Tôi từng nghĩ, chỉ cần chuyển trường là có thể trốn thoát.
Từ Giang Thành đến Hải Ninh, một nghìn không trăm bốn mươi cây số.
Trường mới, lớp mới, không ai quen biết tôi.
Tôi tưởng rằng cuối cùng mình cũng có thể bắt đầu lại từ đầu.
Ngày thứ năm.
Vừa hết giờ nghỉ trưa, nhóm lớp đột nhiên hiện lên một bức ảnh.
Là tôi.
Miệng há ra, nước mì trong căng tin bắn lên tận cằm.
Chú thích chỉ có bốn chữ.
“Lợn nái ăn cám.”
Người đăng, tôi không quen.
Nhưng bức ảnh, tôi biết.
Là anh ta chụp.
Triệu Việt.
Một nghìn cây số, hắn vẫn đuổi tới tận đây.
Bình luận