Chương 1 - Mùa Xuân Của Những Nỗi Đau
Khi bố nhảy xuống sông cứu người, tôi mới bảy tuổi, vẫn còn ngồi trên bờ nghịch cát.
Đến khi đám đông vây kín, bố được vớt lên, cả người tím tái, đã không còn hơi thở từ lâu.
Còn gã đàn ông to xác rơi xuống nước kia lại tự bơi được lên bờ, vừa vẩy nước vừa chửi một câu “Đúng là xui xẻo”, rồi bỏ đi.
Từ đó về sau, mẹ không còn cười nữa, một mình làm ba công việc để gồng gánh cả gia đình.
Nhưng chỉ một năm sau, vì lao lực quá độ, mẹ ngã gục bên máy móc trong xưởng dệt, mãi mãi không tỉnh lại.
Sau này, năm nào đến tiết Thanh Minh, bà nội cũng dẫn tôi đến trước hai ngôi mộ cô độc mà khóc.
Vừa đốt vàng mã, bà vừa lẩm bẩm, giá như ngày đó bà không dẫn tôi ra bờ sông chơi thì tốt biết bao.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở về năm mình bảy tuổi.
Bố đang cởi áo khoác ném cho tôi, chỉ vào bóng người đang vùng vẫy trên mặt sông rồi nói:
“Nhi à, con ngoan ngoãn đứng đây, đừng chạy lung tung. Bố đi cứu người.”
Ngay giây tiếp theo.
Tôi vượt qua bố, lao thẳng xuống sông.
“Bố.”
“Con không biết bơi.”
…
“Nhi!”
Tiếng hét thất thanh của bố vang lên từ trên bờ.
Bố thậm chí còn không kịp cởi giày, lập tức lao vào vùng nước sâu, liều mạng bơi về phía tôi.
“Nắm tay bố! Đừng sợ!”
Bàn tay thô ráp đỡ dưới nách tôi, dùng sức nâng tôi lên cao.
Không khí tràn vào phổi, tôi há miệng thở hổn hển.
Dưới nước chợt xuất hiện một dòng chảy ngầm.
La Đại Dũng, kẻ đang “vùng vẫy cầu cứu” giữa dòng sông, nhanh chóng lặn về phía chúng tôi.
Trên người hắn hoàn toàn không có vẻ hoảng loạn của một kẻ sắp chết đuối.
Gã này là một hot influencer kiểu tay ngang, chuyên dàn dựng cảnh giả rồi ăn vạ người tốt để kiếm lượt xem.
Mỗi lần xuống nước, hắn đều viết sẵn kịch bản, bố trí máy quay trên bờ, mặc áo nổi tàng hình dưới nước, chuyên nhắm vào những người thật thà.
Ai cứu hắn, người đó sẽ trở thành con mồi tiếp theo trong cuộc săn lưu lượng của hắn.
Dưới làn nước đục ngầu, hai tay hắn túm lấy mắt cá chân phải của bố, hung hăng kéo xuống!
“Ưm…”
Bố không kịp đề phòng, cả người bị kéo chìm xuống nước.
Trên mặt sông chỉ còn lại một chuỗi bong bóng dồn dập.
Tôi ôm cổ bố, cùng bố chìm xuống sông.
Đáy nước tối mịt, tôi mở to mắt, nhìn rõ ràng gương mặt của La Đại Dũng.
Hắn nín thở, khóe môi còn treo một nụ cười lạnh.
Hắn không hề cầu sống, mà đang cố tình kéo người tốt xuống chết cùng.
“Buông ra!”
Hai bàn tay nhỏ của tôi liều mạng cạy ngón tay hắn.
Bố đã hao hết sức lực vì cố nâng tôi lên khỏi mặt nước.
Gương mặt bố bị nhịn thở đến tím tái, hai mắt lồi ra vì thiếu oxy.
Hình ảnh thê thảm của bố khi được vớt lên ở kiếp trước lại đập mạnh vào đầu tôi.
Không được!
Tuyệt đối không thể để bi kịch tái diễn!
Bản năng sinh tồn của bố bùng phát, chân trái đạp mạnh vào vai La Đại Dũng.
Một cú, rồi hai cú!
La Đại Dũng đau quá, đành buông tay.
Bố dồn chút hơi sức cuối cùng, vừa nâng tôi vừa quạt nước bơi về phía bờ.
“Khụ khụ khụ…”
Vừa bò được lên bờ, bố ngã vật xuống bùn, điên cuồng nôn nước sông ra ngoài.
Cả người run lên dữ dội, hai tay bấu chặt cát đá, móng tay rỉ máu.
Đó là nỗi sợ còn sót lại sau khi vừa đi một vòng quanh cửa tử.
Ở phía bên kia, thấy không thể kéo chúng tôi chết cùng, La Đại Dũng thuần thục đạp nước rồi thong thả bơi vào bờ.
Hắn gần như chẳng thở dốc, chỉ hất nước trên tóc xuống.
“Đúng là con mẹ nó xui xẻo!”
Hắn chỉ vào bố vẫn đang khom người nôn khan rồi chửi ầm lên.
“Anh là đàn ông kiểu gì vậy? Thấy chết không cứu!”
“Chỉ biết lo cho con nhóc nhà mình, trơ mắt nhìn ông đây vùng vẫy dưới nước đúng không?”
Đám người hóng chuyện ùa tới, mấy chục chiếc điện thoại đồng loạt giơ lên, chĩa thẳng vào hai bố con tôi.
“Mọi người mau nhìn đi, người này máu lạnh quá!”
La Đại Dũng lớn tiếng tố cáo trước ống kính.
“Chân tôi bị chuột rút, suýt nữa thì chết đuối!”
“Rõ ràng hắn đã bơi tới rồi, vừa thấy con gái nhảy xuống nước liền quay sang đạp tôi ra!”
“Còn có lương tâm không vậy? Người tốt thì đáng bị chết đuối à?”
Trong đám đông lập tức vang lên đủ loại tiếng quát tháo.
“Ông bố này bị sao vậy?”
“Đã xuống nước rồi thì tiện tay kéo người ta một cái có mất bao nhiêu sức đâu?”
“Ích kỷ quá!”
Bố yếu ớt ngẩng đầu lên, môi run rẩy định giải thích.
“Không… không phải, vừa rồi ở dưới nước hắn…”
“Dưới nước thì sao?”
La Đại Dũng cắt ngang: “Ở dưới nước thì anh được quyền đạp tôi à?”
Hắn đi tới, chỉ thẳng vào mũi bố.
“Nói cho anh biết, chuyện hôm nay chưa xong đâu! Anh em trên mạng đều đang nhìn đấy!”
Tôi đứng dậy, dang hai tay chắn trước mặt bố.
“Ông nói dối!”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt La Đại Dũng, giọng trẻ con trong trẻo nhưng đầy căm hận.
“Chính ông cố tình túm chân bố tôi dưới nước!”
“Ông vốn không hề bị đuối nước!”
La Đại Dũng sững ra một thoáng, sau đó bật cười khoa trương.
“Mọi người nghe thử xem, con bé tí tuổi đầu đã biết nói dối rồi!”
“Vì muốn bao che cho ông bố máu lạnh của nó, chuyện hoang đường thế nào cũng bịa được!”
Hắn quay sang đám đông, vẻ mặt đầy oan ức.
“Mọi người phân xử xem, tôi là một người trưởng thành, tôi đi túm chân hắn làm gì? Chán sống chắc?”
Tiếng chỉ trích càng lúc càng dữ dội.
“Bé tí đã không học điều tốt.”
“Cha nào con nấy.”
“Đăng hết lên mạng đi! Để cả mạng xem bộ mặt thật của hai cha con này!”
Tôi tức đến mức toàn thân run lên, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Bố cố gắng bò dậy, ôm tôi vào lòng bảo vệ, ấn mặt tôi vào ngực bố.
“Đừng quay nữa… đừng quay con gái tôi…”
Lời cầu xin khàn đặc chỉ đổi lại những tiếng chụp ảnh càng dày đặc hơn.
