Chương 3 - Một Trăm Tệ Để Về Nhà

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một đôi bóng người bước lên chắn trước mặt tôi, đỡ lấy chiếc điều khiển đang bay tới.

“Nếu các người không muốn nuôi đứa trẻ này, vậy chúng tôi nuôi!”

Là… chú Lý và dì Nguyễn!

Chương 4

Mẹ tôi tức đến mức bỏ cả việc xếp hành lý, trực tiếp đi tới, giơ tay định tát tôi.

“Hay lắm, chỉ vì một trăm tệ mà mày gọi người ngoài đến nhà thị uy với tao đúng không?”

“Sao tao lại sinh ra thứ súc sinh như mày chứ? Biết thế hồi đó bán quách con tiện nhân như mày đi, còn kiếm được chút tiền!”

Cái tát ấy bị chú Lý chặn lại. Chú lạnh mặt nói:

“Ăn nói cho sạch sẽ. Với lại, đừng cứ thích động tay động chân.”

Dương Dương đi phía sau, lúc này nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, ngẩng đầu nhìn tôi.

“Chị Tiểu Tuyết, thấy chị đi qua an ninh một mình, bố mẹ em vẫn không yên tâm nên đã mua chuyến bay gần nhất bay theo chị.”

Nghe lời an ủi của thằng bé, cảm nhận bàn tay nhỏ xíu trong lòng bàn tay mình, nước mắt tôi không nghe lời mà rơi xuống.

Bố tôi cũng bước ra.

“Xin hỏi các vị là ai? Cẩn thận tôi kiện các vị xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy.”

Tiểu Mãn thì trợn to mắt, khó tin nhìn chiếc túi hồng tôi đang đeo.

“Hay lắm Tiểu Tuyết, đến nhà người khác còn tay chân không sạch sẽ hả? Đồ ăn cắp dám trộm cả túi của tao!”

Mẹ cũng nhận ra chiếc túi này, tiến lên định kéo giật tôi.

“Trả cho em mày! Trước đây sao tao không phát hiện mày hư vinh như vậy nhỉ? Bây giờ đã dám trộm túi, sau này chẳng phải trộm đến mức vào tù sao? Mau trả cho Tiểu Mãn!”

Tôi hất tay bà ra.

“Đây không phải của nó.”

Dì Nguyễn bảo vệ tôi:

“Đây là túi tôi mua cho Tiểu Tuyết.”

Tiểu Mãn căn bản không tin.

“Xì, ba mươi sáu nghìn tám trăm tệ, ai lại sẵn lòng bỏ từng ấy tiền cho một đứa sao chổi như nó? Hàng giả chứ gì? Chắc chắn là túi giả.”

Chú Lý nhìn gia đình vô lý trước mặt, nói:

“Tôi thật không dám tin một gia đình như các người lại có thể nuôi ra một đứa trẻ tốt, học đại học trọng điểm như Tiểu Tuyết.”

Dì Nguyễn cũng lấy thân mình chắn trước mặt tôi.

“Tôi thấy gia đình như thế này, cắt đứt được thì nên cắt. Tiểu Tuyết, con theo chúng ta về nhà đi.”

Dương Dương lên tiếng:

“Chị Tiểu Tuyết, chị đừng ở nhà này nữa. Đến nhà em đi, làm chị gái thật sự của em nhé.”

Tôi nhìn họ, xúc động đến nước mắt rơi liên tục, chỉ biết gật đầu nói cảm ơn.

Tiểu Mãn nói:

“Chị, chị thật sự quá tùy hứng rồi!”

“Chị không nghĩ xem nếu không có bố mẹ, chị làm sao được sinh ra trên đời này? Chị đúng là không biết ơn. Em còn thấy lạnh lòng thay bố mẹ. Đúng là được một đấu gạo thì nhớ ơn, được một thăng gạo lại thành thù. Quay lưng một cái đã nhận người khác làm bố mẹ?”

Nghe lời nó nói, bố cũng lên tiếng:

“Tiểu Tuyết, em con nói đúng. Sao con không thể học em con một chút? Cái dáng vẻ hẹp hòi, tính toán chi li của con, tự soi gương xem mặt mũi con bây giờ có buồn cười không!”

Mẹ nói:

“Mày cũng xứng so với Tiểu Mãn à? Ngày nào cũng không ghen tị thì là đố kỵ với Tiểu Mãn. Nhà mình nếu không có phúc tinh Tiểu Mãn bát tự mang vàng mang bảo, có thể sống được như bây giờ sao?”

“Mày hưởng phúc của Tiểu Mãn mà còn không biết đủ, càng đòi càng nhiều, đúng là há mồm đòi quá đáng.”

Tôi nói:

“Tôi há mồm đòi quá đáng? Tôi xin một trăm tệ cũng là quá đáng sao?”

“Có thôi đi không hả?”

Tiểu Mãn hét lên, chạy vào phòng mình đập vỡ heo đất, bốc một nắm tiền xu rồi ném từng đồng vào người tôi.

“Chẳng phải chị muốn tiền sao? Bây giờ em thay bố mẹ cho chị. Một trăm tệ, chị nhận cho kỹ!”

Chú Lý cởi áo khoác lông vũ chắn trước mặt tôi.

Vợ chồng họ đều là người có địa vị, quen cư xử văn minh. Đối diện ba người ngang ngược vô lý hoàn toàn, họ thật sự không biết phải giao tiếp thế nào, chỉ một mực kéo tôi đi.

Mẹ tôi đã hét lên chói tai:

“Muốn cắt đứt quan hệ? Mơ đi! Tao không ký giấy từ bỏ quyền được phụng dưỡng, mày vẫn phải nuôi tao lúc về già! Không thì mày đi tù!”

Tôi gạt chiếc áo khoác chú Lý tốt bụng dùng để chắn cho tôi ra, ánh mắt nhìn thẳng ba người trong nhà.

Ngay cả Tiểu Mãn cũng bị ánh mắt tôi dọa đến mức ngừng ném.

Tôi nói:

“Nếu về mặt pháp luật không thể cắt đứt quan hệ, vậy tôi nhất định sẽ phụng dưỡng bà. Tôi đã tra rồi, mức phụng dưỡng tối thiểu ở địa phương là bốn trăm sáu mươi ba phẩy bảy tệ, hoặc vật tư có giá trị tương đương. Mỗi tháng tôi nhất định sẽ mua đủ cho các người bốn trăm sáu mươi ba phẩy bảy tệ giấy vệ sinh.”

Nói xong, tôi không quay đầu lại, đi theo chú Lý, dì Nguyễn, dắt tay Dương Dương ra ngoài.

Tiểu Mãn bỗng nhận ra đồ trẻ em Dương Dương mặc trên người đều là hàng xa xỉ đắt tiền, lập tức lao tới nói với họ:

“Các người đều bị Tiểu Tuyết lừa rồi! Nó là đứa tay chân không sạch sẽ, vừa lười vừa tham ăn, vô dụng lắm!”

Mẹ tôi cũng phụ họa:

“Bát tự của nó cực kỳ xấu. Các người thật sự coi nó là người nhà thì cả nhà các người sẽ gặp xui xẻo lớn đấy!”

Dì Nguyễn quay đầu, cau mày.

“Thế kỷ mới đến mà chưa ai thông báo cho nhà các người à? Sao nhà các người vẫn mê tín cổ hủ thế?”

Tiểu Mãn như sụp đổ:

“Mẹ, cả nhà họ mặc toàn đồ xa xỉ. Tiểu Tuyết thật sự sắp sống sung sướng rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)