Chương 8 - Một Ngày Khác Trên Đỉnh Sân Thượng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cả đại sảnh yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Lâm Chấn Bang nhìn anh, ánh sắc bén trong mắt dần dần tan đi, thay vào đó là một cảm xúc tôi không hiểu nổi…

Sự tán thưởng.

Thậm chí còn có một chút… hài lòng.

“Được.” Ông chậm rãi gật đầu. “Nói hay lắm.”

Ông đứng dậy, đi tới trước mặt chúng tôi.

“Cậu nhóc…” Ông nói với Trần Diệp, “tôi nhớ cậu rồi.”

Sau đó ông quay sang tôi, ánh mắt dịu đi rất nhiều.

“Nhiên Nhiên, những năm qua… con chịu khổ rồi.”

Sống mũi tôi chợt cay, nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Quá trình nhận tổ quy tông diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng.

Lâm Chấn Bang không làm khó Trần Diệp nữa, thậm chí còn cho anh vài lời chỉ điểm thương nghiệp và một số quan hệ.

“Tương Lai Khoa Kỹ” của Trần Diệp, dưới sự âm thầm hỗ trợ của nhà họ Lâm phát triển càng nhanh chóng.

Còn tôi — Lâm Nhiên — thiên kim duy nhất thất lạc nhiều năm của nhà họ Lâm.

Tin tức này như một quả bom nặng ký nổ tung trong toàn bộ giới thượng lưu.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Đặc biệt là nhà họ Tô.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới… Lâm Nhiên bình thường thậm chí từng bị họ xem thường lại chính là người của gia tộc Lâm mà họ phải ngước nhìn.

Tô Thanh Duyệt tự nhốt mình trong phòng ba ngày không ra ngoài.

Tôi không có tâm trí quan tâm phản ứng của người khác.

Bởi tôi đang phiền não vì một chuyện khác.

Từ sau khi tôi về nhà, Trần Diệp trở nên hơi kỳ lạ.

Anh vẫn đối xử với tôi rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trước.

Nhưng trong ánh mắt anh khi nhìn tôi… lại nhiều thêm một chút bất an và tự ti.

Đúng vậy.

Tự ti.

Người đàn ông đã một tay dựng nên đế chế thương nghiệp ấy… sau khi biết thân phận thật của tôi lại bắt đầu tự ti.

Anh cảm thấy mình không xứng với tôi.

Anh bắt đầu làm việc điên cuồng hơn, cố gắng chứng minh bản thân.

Không ít lần nửa đêm tôi tỉnh giấc đều thấy anh vẫn đang họp video trong phòng làm việc.

Tối hôm đó, tôi lại tìm thấy anh trong thư phòng.

Anh tựa vào ghế, nhắm mắt, chân mày nhíu chặt, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Tôi bước tới, ôm anh từ phía sau.

Cơ thể anh khẽ cứng lại rồi mở mắt.

“Sao còn chưa ngủ?” Giọng anh khàn khàn.

“Đợi anh.” Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh, hít mùi quen thuộc trên người anh.

“Trần Diệp.” Tôi nói nhỏ. “Anh đang sợ điều gì?”

Anh im lặng.

“anh sợ… anh không theo kịp bước chân của em.” Rất lâu sau anh mới khó khăn nói ra. “Em đứng quá cao… anh sợ chỉ cần sơ ý một chút… anh sẽ không còn nhìn thấy em nữa.”

Tim tôi như bị một bàn tay siết chặt.

Tên ngốc này.

Tôi ngẩng đầu, xoay ghế anh lại để anh đối diện với tôi.

Sau đó tôi làm một quyết định táo bạo.

Tôi ngồi lên đùi anh, hai tay vòng qua cổ anh.

Cả người anh chấn động, hơi thở lập tức rối loạn.

“Lâm… Lâm Nhiên, em…” Anh căng thẳng đến nói năng lắp bắp tay không biết nên đặt ở đâu.

Nhìn dáng vẻ bối rối của anh, tôi vừa buồn cười vừa đau lòng.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên yết hầu của anh.

Cơ thể anh lập tức căng cứng, yết hầu khẽ chuyển động.

“Trần Diệp.” Tôi áp sát tai anh, thì thầm chỉ hai người chúng tôi nghe thấy. “Anh quên rồi sao… trong lời ‘tiên tri’ của em năm đó còn một điều nữa?”

“Gì… gì cơ?”

Tôi cười gian, đưa tay cởi cúc áo sơ mi đầu tiên của anh… rồi chiếc thứ hai.

Bàn tay tôi luồn vào trong, đặt lên cơ bụng rắn chắc nóng bỏng của anh.

“Em nói… tương lai anh sẽ có một người vợ xinh đẹp, giàu có, quyền thế… yêu anh đến tận xương tủy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đã bùng lên ngọn lửa của anh.

“Bây giờ… vợ của anh đến ‘thực hiện’ lời tiên tri rồi.”

Nói xong, tôi không do dự nữa, trực tiếp chặn lấy đôi môi hơi hé mở của anh.

【Chương 9】

Sau đêm đó, chút bất an và tự ti trong lòng Trần Diệp đã được tôi dùng cách trực tiếp nhất… chữa lành hoàn toàn.

Anh không còn lo được lo mất nữa.

Anh dồn toàn bộ tinh lực vào việc xây dựng tương lai chung của chúng tôi.

Vài năm sau, tôi thuận lợi tốt nghiệp học viện thiết kế.

Đồ án tốt nghiệp của tôi giành được giải vàng quốc tế.

Tôi thành lập thương hiệu thiết kế riêng của mình. Buổi trình diễn đầu tiên đã gây chấn động toàn bộ giới thời trang.

