Chương 5 - Một Đêm Chao Đảo
Khi đó Châu Thời Diễn đang giải bài, không ngẩng đầu, thuận miệng trả lời:
“Thanh Bắc, ngành thông tin điện tử của trường đó khá tốt.”
“Ồ.”
Tôi khẽ đáp.
Thanh Bắc sao?
Với thành tích của tôi, e rằng rất khó.
Châu Thời Diễn nhận ra giọng tôi có gì đó không đúng, liền dừng bút nhìn sang:
“Năm hai ở Thanh Bắc có thể xin suất trao đổi sinh viên ở nước ngoài. Cậu không muốn ra ngoài mở mang sao?”
Tôi hỏi ngược lại:
“Cậu muốn đi à?”
Hiếm khi Châu Thời Diễn mỉm cười dịu dàng với tôi, nhưng anh không trả lời câu hỏi này, chỉ cúi đầu tiếp tục làm bài.
Có điều, từ sau hôm đó, việc anh giám sát chuyện học tập của tôi càng nghiêm khắc hơn.
Nhưng tôi hiểu rõ năng lực của mình.
Cho dù dốc hết sức, e rằng tôi cũng không thể chạm tới ngưỡng cửa của Thanh Bắc.
Thế nhưng rung động thầm kín của một thiếu nữ đã sớm phát triển điên cuồng trong những ngày tháng sớm tối ở bên nhau, tràn lan đến mức không thể kiểm soát.
Không muốn để lại tiếc nuối cho tuổi thanh xuân trước kỳ thi đại học, tôi lén nhét lá thư tỏ tình chứa đầy tâm ý vào ngăn bàn của anh.
Nhưng vì quá sợ bị từ chối nên trên thư không có tên tôi, cũng không hề nhắc đến tên anh.
Chữ viết cũng bị tôi cố ý thay đổi cho nguệch ngoạc.
Tôi vừa sợ anh phát hiện thư là do mình viết, lại vừa sợ anh không phát hiện ra.
Tối hôm đó trong giờ tự học, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên gọi tôi đến văn phòng nói chuyện.
Cứ như vậy, tôi bỏ lỡ dáng vẻ Châu Thời Diễn đọc thư.
Khi thấp thỏm bất an trở lại lớp, tôi nhìn thấy sắc mặt anh tái xanh toàn thân tỏa ra khí tức giận dữ, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến lá thư.
Tôi lấy hết can đảm nói chuyện với anh, anh lại lạnh mặt suốt buổi, không chịu để ý đến tôi.
Tôi lập tức hiểu ý anh, lặng lẽ thu lại mọi tình cảm của mình.
Sau đó, anh sang Mỹ du học.
Từ đó, hai người mỗi người một phương trời.
15
Châu Thời Diễn ra khỏi phòng riêng để nghe điện thoại.
Khi trở lại, anh nói công ty có việc gấp nên phải đi trước.
Cùng lúc đó, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.
Châu Thời Diễn:
“Đi cùng tôi. Có tình huống đột xuất, về công ty tăng ca.”
Không thừa một chữ.
Tôi trả lời:
“Tôi uống nhiều rồi, đầu óc không tỉnh táo, còn đau đầu, không tăng ca được.”
Châu Thời Diễn cầm điện thoại xem câu trả lời, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
Anh lạnh lùng liếc tôi một cái rồi quay người bỏ đi.
Ôn Tri Hạ ở phía sau gọi anh:
“Thời Diễn, em đi cùng anh. Vừa rồi anh không ăn được bao nhiêu, em sợ bệnh dạ dày của anh lại tái phát.”
Châu Thời Diễn dừng bước, giọng lạnh lùng như đang nói với một người xa lạ:
“Không cần, muộn quá rồi, không an toàn.”
Nói xong anh lập tức rời đi.
Khi Ôn Tri Hạ nhắc đến bệnh dạ dày của anh, tôi còn căng thẳng một chút.
Nhưng lời anh vừa nói có ý gì?
Anh sợ Ôn Tri Hạ gặp nguy hiểm, vậy thì không sợ tôi tăng ca trở về muộn sẽ gặp nguy hiểm sao?
Được lắm!
Những nhân viên quèn như chúng tôi đáng bị đối xử như thế phải không?!
16
Rất nhiều người tham gia buổi họp lớp lần này là vì Châu Thời Diễn.
Bây giờ nhân vật chính vừa rời đi, mọi người cũng nhanh chóng giải tán.
Có vài người muốn tiếp tục đi tăng hai, tôi chào tạm biệt họ.
Cậu bạn gay đưa tôi về.
Trên đường, cậu ta chắc chắn nói:
“Châu Thời Diễn nhất định thích cậu.”
Tôi vừa khóc vừa nói không thể nào.
Dưới tác dụng của rượu, đầu óc tôi hỗn loạn, chỉ còn lại hình ảnh Châu Thời Diễn và Ôn Tri Hạ thân mật trong buổi họp lớp.
Tôi vừa khóc vừa làm loạn suốt đường về.
Cậu bạn gay đưa tôi lên lầu, nhưng trước cửa nhà lại gặp Châu Thời Diễn.
Anh nheo mắt nhìn tôi đang không tỉnh táo, cả người treo trên người cậu bạn gay, toàn thân tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Cậu bạn gay thức thời đẩy tôi vào lòng Châu Thời Diễn, lập tức phủi sạch quan hệ: