Chương 9 - Mua Một Cậu Bạn Trai Thú Nhân
Sao cũng được, đừng ném tôi lại giữa đường là được.
Tê Dã đưa tôi về “hang sói” của cậu ta – một trang viên siêu cấp rộng lớn và hào nhoáng, sang trọng gấp trăm lần căn biệt thự chúng tôi từng ở.
“Thảo nào lâu thế mới về tìm tôi!”
“Hóa ra anh là một con sói nhà giàu. Cái nhà to thế này có hợp lý không vậy?”
“Nếu cho tôi sống ở đây, có đưa tôi mười triệu tôi cũng chịu!”
Cậu ta nhìn tôi cạn lời.
“Lâu thế mới tìm cô là vì tôi bị người nhà giam lỏng.”
“Nếu không tôi đã bắt cô về đánh gãy chân từ lâu rồi!”
“Học cái gì không học lại đi học thói ‘có mới nới cũ’ vứt bỏ thú nhân! Ném tôi một mình ở cái nơi khỉ ho cò gáy ấy, cô có nghĩ nhỡ tôi gặp phải thú dữ thì sao không?”
Tôi thật thà gật đầu.
“Có nghĩ.”
“Gặp thú dữ thì có thể làm một châm thịt nướng.”
Mắt thấy lửa giận của cậu ta lại sắp bốc lên, tôi vội vàng bẻ lái đổi chủ đề:
“Sao tự nhiên người nhà lại giam lỏng anh?”
“Thế giờ sao lại thả cho anh ra?”
Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, không hiểu sao bỗng đỏ bừng mặt, cảm giác hai tai sói sắp bật cả ra ngoài.
“Mẹ tôi bảo tôi là con sói thật thà, dễ bị mấy kẻ xảo quyệt của loài người coi như chó mà đùa bỡn.”
“Tôi muốn ra ngoài quá nên hết cách, đành bảo tôi có bạn đời là con người rồi.”
“Có khi… còn đang mang thai sói con của tôi nữa.”
Tôi theo bản năng cúi đầu nhìn bụng mình.
“Anh dám nói điêu ghê thật!”
Tôi bị Tê Dã ép phải đi diện kiến mẹ cậu ta.
Lại là một nàng Sói Vương Mắt Trắng cao quý và lạnh lùng.
Chiếc vòng tay bà ấy đeo có lẽ đủ mua luôn cái mạng của tôi, nhất cử nhất động đều toát ra khí chất của nữ chủ nhân một gia tộc thế gia vọng tộc.
Đem bà ấy ra so sánh thì mẹ ruột của tôi lập tức từ “Chân Hoàn” rớt giá xuống thành “Hoán Bích” luôn.
Chỉ tiếc là hạng lôm côm như tôi, có là Hoán Bích thì cũng chẳng thèm để vào mắt.
Quả nhiên, Tê Dã vừa đi khỏi, bà ấy lập tức dùng thái độ bức người chất vấn tôi:
“Cô căn bản là không mang thai đúng không?”
“Tôi không ngửi thấy hơi thở của thai nhi trên người cô.”
“Hơn nữa, con mình đẻ ra mình biết rõ, thằng Tê Dã không có cái bản lĩnh đó.”
Tôi cũng rất bình thản đáp lời:
“Vâng, chúng cháu không phải mối quan hệ đó.”
“Trước đây do cháu nhầm lẫn, tưởng anh ấy là thú nhân đồng hành mua ở cửa hàng. Sau này phát hiện ra sai sót cháu đã phóng sinh anh ấy rồi.”
“Cháu cũng không biết tại sao anh ấy lại đưa cháu về đây, chắc là có chút hiểu lầm gì đó ạ.”
Bà ấy mất kiên nhẫn rút một tấm thẻ từ trong túi xách ra.
“Trong này có mười triệu tệ (), mong cô hãy gả cho con trai tôi.”
“Nó rất thích cô, tôi cũng thấy hai người khá hợp nhau.”
“Còn việc có sinh con hay không, tôi hoàn toàn tôn trọng ý nguyện của cô. Gia tộc sói mắt trắng chúng tôi xưa nay không mặn mà chuyện duy trì nòi giống, diệt vong cũng là chuyện sớm muộn thôi.”
Não tôi ong lên mấy tiếng, đứng chết trân tại chỗ.
Bà ấy lại cường thế nhét thẳng tấm thẻ vào túi áo tôi.
“Còn nữa, chuyện này hy vọng cô giữ kín như bưng. Nếu chưa hài lòng với con số này thì chúng ta có thể thương lượng thêm.”
Cái này… sao cứ thấy sai sai ở đâu thế nhỉ!
13
Tê Dã vừa quay lại, mẹ cậu ta đã kiếm cớ rời đi.
Tôi mang tâm trạng trên mây bị cậu ta dẫn vào một căn phòng ngủ.
“Tối nay cô ngủ tạm ở đây, tôi ở ngay phòng bên cạnh, có việc gì cứ qua tìm.”
“Đừng hòng giở trò, cũng đừng mong bỏ trốn. Chỗ này cách xa thế giới loài người lắm, cô tự đi không thoát được đâu.”
“Nếu nhất quyết muốn đi, cũng phải đợi tôi ngủ dậy rồi hẵng nói, biết chưa?”
Trong đầu tôi toàn là những lời mẹ cậu ta vừa nói. Không muốn cứ phải vò đầu bứt tai trằn trọc cả đêm, tôi hỏi thẳng luôn:
“Mẹ anh bảo anh rất thích tôi, có thật không?”
Cậu ta không kịp đề phòng bị tôi hỏi vặn, nghẹn đến đỏ bừng mặt, ấp a ấp úng:
“Cô hỏi cái này làm gì?”