Chương 15 - Một Tệ Để Kết Thúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Khi ly hôn, Thẩm Nghiên mới hai tuổi. Anh ta đòi giành quyền nuôi con đúng một tháng, sau đó biết con thể trạng ốm yếu, tháng nào cũng phải đi tái khám, anh ta liền chủ động từ bỏ.”

“Mười sáu năm tiếp theo, anh ta lấy lý do công ty khó khăn để liên tục khất nợ tiền cấp dưỡng.”

“Tôi chưa bao giờ nói xấu anh ta với Thẩm Nghiên. Tôi luôn bảo con, bố bận, bố áp lực, bố chỉ là tạm thời không quan tâm được đến con thôi.”

Giọng tôi bắt đầu run rẩy.

Không phải vì sợ, mà vì những nỗi đau bị chôn giấu quá lâu, cuối cùng cũng từng lớp từng lớp trào dâng.

“Sinh nhật sáu tuổi của Thẩm Nghiên, thằng bé đứng bên cửa sổ đợi anh đến mười một giờ đêm. Anh hứa sẽ dẫn con đi xem máy bay, nhưng anh lại tắt máy.”

“Năm mười hai tuổi, con thi chung kết, chừa cho anh một chỗ ở hàng ghế đầu. Cho đến lúc cuộc thi kết thúc, chiếc ghế đó vẫn trống không.”

“Năm mười lăm tuổi, con phải làm phẫu thuật, trước lúc gây mê con hỏi tôi, bố có biết không. Tôi nói biết.”

Tôi dừng lại, cổ họng nghẹn đắng.

“Thực ra, anh vốn dĩ không hề bắt máy.”

Xung quanh tĩnh lặng chỉ còn tiếng rì rì của máy móc.

Sắc mặt Thẩm Chí Viễn càng lúc càng khó coi.

“Mấy chuyện cũ rích này, có liên quan gì đến ngày hôm nay?”

“Có liên quan chứ.”

Tôi lấy ra tấm ảnh chụp màn hình chuyển khoản kia.

“Một tệ. Ghi chú là: Chấm dứt trách nhiệm.”

Gã streamer theo phản xạ liền chĩa ống kính vào tấm ảnh màn hình.

Phần bình luận trên livestream cuộn nhanh như vũ bão.

Thẩm Chí Viễn lao tới, cố tìm cách che lại.

Tôi vẫn tiếp tục nói:

“Anh nghĩ Thẩm Nghiên định học một ngôi trường đắt đỏ ở nước ngoài, sợ nó đến đòi tiền anh. Nên anh dùng một tệ để tuyên bố rút lui.”

“Đến lúc biết con nhận được phần thưởng 80 vạn, anh lại kéo người tới đòi quản lý, thậm chí còn muốn chia chác cho đứa con trai khác của anh.”

“Không đoạt được, anh liền dùng chiêu uy hiếp đi tố cáo với nhà trường, muốn hủy hoại luôn cơ hội nhập học của nó.”

Tôi nhìn anh ta, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi.

“Thẩm Chí Viễn, không phải anh không biết làm một người cha.”

“Anh chỉ là… khi trách nhiệm xuất hiện, anh không muốn làm cha của Thẩm Nghiên; nhưng khi lợi ích xuất hiện, anh lại nghĩ rằng huyết thống là đủ để anh quay về lấy đi tất cả.”

Tại hiện trường, có người thì thầm chửi thề một tiếng.

Gã streamer lẳng lặng đổi lại tiêu đề livestream.

Thẩm Chí Viễn đọc được bình luận, lý trí hoàn toàn đứt phựt.

“Tắt đi!”

Anh ta hung hăng lao về phía thiết bị quay.

Nhân viên tiến lên cản lại, anh ta xô ngã một người, rồi lại vươn tay chộp lấy máy tính của tôi.

Trong máy tính có tài liệu nhập học, hồ sơ quỹ tài trợ và thông tin cá nhân của Thẩm Nghiên.

Tôi theo phản xạ ôm chặt lấy máy tính.

Trong lúc giằng co, cổ tay tôi va đập vào góc bàn, đau điếng.

“Cô buông ra!”

Thẩm Chí Viễn túm lấy mép máy tính, nét mặt dữ tợn.

“Đưa tài liệu cho tôi! Tôi là bố nó, tôi có quyền xem!”

Hai nhân viên an ninh từ hai bên kẹp chặt lấy anh ta.

Anh ta vẫn cố vùng vẫy, vung tay làm đổ giá trưng bày trên bàn.

Giá kim loại rơi xuống sàn, tạo ra tiếng động chát chúa.

Phương Mạn lao lên chửi bới tôi cố tình chọc tức anh ta, nhưng cũng bị nhân viên của quỹ cách ly ra.

Có người đã báo cảnh sát.

Mười phút sau, cảnh sát ập đến.

Camera giám sát hiện trường, đoạn ghi hình livestream, email khiếu nại và các tài liệu thỏa thuận đều được thu thập đầy đủ.

Trước khi bị áp giải đi, Thẩm Chí Viễn quay đầu lại, trừng trừng mắt nhìn tôi.

“Lâm Lam cô nhất định phải làm cơ sự ra nông nỗi này sao?”

Tôi ôm lấy cổ tay đang sưng đỏ, nhìn lại anh ta.

“Không phải tôi làm sự việc ra nông nỗi này.”

“Là do anh chưa từng tin rằng, làm tổn thương người khác sẽ phải trả giá.”

Anh ta bị dẫn vào thang máy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)