Còn “Tương Lai Khoa Kỹ” của Trần Diệp cũng đã phát triển thành một đế chế thương nghiệp thực thụ, vươn vòi ra khắp toàn cầu.

Anh trở thành người đàn ông đứng trên đỉnh thế giới… đúng như lời “tiên tri” năm đó của tôi.

Chúng tôi trở thành cặp vợ chồng quyền lực được ngưỡng mộ nhất trong mắt mọi người.

Liên thủ mạnh mẽ, không gì cản nổi.

Một lần nữa chúng tôi tham dự tiệc của nhà họ Tô.

Chỉ là lần này… công ty của nhà họ Tô đã trở thành một công ty con nhỏ bé thuộc tập đoàn “Tương Lai Khoa Kỹ”.

Gia chủ nhà họ Tô khi nhìn thấy chúng tôi, trên mặt tràn đầy nụ cười nịnh nọt.

Tô Thanh Duyệt cũng ở đó.

So với vài năm trước, cô tiều tụy hơn nhiều, ánh mắt ảm đạm, không còn vẻ kiêu ngạo của đại tiểu thư nữa.

Cô đứng từ xa nhìn chúng tôi.

Nhìn Trần Diệp cẩn thận chỉnh lại vạt váy cho tôi.

Nhìn tôi tự nhiên khoác tay anh, nụ cười rạng rỡ.

Cô cầm ly rượu muốn bước tới nói chuyện với chúng tôi… nhưng bị người bên cạnh ngăn lại.

“Tô tiểu thư, Trần tổng và Lâm tiểu thư đang bàn việc. Cô vẫn nên đừng qua làm phiền.”

Cô đứng sững tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.

Tôi nhìn thấy trong mắt cô ánh nước… và sự hối hận vô tận đã đến quá muộn.

Nhưng tôi đã không còn để tâm nữa.

Mỗi người… đều phải trả giá cho lựa chọn của mình.

Trần Diệp dường như nhận ra ánh mắt của tôi.

Anh nghiêng đầu hỏi nhỏ bên tai tôi:

“Đang nhìn gì vậy?”

“Không có gì.” Tôi thu lại ánh nhìn, mỉm cười với anh.

Anh đưa tay kéo tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

“Đừng nhìn những người không liên quan.” Anh bá đạo nói. “Nhìn anh.”

Tôi bật cười, nhón chân hôn lên cằm anh.

“Được, nhìn anh, nhìn anh cả đời… được chưa?”

Anh hài lòng cong khóe môi, sự cưng chiều trong mắt gần như tràn ra.

“Em nói đó.” Anh cúi đầu hôn lên trán tôi. “Một đời… thiếu một giây cũng không được.”

Tối hôm đó chúng tôi không ở lại tiệc lâu.

Anh đưa tôi đến sân thượng của ngôi trường trung học nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu.

Gió đêm vẫn rất lớn.

Chúng tôi đứng cạnh nhau, nhìn ánh đèn vạn nhà phía xa.

“Còn nhớ nơi này không?” Anh hỏi.

“Làm sao quên được.” Tôi cười. “Anh chính là ở đây… bị em tát một cái rồi biến thành chồng em.”

Anh cũng cười, đưa tay ôm tôi vào lòng.

“Đúng vậy.” Anh cảm khái. “Cho nên nói… đây là đất phúc của chúng ta.”

“Trần Diệp.” Tôi tựa vào ngực anh, nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ. “Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh cái gì?”

“Cảm ơn anh… đã biến tất cả những lời khoác lác của em thành hiện thực.”

Anh siết chặt vòng tay, ôm tôi chặt hơn.

“Phải là anh cảm ơn em mới đúng.” Anh cúi đầu, hôn lên mái tóc tôi. “Cảm ơn em… khi anh tuyệt vọng nhất đã cho anh một tương lai có em.”

“Lâm Nhiên, em biết không?”

Anh dừng lại một chút, trong giọng mang theo sự trang trọng mà tôi chưa từng nghe.

“Thật ra… anh đã sớm quen em rồi.”

【Chương 10】

Tôi sững người.

“Ý anh là sao?”

Trần Diệp lấy từ túi trong của áo vest ra một chiếc ví nhỏ đã hơi cũ.

Anh mở ngăn kẹp của ví, cẩn thận lấy ra một tấm ảnh đã ngả vàng.

Trong ảnh là hai đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi.

Cậu bé mặc bộ quần áo cũ không vừa người, gầy gò nhỏ bé, mặt mũi lấm lem, nhưng đôi mắt lại rất sáng.

Trong tay cậu cầm một cây kem sắp tan chảy.

Bên cạnh cậu là một bé gái mặc váy công chúa xinh đẹp, buộc hai bím tóc nhỏ. Cô bé đang nhíu mày, dùng chiếc khăn tay của mình cố gắng lau mặt cho cậu bé.

Cô bé đó… rõ ràng chính là tôi khi còn nhỏ.

Còn cậu bé kia…

Tôi kinh ngạc nhìn Trần Diệp.

“Đây là…”

“Là chúng ta.” Trần Diệp nhìn bức ảnh, ánh mắt dịu dàng. “Lúc nhỏ, nhà anh ở trong một khu ổ chuột gần nhà cũ của em. Có một lần anh bị người ta bắt nạt, là em đứng ra đuổi đám trẻ hư đó đi.”

“Em còn đưa cho anh cây kem mà em thích nhất, dùng chiếc khăn tay thơm thơm của em lau mặt cho anh.”

“Em nói với anh… con trai thì không được khóc, phải trở nên mạnh mẽ, sau này mới có thể bảo vệ bản thân, bảo vệ người mình muốn bảo vệ.”

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)