Chương 13 - Một Xu Của Giấc Mơ
Tôi bàn giao công việc, mang theo chiếc hộp giấy của mình, rời khỏi tòa nhà nơi tôi đã cống hiến suốt năm năm một cách trọn vẹn.
Khoảnh khắc tiếng chuông niêm yết vang lên, tôi đang ở trên máy bay bay đến một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương.
App ngân hàng trên điện thoại gửi tới một thông báo:
Tài khoản cổ phiếu của tôi — cột hiển thị giá trị — là một dãy số mà cả đời tôi chưa từng thấy.
Rất dài. Rất dài.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái, rồi tắt điện thoại.
Tựa lưng vào cửa sổ máy bay, tôi ngắm biển mây bông xốp phía dưới.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây, rọi xuống hàng vạn tia sáng vàng óng.
Trong lòng tôi không có sự cuồng hỷ, cũng không có kích động.
Chỉ có một cảm giác bình yên chưa từng có, và một sự buông bỏ nhẹ nhõm.
Tôi nhớ lại buổi chiều nhận thưởng Tết chỉ 0.01 tệ năm ấy.
Không khí ngột ngạt trong văn phòng.
Ánh mắt châm chọc của đồng nghiệp.
Chiếc Panamera mà chị Trương vẫn chưa kịp mua.
Nhớ đến khuôn mặt cay nghiệt của Lưu Phương, và bản hợp đồng bán mình 20 năm của Vương Kiến Nghiệp.
Tất cả — giờ như một giấc mộng nực cười.
Nhưng chiếc vé máy bay trong tay, và những con số trong tài khoản ngân hàng, đều đang nhắc tôi:
Mọi thứ — đều đã thật sự xảy ra.
Tôi đã thắng trận chiến này.
Nhưng tôi không hề thấy hân hoan chiến thắng.
Bởi vì tôi biết, tôi thắng — không phải vì tôi cao thượng hơn họ, hay thông minh hơn họ.
Chỉ đơn giản là vì — tôi tình cờ nắm trong tay một quân bài mà họ không thể từ chối.
Nếu tôi không có quân bài đó thì sao?
Nếu tôi chỉ là một kỹ sư bình thường, siêng năng, cần cù, một người có thể bị thay thế bất cứ lúc nào thì sao?
Kết cục của tôi, có phải sẽ giống như Lưu Phương? Hay còn tệ hơn?
Bị nghiền nát dưới bánh xe của tư bản, đến một âm thanh cũng chẳng phát ra được?
Tôi không biết.
Cũng không muốn nghĩ tới nữa.
Máy bay bắt đầu hạ cánh.
Bên ngoài cửa sổ, hiện lên một vùng biển xanh thẳm và một hòn đảo phủ đầy cây xanh.
Bãi cát trắng muốt như dải lụa vắt giữa hai mảng xanh biếc.
Đó sẽ là điểm khởi đầu mới của tôi.
Tôi muốn mở một quán cà phê nho nhỏ, hoặc một tiệm dạy lặn.
Mỗi ngày ngắm biển, để tâm trí rong ruổi tự do.
Còn mã, còn thuật toán, còn 30 tỷ, 50 tỷ gì đó…
Đều mặc gió cuốn trôi.
Máy bay hạ cánh an toàn.
Tôi bước ra khỏi khoang, một luồng gió biển mặn mà và mát rượi ập vào mặt.
Ánh nắng vừa đủ đẹp.
Tôi lấy điện thoại, tìm số của Vương Kiến Nghiệp — chặn và xóa.
Sau đó, tôi đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội.
Không chữ.
Chỉ là một bức ảnh.
Trong ảnh — là biển cả bao la, và bầu trời xanh thẳm vô tận.