Chương 6 - Mưa Trên Thành Phố
“Tặng cho con dâu? Thông thường người già đều để lại cho con trai.”
“Nó đối xử tốt với tôi.”
“Con trai thì sao?”
Tôi im lặng một chút:
“Con trai cũng đối xử tốt với tôi.”
Nói xong, chính tôi cũng cảm thấy lời này chẳng có sức nặng.
Công chứng viên nhìn tôi một cái, không hỏi tiếp.
“Vậy sau khi tặng cho, số tiền này sẽ là tài sản riêng của người nhận tặng cho hay tài sản chung của vợ chồng?”
“Tài sản riêng.”
“Nghĩa là bất kể cô ấy có ly hôn với con trai dì hay không, số tiền này chỉ thuộc về một mình cô ấy?”
“Đúng.”
Công chứng viên cúi đầu viết một lúc, xoay văn bản lại cho tôi ký tên.
Tôi cầm bút, ngòi bút khựng trên mặt giấy.
“Dì ơi.” Công chứng viên đột nhiên nói. “Dì đã nghĩ kỹ chưa?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Bên ngoài cửa sổ là bầu trời xám mờ, không nhìn được xa.
“Nghĩ kỹ rồi.”
Từ văn phòng công chứng đi ra đã gần mười một giờ.
Tôi đứng bên đường, mặt trời ló ra từ khe mây, chiếu lên cánh tay có chút ấm áp.
Tôi lấy điện thoại ra nhìn một cái, bảy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Vân Vân gọi.
Tôi bắt máy, cô ấy căng thẳng nói:
“Mẹ, mẹ đi đâu vậy! Con về đã không thấy mẹ, gọi điện cũng không nghe…”
“Mẹ đi, xử lý chút việc.”
Cô ấy như cuối cùng cũng thở phào một hơi:
“Không sao là tốt rồi! Khi nào mẹ về? Con đưa tiền cho mẹ, trưa lại nấu chút…”
“Con bé, mẹ phải về rồi, tiền con giữ lấy đi.”
Cô ấy sững một chút.
“Vì sao?”
Tôi không lên tiếng.
Giọng cô ấy mang theo tiếng khóc:
“Mẹ, có phải vì tối qua Chu Triệt…? Mẹ đừng để trong lòng, con người anh ấy chỉ là miệng mồm vụn vặt…”
Tôi lại cười cười, nói:
“Con bé, con đối xử tốt với mẹ, mẹ ghi nhớ trong lòng. Số tiền này con giữ lại đi, con sắp làm mẹ rồi, chỗ cần dùng tiền còn nhiều.”
“Trong nhà còn gà phải cho ăn, ruộng cũng không ai quản.”
“Mẹ nên về rồi.”
Cô ấy tiếp tục nói:
“Vậy, vậy một thời gian nữa con về thăm mẹ! Về đến nhà thì gọi điện cho con!”
Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn lại, rốt cuộc vẫn không nói ra câu kia.
“Vậy mẹ đi đây.”
“Mẹ!”
Tôi quay đầu lại.
Giọng cô ấy rất nhẹ, như đang cố hết sức kìm nén cảm xúc:
“Trên đường cẩn thận.”
“Được.”
Trên xe khách không có nhiều người, tôi ngồi ở hàng cuối cùng cạnh cửa sổ.
Về đến nhà thì trời sắp tối.
Thím Ba đang cho gà ăn trước cổng sân, nhìn thấy tôi thì sững ra:
“Tú Nga, sao chị về nhanh thế? Không phải nói đến nhà con trai ở mấy ngày à?”
Tôi gượng cười:
“Ở không quen.”
Bà ấy không nói thêm, tôi cũng không muốn giải thích.
Tôi đi vào nhà, ngẩng đầu nhìn khung ảnh treo trên tường gian chính. Ông nhà trong ảnh cười chất phác.
Lúc Chu Triệt kết hôn, ông ấy đã bệnh nặng, tôi gọi cho con trai vô số cuộc điện thoại nhưng không ai nghe.
Ông nhà khẳng định nó cố ý, nói nó cắm rễ trong thành phố rồi không muốn quay về nữa.
Khi đó tôi không tin, một mực cho rằng con dâu dạy hư con trai.
Lần này ra ngoài, vốn muốn để con trai nhìn rõ nhân phẩm của con dâu.
Nhưng lại khiến tôi thật sự nhìn rõ đứa con trai mình nuôi ba mươi năm.
Ba mươi năm, đổi lại một câu “cả đời này con cũng sẽ không tha thứ cho mẹ”.
May mà cuối cùng gặp được Vân Vân, không đưa số tiền dành dụm cả đời của chúng tôi cho kẻ không đáng.
Sau khi từ thành phố trở về, ngày tháng rất yên bình.
Chị Trương làm bộ nhiệt tình, gặp ai cũng nói thím Chu lên thành phố thăm con trai về rồi. Nhưng ai hỏi tôi đi làm gì, tôi đều nói không có gì.
Một tháng sau, vào một buổi chiều, tôi đang phơi chăn đệm trong sân, từ xa đã nghe thấy có người la hét ở đầu thôn.
Tôi đứng thẳng lưng nhìn về phía đó, một chiếc xe con màu đen đang chậm rãi chạy vào theo con đường đất. Thân xe vừa dài vừa bóng, nó dừng trước cửa nhà tôi, động cơ kêu ù ù một lúc mới tắt.
Vân Vân thò một chân ra trước, đi đôi giày đế bằng, sau đó cả người chậm rãi bước xuống.
Cô ấy mặc một chiếc váy hoa rộng rãi, bụng lớn hơn một tháng trước một chút, tay xách hai túi giấy, ghế sau còn chất mấy thùng đồ.
Cô ấy cười với tôi, gọi một tiếng mẹ.
Tôi ném chậu thức ăn cho gà trong tay xuống rồi chạy ra ngoài. Đến trước mặt cô ấy, tôi đưa tay đỡ cánh tay cô ấy:
“Bụng lớn như vậy còn chạy xa thế làm gì! Trên đường có xóc không? Ăn chưa?”
“Ăn rồi ăn rồi, mẹ đừng lo.” Cô ấy nhét túi giấy vào tay tôi. “Con mang chút đồ cho mẹ.”
Chị Trương lại gần, mắt đảo qua đảo lại giữa mặt Vân Vân và chiếc xe mấy lượt:
“Thím Chu, đây là con dâu chị à? Hiếu thuận ghê, lái xe tốt thế này đến thăm chị?”
Vân Vân khoác tay tôi, cười gật đầu với chị Trương:
“Dì ạ, cháu là con gái mẹ, đặc biệt đến thăm mẹ cháu.”
Chị Trương sững một chút, ánh mắt quét lên mặt tôi.
Tôi không giải thích, chỉ cười với cô ấy.
“Gửi đồ qua là được rồi, con một mình mang nhiều đồ như vậy, cũng không nghĩ cho đứa bé!”
Vân Vân chống eo:
“Người con khỏe lắm, bác sĩ cũng nói vận động nhiều tốt cho em bé! Hơn nữa con không đến một mình.”
Bước chân tôi khựng lại:
“Chu Triệt cũng đến?”
Cô ấy gật đầu, có chút bất đắc dĩ:
“Anh ấy đi cùng con, nhưng con nói thế nào anh ấy cũng không xuống xe.”
“Hai đứa… đừng vì chút chuyện của mẹ mà giận nhau, không đáng…”
Vân Vân mím môi: