ (nước suối).

Ngày 5 tháng 2, chi 2,90 tệ (mì gói).

Ngày 28 tháng 1, thu 50,00 tệ (chuyển khoản, ghi chú: Bán giáo trình).

Ngày 15 tháng 1, thu 200,00 tệ (chuyển khoản, ghi chú: Mẹ cho).

Lật lại xa hơn, khoản thu nhập lớn nhất là tháng tám năm ngoái, mẹ tôi chuyển cho tôi 1.000 tệ.

Mười lăm triệu tệ ư?

Đến 1.500 tệ còn không thấy đâu.

Lưu Kiến Quốc nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

“Sao kê của cô gái này, quả thực không giống người có thu nhập chục triệu.”

Cảnh sát Triệu ghé lại xem.

“Có phải thông tin danh tính bị đánh cắp rồi không?”

“Có khả năng.” Lưu Kiến Quốc quay sang tôi, “Cô từng làm mất thẻ CCCD chưa? Hoặc cho ai mượn CCCD chưa?”

Tôi nghĩ ngợi.

Năm ba đại học, tôi quả thực từng làm mất thẻ CCCD một lần. Hồi đó làm lại rất nhanh, nên không để ý lắm.

“Từng làm mất. Học kỳ một năm ba, rơi ở nhà ăn. Sau đó tôi đã đi làm lại rồi.”

“Mất khi nào? Còn nhớ ngày cụ thể không?”

“Khoảng cuối tháng 9 năm trước nữa.”

Lưu Kiến Quốc và Cảnh sát Triệu trao đổi ánh mắt.

“Tháng 9 năm trước nữa đến tháng 12 năm ngoái, vừa vặn bao phủ kỳ khai báo của khoản thu nhập này.”

Cảnh sát Triệu nói.

Lưu Kiến Quốc gật đầu.

“Lập án trước đã.”

Ông cầm bút viết vài dòng lên một tờ biểu mẫu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)