Ngay tối hôm đó, một đoạn video ngắn có tiêu đề “Người cha máu lạnh thấy chết không cứu, con gái bảy tuổi nói dối thành tính” bùng nổ trên bảng tìm kiếm nóng của thành phố.
Video đã bị cố tình cắt ghép, chỉ giữ lại cảnh bố đạp La Đại Dũng ra và cảnh tôi cãi lại hắn.
Hàng trăm nghìn bình luận ác độc tràn ngập khu bình luận.
“Đào thông tin hắn đi! Cho hắn chết về mặt xã hội!”
“Loại người này không đáng sống, ném thẳng xuống sông cho cá ăn đi.”
Một túi rác hôi thối bị ném thẳng vào cửa nhà chúng tôi.
Nước bẩn tanh tưởi chảy qua khe cửa vào tận phòng khách.
“Mở cửa! Đồ máu lạnh cút ra đây!”
“Gia đình kẻ giết người không xứng sống trong khu này!”
Tiếng chửi rủa bên ngoài không ngừng vang lên, xen lẫn tiếng đạp cửa dữ dội.
Mẹ ôm lấy tôi, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
“Kiến Quốc, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Bố ngồi trên sofa, hai tay ôm đầu, không nói một lời.
Màn hình điện thoại của bố vẫn sáng, trên đó là thông báo sa thải do quản lý công ty xe buýt gửi tới.
“Giang Kiến Quốc, vì hành vi tồi tệ của anh, công ty đã nhận hơn một nghìn cuộc điện thoại khiếu nại.”
“Anh bị đình chỉ công việc, ngày mai không cần tới nữa.”
Nhìn bóng lưng còng xuống của bố, tim tôi đau đến mức gần như không thở nổi.
Kiếp trước, chính vì không chịu nổi trận bạo lực mạng kinh hoàng này, cuối cùng bố đã lựa chọn thỏa hiệp.
Nửa đêm, một âm thanh kỳ lạ làm tôi tỉnh giấc.
Tôi đẩy cửa nhà vệ sinh ra, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người dồn hết lên đầu.
Bố đứng trước bồn rửa mặt, định dùng nước lạnh rửa mặt.
Nhưng nước vừa tràn qua mũi miệng, toàn thân bố lập tức run lên dữ dội.
Bố lùi về phía sau rồi ngã ngồi xuống đất.
Thở hổn hển từng hơi, hai tay bóp lấy cổ mình.
Đáy nước khiến bố nghẹt thở ấy vẫn đang giam giữ bố, chưa chịu buông tha.
“Bố!”
Tôi lao tới, dùng sức ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của bố.
“Không sao rồi, bố. Dưới nước không còn quỷ nữa.”
Người bố đầm đìa mồ hôi lạnh, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi, môi run lên nhưng không thốt ra nổi lời nào.
Sáng hôm sau, mẹ đưa tôi đến đồn cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát, chồng tôi thật sự bị oan, các anh kiểm tra camera giúp chúng tôi được không?”
Mẹ nắm tay cảnh sát Triệu, khổ sở cầu xin.
Cảnh sát Triệu thở dài, mở ra một đoạn camera chỉ toàn màn hình đen.
“Chị Giang, không phải chúng tôi không muốn điều tra.”
“Camera ở đoạn xảy ra sự việc vừa bị người ta dùng ná bắn hỏng vào tối hôm kia.”
“Không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh người rơi xuống nước đã cố tình kéo nạn nhân ở dưới nước.”
Sao có thể trùng hợp đến thế!
Camera lại đúng lúc hỏng vào ngày hôm đó?
Đây rõ ràng là cái bẫy La Đại Dũng đã khảo sát địa điểm và chuẩn bị từ trước.
“Vậy đám người trên mạng ngày nào cũng tới nhà tôi hắt đồ bẩn, các anh không quản sao?”
Mẹ gấp đến phát khóc.
“Chúng tôi sẽ tăng cường tuần tra. Còn chuyện dư luận trên mạng, tốt nhất gia đình chị nên tự đứng ra làm rõ.”
Vừa bước khỏi đồn cảnh sát, điện thoại rung lên.
