Chương 7 - Một Xu Của Giấc Mơ
“Hợp đồng hai mươi năm? Còn đòi lấy bằng sáng chế của con?” – mẹ tôi lẩm bẩm.
“Đúng vậy.” – tôi mở ảnh chụp hợp đồng ra cho họ xem –
“Giấy trắng mực đen, viết rõ rành rành. Đây là cái ‘phúc lộc’ mà chú Vương đã chuẩn bị sẵn cho con.”
Nhìn những điều khoản khắt khe trong hợp đồng, sắc mặt ba tôi cũng thay đổi hẳn.
Ông tuy không hiểu kỹ thuật, nhưng mấy chữ “chuyển nhượng vô điều kiện”, “hai mươi năm” thì ông hiểu quá rõ.
“Chuyện này… có nhầm lẫn gì không con?”
“Không hề.” – tôi bình tĩnh đáp –
“Ông ta nghĩ con hiền lành dễ bị dắt mũi, định lợi dụng giai đoạn chuẩn bị niêm yết để ép con bán thân, bán trí tuệ với giá rẻ mạt. Còn chuyện một xu tiền thưởng Tết, chính là một cú tát để con biết ‘vị trí’ của mình trong mắt ông ta là như thế nào.”
Tôi kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối cho ba mẹ nghe.
Nghe xong, mẹ tôi im lặng, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt.
Ba tôi rít thuốc liên tục, khói thuốc phủ đầy căn phòng.
“Cái tên Vương Kiến Nghiệp này… ông ta… sao lại có thể làm vậy được chứ!” – ba tôi đập mạnh một cú xuống bàn, tức đến run người.
“Cho nên, ba mẹ, đây không phải chuyện con có bướng hay không.” – tôi nói –
“Đây là vấn đề tôn nghiêm. Ông ta xem con như một con chó có thể bị đánh, bị mắng, rồi thảy cho một khúc xương để con biết điều mà vẫy đuôi. Nếu con quay lại, thì cả đời này, con sẽ mãi không ngẩng đầu lên được.”
Tối hôm đó, ba mẹ tôi không nói thêm gì nữa.
Trước khi về, ba vỗ vai tôi, chỉ nói một câu:
“Con trai, con tự quyết đi. Ba mẹ tin con.”
Tiễn họ về, tôi ngồi lại một mình trong phòng khách trống trải.
Tôi biết — lá bài thứ hai của Vương Kiến Nghiệp, cũng đã vô dụng.
Ông ta sẽ càng sốt ruột hơn.
Quả nhiên, 11 giờ khuya, một số lạ gọi đến.
Tôi bắt máy.
“Tiểu Tự, là chú đây.”
Là giọng của Vương Kiến Nghiệp, mang theo chút mệt mỏi và khàn khàn, không còn vẻ hống hách như ban ngày nữa.
“Con ngủ chưa?… Nếu chưa thì, có tiện xuống ngồi nói chuyện một chút không? Chú đang ở dưới nhà con.”
Ông ta vậy mà đích thân đến.
Tôi bước tới cửa sổ, kéo rèm ra.
Dưới đường, một chiếc Mercedes màu đen lặng lẽ đậu dưới ánh đèn.
Vương Kiến Nghiệp đứng bên xe, không mặc vest, chỉ khoác chiếc áo khoác mỏng, trông có phần cô độc giữa gió lạnh.
Ông ta đang diễn cảnh “trong đêm mưa gió đến cầu hiền” sao?
Khá thú vị.
Tôi mặc áo khoác, xuống lầu.
Cuộc chiến, bước sang hiệp mới.
07
Gió đêm lạnh buốt.
Vương Kiến Nghiệp thấy tôi liền bước nhanh tới, gương mặt nở một nụ cười phức tạp — có áy náy, có bất đắc dĩ, và một chút tính toán khó nhận ra.
“Tiểu Tự, khuya thế này còn làm phiền con, chú thật ngại quá.” – ông ta vừa xoa tay vừa thở ra làn hơi trắng – “Ba mẹ con… chắc đã nói với con rồi chứ?”
“Dạ, có.”
“Haiz, con xem, mọi chuyện ồn ào đến mức này rồi.” – ông ta thở dài một hơi, dẫn tôi đến bên xe – “Lên xe nói chuyện đi, ngoài này lạnh lắm.”
Trong xe bật sẵn máy sưởi, rất ấm áp.
Không thấy tài xế đâu cả.
Vương Kiến Nghiệp lấy từ hàng ghế sau ra một chai rượu và hai chiếc ly.
Là Mao Đài.
“Tiểu Tự à, lâu rồi chú cháu mình chưa có dịp nói chuyện riêng.” – ông ta rót một ly cho tôi, một ly cho mình – “Chú phạt mình một ly trước, coi như xin lỗi con chuyện thưởng Tết vừa rồi.”
Ông ta ngửa đầu, uống cạn một hơi.
Sau đó nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ “chân thành”.
“Chuyện này đúng là do cấp dưới làm bậy, chú cũng có trách nhiệm dùng người không khéo. Chú đã đình chỉ công tác của Lưu Phương rồi, đợi xong đợt bận này sẽ sa thải luôn, coi như xả giận thay con.”
Lại là bài cũ. Hi sinh tốt thí để giữ mình, phủi sạch trách nhiệm.
Tôi không động vào ly rượu đó.
“Chủ tịch Vương, có gì thì nói thẳng. Tôi không uống rượu.”
Vẻ mặt ông ta khựng lại một chút, nhưng rồi lại khôi phục nụ cười.
“Được, được, không uống thì không uống. Tính con vẫn thẳng như vậy.” – ông ta đặt ly xuống, quay người về phía tôi –
“Tiểu Tự, tình hình công ty con cũng rõ. Việc niêm yết là chuyện sống còn, liên quan đến miếng cơm của hàng trăm anh chị em. Mình không thể vì một chút hiểu lầm mà ảnh hưởng đến đại cục, đúng không?”
Ông ta bắt đầu đội mũ cao cho tôi, dùng lợi ích tập thể để buộc tội tôi.