Chương 4 - Một Tin Nhắn Định Mệnh
Tôi bấm từ chối, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè:
【Tôi và Nghiêm Trạch An đã chia tay. Mong mọi người được biết.】
Sau đó, tôi bật chế độ máy bay, ngồi trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Máy bay chậm rãi cất cánh.
Tôi chìm vào giấc ngủ.
Đợi mặt trời ngày mai mọc lên, tất cả sẽ là khởi đầu mới.
5
Chuyến bay rạng sáng rất yên tĩnh.
Trong cơn mơ màng, tôi mơ thấy lời cuối cùng bạn thân nói với tôi hôm đó:
“Cậu không phải vì một tin nhắn này. Mà là vì vô số tin nhắn giống như vậy.”
“Đường Đường, đừng khóc nữa.”
Hôm đó, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà chụp lại hoàng hôn rất đẹp.
Chỉ là tôi không gửi cho Nghiêm Trạch An nữa, không nói những lời vô nghĩa khiến người ta chán ghét nữa.
Tôi lưu nó trong album ảnh.
Tôi tin mình sẽ tìm được người sẵn sàng nghe tôi nói nhảm, sẵn sàng nói nhảm cùng tôi.
Tôi quay đầu nhìn bạn thân, nhẹ nhõm cười.
“Không sao.”
“Hình như mình không còn yêu Nghiêm Trạch An nhiều đến vậy nữa rồi.”
Máy bay đáp xuống thành phố Quảng lúc bốn giờ sáng.
Tôi mệt đến mức mí mắt cũng không nhấc lên nổi, ngay cả màn hình điện thoại cũng không còn sức mở khóa.
Tôi tìm một khách sạn gần sân bay rồi ngã xuống ngủ tiếp.
Cơ thể chìm vào chiếc nệm mềm mại, giấc ngủ ấy vừa nặng vừa sâu.
Khi mở mắt lần nữa, ánh sáng lọt qua khe rèm đã chói mắt.
Gần mười hai giờ trưa.
Tôi cắm sạc điện thoại.
Vừa kết nối mạng, những tiếng rung như ong vỡ tổ lập tức nổ tung.
Màn hình điên cuồng nhấp nháy, số cuộc gọi nhỡ màu đỏ không ngừng nhảy.
Hơn năm mươi cuộc.
Tên Nghiêm Trạch An dày đặc, phủ kín màn hình.
Tôi mở WeChat, tin nhắn chưa đọc 99+.
Một số là bạn bè thấy bài đăng của tôi nên hoảng hốt hỏi han, quan tâm.
Nhiều hơn vẫn là tin nhắn của Nghiêm Trạch An.
Có lẽ từ khoảnh khắc tôi từ chối lời mời kết bạn lại, anh mới giật mình nhận ra có gì đó không ổn.
Lý trí của anh dần trở về.
Ngón tay anh lơ lửng trên màn hình.
Nghiêm Trạch An nhớ ra tôi đang mang thai, dù thế nào cũng không nên bị bỏ lại ở nhà một mình.
Trong lòng hoảng loạn, anh nói với Lương Họa Nghi một tiếng rồi vội vã chạy về.
Nghiêm Trạch An đẩy cửa bước vào.
Trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ.
“Đường Đường?”
“Nhậm Đường!”
Anh cất giọng gọi hai tiếng, không ai đáp lại.
Lời xin lỗi đã chuẩn bị sẵn, lúc này đều nghẹn lại trong cổ họng.
Nghiêm Trạch An không hiểu sao bắt đầu hoảng sợ.
Cảm giác sợ hãi khó gọi tên khiến anh đột ngột sải bước chạy về phía phòng ngủ.
Anh đẩy mạnh cửa phòng ngủ chính.
Rồi phát hiện có gì đó không đúng.
Trước đó lúc hoảng loạn tìm chăn, anh chỉ lo lục tung đồ đạc, vậy mà không nhận ra nửa tủ quần áo thuộc về tôi đã trống trơn từ lâu.
Chỉ còn vài bộ quần áo cũ tôi không cần, lẻ loi treo trong góc.
Ánh mắt Nghiêm Trạch An lập tức quét về phía bàn trang điểm.
Nơi đó cũng trống không.
Những món dưỡng da, mỹ phẩm tôi thường dùng đều biến mất.
Mặt bàn lạnh lẽo, vắng tanh.
Trong đầu Nghiêm Trạch An vang lên một tiếng “ong”, như nổ tung.
Lúc này anh mới nhớ đến hai chiếc vali vướng víu mà trước khi đi anh đã đá sang một bên.
Anh như phát điên lao về phòng khách.
Huyền quan trống không.
Thứ duy nhất thay đổi là bàn ăn.
Trên đó, có hai tờ giấy được chìa khóa đè lên.
Nghiêm Trạch An run rẩy cầm lên.
Tờ đầu tiên là thư chia tay.
Chữ viết của tôi rất vững, không hề có chút do dự:
【Nghiêm Trạch An, em không thể chấp nhận tình bạn không có ranh giới giữa anh và Lương Họa Nghi, cũng không thể chấp nhận việc anh không còn muốn chia sẻ với em và sự lạnh nhạt kéo dài của anh.】
【Trong lúc anh hết lần này đến lần khác đẩy em ra xa, em cũng dần dần không còn yêu anh nữa. Vì vậy, chúng ta chia tay đi.】
Tờ giấy thứ hai rơi xuống.
Đó là giấy xác nhận làm thủ thuật phá thai hôm đó.