Chương 7 - Một Cuộc Chiến Gia Đình Đầy Nghịch Cảnh
“Được, nhưng cậu phải mời tôi ăn trưa một tuần.”
“Chốt.”
Từ hôm đó, mỗi trưa Tri Dao dành nửa tiếng giảng bài thi cho tôi. Tôi mời cô ấy suất đắt nhất ở căng-tin — mười lăm nghìn kèm một cái đùi gà.
Nửa tháng sau, tốc độ làm bài của tôi nhanh gấp đôi. Nhưng so với trình độ thi học sinh giỏi vẫn còn xa.
Một tối, tôi làm bài đến một giờ sáng. Mẹ dậy đi vệ sinh, thấy phòng tôi còn sáng đèn.
Mẹ đẩy cửa vào, nhìn tài liệu trên bàn.
“Con đang chuẩn bị thi học sinh giỏi?”
“Vâng.”
“Vì sao?”
Tôi không trả lời.
Mẹ đứng sau lưng tôi một lúc rồi thở dài.
“Đừng thức quá muộn, mai còn đi học.”
“Con biết rồi.”
Mẹ đi tới cửa, dừng lại.
“Thiên, bất kể con thi vì lý do gì, mẹ muốn nói một câu: đừng vì chuyện của nhà mà ép bản thân quá. Chuyện của nhà, có mẹ.”
Tay tôi đang cầm bút khựng lại một giây.
“Con biết rồi, mẹ.”
Mẹ đóng cửa đi ra.
Tôi nhìn đề rất lâu, bỗng thấy một giọt nước rơi xuống vở, làm nhòe chữ chì.
Ba ngày trước kỳ thi, một chuyện ngoài dự đoán xảy ra.
Chương 2
Mẹ tìm được việc.
Không phải nhờ gửi hồ sơ, mà là có người chủ động tìm đến nhà.
Chiều đó, một người phụ nữ ngoài năm mươi đến nhà tôi. Cô mặc áo khoác xám bình thường, nhìn không giống người giàu.
Cô gõ cửa đúng lúc tôi ở nhà.
“Cho hỏi Tô Cẩm có nhà không?”
“Cô là ai ạ?”
“Cô họ Châu, là đồng đội cũ của mẹ cháu.”
Tôi mời cô vào, rót nước.
Mười phút sau mẹ về. Thấy người đó, mẹ sững lại.
“Lão Châu? Sao cô lại đến đây?”
“Cậu trả tiền cho tôi rồi, cả lãi cũng không thiếu một đồng. Tôi biết chắc cậu gặp chuyện.”
Hóa ra khoản tiền mẹ chuyển đi chính là trả cho người này.
Dì Châu ngồi xuống sofa, vào thẳng vấn đề:
“Tô Cẩm, bây giờ tôi mở công ty nhỏ, làm cung ứng vật liệu xây dựng. Đúng lúc thiếu người quản dự án. Cậu có đến không?”
“Điều kiện thế nào?”
“Lương cứng tám nghìn, hoa hồng tính riêng. Làm tốt cuối năm chia lợi nhuận.”
“Quản mấy người?”
“Ban đầu chỉ mình cậu chạy. Công ty tôi tổng cộng mới mười một người.”
Mẹ nghĩ một lát.
“Khi nào bắt đầu?”
“Tùy cậu.”
“Thứ hai tuần sau.”
Chỉ đơn giản như vậy.
Không phỏng vấn, không hồ sơ, không câu “chúng tôi sẽ xem xét rồi báo”. Một đồng đội cũ nói: “Cậu đến đi”, mẹ nói: “Tôi đến.”
Bố về nghe chuyện thì vui không chịu được.
“Dì Châu tốt quá! Nhà mình phải mời người ta ăn bữa cơm!”
Mẹ lắc đầu:
“Không cần. Mẹ nợ cô ấy nhiều hơn cô ấy nợ mẹ.”
“Ý là sao?”
“Hồi ở quân ngũ, cô ấy từng gánh thay mẹ một lỗi kỷ luật. Mấy năm nay mẹ luôn nhớ, chưa trả được.”
“Sao em chưa từng nói?”
“Nói ra có biến thành tiền được đâu.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Mẹ tôi là người ít nói, nhưng sự ít nói ấy có chất riêng.
Ngày thi là thứ bảy. Phòng thi ở tầng ba khu tổng hợp của Trường số 1, tổng cộng một trăm hai mươi thí sinh.
Tôi ngồi hàng gần cuối. Phía trước toàn học sinh mũi nhọn các trường. Tri Dao ngồi trước tôi một hàng.
Cô ấy quay lại làm khẩu hình: “Cố lên.”
Tôi giơ ngón giữa đáp lại — tất nhiên là dưới gầm bàn.
Khoảnh khắc đề được phát, tim tôi đập như trống.
Sáu bài lớn, ba tiếng.
Bài một, tôi làm được.
Bài hai, tôi làm được.
Bài ba — không chắc lắm, nhưng có hướng.
Bài bốn, tôi mắc mười lăm phút rồi cắn răng gặm xuống.
Bài năm là dạng hoàn toàn chưa gặp.
Tôi cắn nắp bút, nhìn đề năm phút, trong đầu lướt qua tất cả phương pháp Tri Dao từng dạy.
Rồi tôi cười.
Cốt lõi bài này gần giống hệt một ví dụ Tri Dao giảng tuần trước, chỉ thay điều kiện.
Tôi viết kín hai trang lời giải.
Bài cuối quá khó. Tôi viết được một nửa thì hết giờ.
Khi nộp bài, Tri Dao hỏi:
“Làm được mấy bài?”
“Năm rưỡi.”
“Nửa bài tính thế nào?”
“Viết nửa quá trình, chưa ra kết luận.”
“Vậy chắc có thứ hạng tốt.”
“Còn cậu?”
“Làm hết.”