Chương 1 - Một Đời Chậm Chạp Chờ Đợi
Ta trời sinh chậm chạp, từ nhỏ đã được nuôi dưới gối Thái hậu.
Hoàng thượng cũng luôn rất chiếu cố ta.
Năm ta cập kê, ai nấy đều tưởng Hoàng thượng sẽ lập ta làm hậu.
Cho đến ngày tuyển tú, Thái hậu hỏi Hoàng thượng định sắp xếp cho ta thế nào.
Người nói:
“ A Mãn tâm tính đơn thuần như vậy, sao có thể làm Hoàng hậu? Truyền ra ngoài chẳng phải khiến người ta chê cười sao?”
Ta đứng ngoài cửa, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá.
Mấy ngày trước, ta gặp một thị vệ, dáng vẻ thật sự tuấn tú, còn chia cho ta nửa miếng bánh quế hoa.
Ta đã nói với chàng rồi.
Ta muốn làm thê tử nhỏ của chàng.
01
Hôm nay là ngày Hoàng thượng tuyển tú.
Ta lén chạy đến xem một chút.
Ôi chao, cả sân toàn là cô nương, ai nấy đều đẹp như tiên nữ bước ra từ tranh, đứng chung một chỗ khiến người nhìn hoa cả mắt.
Ta vừa nhìn vừa nghĩ, lát nữa phải đi hỏi Hoàng thượng xem có thể chia cho ta hai người mang về chơi không.
Nhưng vừa đến chỗ Hoàng thượng, còn chưa kịp mở miệng, ta đã nghe thấy tên mình.
Thái hậu hỏi:
“Hoàng thượng, A Mãn đã cập kê rồi, con định sắp xếp cho con bé thế nào?”
Tim ta lộp bộp một tiếng, bèn lặng lẽ dừng bước.
Trong điện im lặng một lát, sau đó vang lên giọng nói nhàn nhạt của Hoàng thượng:
“A Mãn tâm tính đơn thuần, sao có thể làm Hoàng hậu? Truyền ra ngoài chẳng phải khiến người ta chê cười sao?”
Ta vô thức mím môi.
Tâm tính đơn thuần?
…Được thôi, câu này đúng là sự thật.
Nhưng người lại im lặng một lúc, giọng dường như dịu đi đôi chút:
“Nếu A Mãn bằng lòng, trẫm… trẫm có thể nạp nàng làm phi.”
Ta sững người.
Thái hậu thở dài:
“Thôi vậy.”
“Ta đưa A Mãn vào cung, vốn chỉ mong con bé có thể vui vẻ lớn lên. Nếu đã như thế…”
“Hoàng thượng tự liệu mà làm.”
“Nếu có thể, cũng có thể chọn cho con bé một phu quân tốt, đưa ra khỏi cung cũng được.”
Giọng Hoàng thượng bỗng cứng lại:
“Không được!”
Ta đứng ngoài cửa, bước chân bất giác khựng lại.
Hoàng thượng muốn phong ta làm phi?
Nhưng ta… trước giờ vẫn luôn xem người là huynh trưởng mà.
Từ nhỏ đến lớn, người đều gọi ta là A Mãn, ta gọi người là Tiêu Diễm ca ca suốt mười mấy năm.
Người từng đuổi đám tiểu thái giám bắt nạt ta, cũng từng cười ta ngốc khi ta ngã, nhưng vẫn cõng ta về rồi giúp ta xoa rượu thuốc.
Ta sao có thể gả cho huynh trưởng được?
Nếu phụ thân ta biết chuyện, nửa đêm báo mộng về, e rằng sẽ tức đến mức đánh vào lòng bàn tay ta mất.
Nói đến phụ thân, ta lại nhớ chuyện khi còn nhỏ.
Mẫu thân mất vì bệnh khi ta ba tuổi, phụ thân chiến tử sa trường khi ta năm tuổi.
Ngày tin đại thắng ở biên quan truyền về, cả triều vui mừng, chỉ có Hoàng hậu cô mẫu khóc.
Người ôm ta vào lòng, không cho ta nhìn bài vị của phụ thân trong linh đường, chỉ lặp đi lặp lại:
“A Mãn đừng sợ, có cô mẫu đây, cô mẫu nuôi con.”
Năm ấy, ta được đón vào cung.
Hoàng hậu cô mẫu không có con ruột, vừa hay đang nuôi Ngũ hoàng tử Tiêu Diễm, người có mẫu phi mất sớm.
Tiêu Diễm lớn hơn ta ba tuổi.
Ngày ta vào cung, người đứng bên cạnh Hoàng hậu, mặc một thân cẩm bào màu xanh gương mặt nhỏ căng chặt, dáng vẻ như một tiểu đại nhân.
Hoàng hậu bảo ta gọi người là ca ca.
Ta gọi rồi, người chỉ nhìn ta một cái, sau đó thu ánh mắt lại.
Ta tưởng người không thích ta, bèn cố ý làm mặt quỷ chọc người cười.
Sau này ta mới phát hiện, người chỉ là chưa quen với việc đột nhiên có thêm một muội muội.
02
Những ngày trong cung trôi qua cũng khá thoải mái.
Hoàng hậu cô mẫu đối xử với ta rất tốt, ăn mặc dùng gì cũng chưa từng thiếu phần ta.