La Đại Dũng bắt đầu livestream.
Trên màn hình, đầu hắn quấn băng gạc, gương mặt tiều tụy nằm trên giường bệnh.
Phòng livestream đã có hơn một trăm nghìn người xem.
“Cả nhà, cảm ơn mọi người quan tâm, coi như tôi nhặt lại được cái mạng này.”
La Đại Dũng cố nặn ra vài giọt nước mắt trước ống kính.
“Tôi không nuốt nổi cục tức này.”
“Giang Kiến Quốc, tôi biết anh đang xem.”
Hắn thu lại vẻ mặt đáng thương, ánh mắt trở nên độc địa.
“Tôi cho anh cơ hội cuối cùng.”
“Mười hai giờ trưa mai, dẫn theo đứa con gái nói dối của anh tới bờ sông quỳ xuống nhận sai với tôi!”
“Nếu dám làm con rùa rụt cổ, cư dân mạng sẽ không tha cho cả nhà anh đâu!”
Bình luận trong phòng livestream lập tức bùng nổ.
“Anh Dũng nói đúng! Phải bắt hắn quỳ!”
“Ngày mai chặn hắn ở bờ sông! Không gặp không về!”
Tôi siết chặt điện thoại đến mức những ngón tay trắng bệch.
Trở về nhà, trong phòng im phăng phắc.
Tôi đẩy cửa phòng ngủ ra, thấy bố đang ngồi xổm bên giường.
Hai mắt bố đỏ hoe, trong tay nắm chặt một đoạn dây thừng thô ráp.
Nghe tiếng bước chân, bố hoảng hốt nhét dây thừng vào hộp dụng cụ.
“Nhi, ngày mai con với mẹ ở nhà, không được đi đâu hết.”
Giọng bố bình tĩnh đến lạ thường, ẩn chứa sự tĩnh lặng tuyệt vọng khiến người ta kinh hãi.
“Chuyện do bố gây ra, ngày mai bố sẽ tự tới bờ sông… giải quyết cho xong.”
Tôi nhìn nửa đoạn dây thừng vẫn còn lộ ngoài hộp dụng cụ, máu trong người lạnh ngắt.
Bố không định đi xin lỗi.
Bố muốn dùng chính mạng sống của mình để cho lũ ác quỷ khát máu kia ăn no, đổi lấy những năm tháng bình yên còn lại cho tôi và mẹ.
Không được!
Tôi tuyệt đối không cho phép!
Tôi bước tới trước mặt bố, giật mạnh sợi dây thừng ra khỏi hộp dụng cụ.
“Bố, chúng ta không tới bãi sông mà hắn nói.”
Tôi ngẩng đầu, kiên định nhìn bố.
“Ngày mai con đi cùng bố đến đồn cảnh sát, chúng ta đi đường qua cầu Đá Cũ.”
Bố sững người, định từ chối.
“Nghe con đi, bố.”
Tôi siết chặt bàn tay đang run rẩy của bố.
“Chúng ta không thể cúi đầu trước ác quỷ.”
Trưa hôm sau.
Bố nắm tay tôi, cố tình tránh bãi sông mà La Đại Dũng yêu cầu, đi đường vòng qua cầu Đá Cũ.
Trên cầu vắng tanh, thỉnh thoảng chỉ có vài chiếc xe điện chạy qua.
Ngay khi chúng tôi đi tới giữa cầu, phía dưới đột nhiên vang lên tiếng kêu cứu thảm thiết.
“Cứu mạng! Cứu mạng!”
Tôi cúi đầu nhìn xuống, trong vùng nước sâu có một “học sinh cấp hai” đeo cặp sách đang liều mạng vùng vẫy, nước bắn tung tóe, tình hình vô cùng nguy cấp.
Gần như cùng lúc đó, không biết từ đâu một đám người ùa ra, lập tức vây kín chúng tôi ở giữa.
“Ôi trời! Có người rơi xuống nước!”
Một bà cô mập với mái tóc uốn xoăn chen lên phía trước, chỉ xuống mặt sông rồi hét thất thanh.