Tiêu Diễm tuy không nói chuyện với ta nhiều, nhưng cũng không bắt nạt ta.
Những hoàng tử khác thỉnh thoảng trêu ta, nói ta đi chậm như rùa, người sẽ lạnh lùng liếc qua bọn họ lập tức im miệng.
Ta bắt đầu cảm thấy Tiêu Diễm thật ra cũng không xấu.
Mùa đông năm ta bảy tuổi, vì ham chơi mà ta rơi xuống ao trong Ngự hoa viên.
Nước không sâu, nhưng lạnh muốn chết.
Ta ngâm mình trong đó, lạnh đến mức không nói nên lời, ngay cả kêu cũng không kêu được.
Tiêu Diễm là người đầu tiên chạy đến.
Người nhảy xuống ao, vớt ta lên.
Toàn thân ta ướt đẫm, răng va lập cập.
Người quấn áo choàng của mình lên người ta, cõng ta chạy một mạch về cung của Hoàng hậu.
Thái y đến xem bệnh cho ta, nói ta sốt rất cao.
Ta sốt suốt ba ngày ba đêm.
Trong cơn mê man, ta cảm giác có người vẫn luôn nắm tay mình.
Đợi đến khi tỉnh lại, ta thấy Tiêu Diễm ngồi bên giường, hốc mắt đỏ hoe.
Thấy ta mở mắt, người sững lại một thoáng, sau đó nhanh chóng quay mặt đi:
“Sau này đừng chạy đến gần nước nữa.”
Ta nói được.
Người lại bồi thêm một câu:
“Ngươi đúng là ngốc muốn chết.”
Khi đó ta còn chưa hiểu ngốc là gì, tưởng người lại nói ta đi chậm, bèn nghiêm túc giải thích:
“Ta không ngốc, chỉ là chân ta hơi ngắn thôi.”
Tiêu Diễm quay đầu nhìn ta, bỗng bật cười.
Đó là lần đầu tiên ta thấy Tiêu Diễm cười.
Thật sự rất đẹp.
03
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Ta dần trưởng thành, Tiêu Diễm cũng dần trưởng thành.
Người lớn lên thành dáng vẻ thiếu niên, mày mắt sáng sủa, dáng người cao thẳng, đọc sách, cưỡi ngựa, bắn cung, thứ gì cũng đứng đầu.
Ta đứng bên cạnh nhìn, cảm thấy người này thật lợi hại, sao chuyện gì cũng làm tốt vậy.
Hoàng hậu cô mẫu thường nhìn chúng ta mà cười.
Người nói:
“A Mãn và Diễm nhi đúng là trời sinh một đôi.”
Ta không hiểu lắm “trời sinh một đôi” là gì, chỉ tưởng đó là lời khen chúng ta có quan hệ tốt.
Nhưng người trong cung hiểu hơn ta nhiều.
Ánh mắt các nương nương nhìn ta dần thay đổi, giọng điệu cũng đổi khác.
Từ cháu gái của Hoàng hậu, ta biến thành “Hoàng hậu tương lai”.
Các tiểu cung nữ bắt đầu đặc biệt ân cần.
Ngay cả thái giám của Kính sự phòng gặp ta cũng cúi lưng cười.
Trong lòng ta lờ mờ thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không nói rõ được, vậy nên dứt khoát không nghĩ nữa.
Dù sao ta cũng là người không giỏi nghĩ ngợi.
Năm Tiêu Diễm đăng cơ, ta mười bốn tuổi, người mười bảy tuổi.
Người mặc miện phục đứng trên thềm Thái Hòa điện, chuỗi ngọc trước mũ miện rũ xuống che khuất nửa gương mặt, ta không nhìn rõ biểu cảm của người.
Đứng trong đám đông, ta bỗng thấy người cách mình thật xa.
Sau khi Tiêu Diễm làm Hoàng thượng, người bắt đầu tránh mặt ta.
Ban đầu ta không nhận ra.
Ta muốn đi tìm người ăn bánh quế hoa, thái giám nói Hoàng thượng đang phê tấu chương.
Ta muốn đi tìm người cho cá ăn, thái giám nói Hoàng thượng đang gặp đại thần.
Ta muốn đi tìm người trò chuyện, thái giám nói Hoàng thượng phải đi luyện cưỡi ngựa bắn cung.
Ta hỏi:
“Vậy khi nào Hoàng thượng mới rảnh?”
Thái giám cười nói:
“Hoàng thượng bận xong tự nhiên sẽ triệu kiến cô nương.”
Ta đợi rất lâu.
Người không đến.
Có lẽ người thật sự quá bận.
Hoàng hậu cô mẫu, à không, bây giờ người đã thành Thái hậu cô mẫu.
Người từng nói, làm Hoàng thượng rất mệt, phải phê thật nhiều thật nhiều tấu chương, phải quản đám đại thần cãi nhau trên triều, lễ tết còn phải mở yến tiệc.
Giờ Tiêu Diễm lại đang tuyển tú, phải chọn rất nhiều cô nương xinh đẹp vào cung, chắc chắn càng bận hơn.
Không giống ta, ngày ngày ăn uống chơi bời, chẳng cần nghĩ gì.
Ta cố gắng thuyết phục mình đừng để ý.