Chương 8 - Món Thịt Kho Tàu Và Rau Mùi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh ta nhờ vả qua rất nhiều mối quan hệ, bỏ ra một số tiền lớn để lấy được một tấm vé vào cửa tạm thời, lẻn vào sảnh tiệc.

Anh ta đứng ngoài đám đông.

Khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn về phía trước, cả người anh ta lập tức sững sờ.

Đèn pha lê tỏa ánh sáng lung linh.

Tôi mặc chiếc váy dạ hội được may đo riêng, dáng người thẳng tắp.

Xung quanh tôi là những nhân vật lớn trong giới kinh doanh.

Tôi tự nhiên trò chuyện và mỉm cười, thật sự trở thành tâm điểm được tất cả mọi người vây quanh.

Khi nhìn sang mẹ tôi đứng bên cạnh, bà mặc một bộ sườn xám thanh lịch, trang điểm dịu dàng, cử chỉ đoan trang và ung dung.

Còn ai có thể nhận ra bà từng là người phụ nữ phải chịu đủ mọi ánh mắt lạnh nhạt trước đây?

Các vị khách tranh nhau tiến lên chào hỏi và lấy lòng.

Bà trở thành một phu nhân được tất cả mọi người trong bữa tiệc kính trọng.

Thẩm Trường Châu giống như bị người ta giáng cho một đòn mạnh vào đầu.

Trong đầu anh ta vang lên những tiếng ù ù.

Mãi đến lúc này, anh ta mới chợt bừng tỉnh.

Tôi mang họ Hạ.

Cuộc đối thoại trước cửa Cục Dân chính bỗng vang lên trong đầu anh ta.

Anh ta đột nhiên hiểu ra tất cả.

Thì ra ngay từ đầu, anh ta đã chọn sai người.

Anh ta muốn chen lên nói chuyện với tôi.

Nhưng từng lớp vệ sĩ và khách khứa ngăn cách anh ta ở bên ngoài.

Anh ta thậm chí không có cơ hội tới gần tôi.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, các vị khách lần lượt rời đi.

Anh ta đứng chờ ở cửa lối đi riêng dành cho khách quý.

Cuối cùng, anh ta cũng đợi được lúc tôi rời đi một mình.

Anh ta nhanh chóng tiến lên, cố ý nở nụ cười lấy lòng:

“Mộng Mộng, cuối cùng anh cũng đợi được em.”

“Anh đã đặc biệt hẹn chuyên gia phụ khoa giỏi nhất thành phố cho mẹ chúng ta. Ngày mai anh sẽ đi cùng bà, bảo đảm mọi chuyện được sắp xếp ổn thỏa!”

Ánh mắt tôi lạnh nhạt:

“Không cần. Tránh cho báo cáo kiểm tra sức khỏe lại bị mất.”

“Mẹ tôi rất khỏe.”

“Còn nữa, đừng tùy tiện gọi bà là mẹ.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Trường Châu cứng đờ.

Anh ta gượng gạo cười hai tiếng, sau đó lại giả vờ thân thiết:

“Nói mới nhớ, còn một chuyện anh quên chưa nói với em.”

“Thời gian trước, mẹ Khúc Thắng Nam được chẩn đoán mắc ung thư cổ tử cung.”

Anh ta tự cho là thông minh, cố gắng biện hộ:

“Thật ra năm đó anh cũng đã cân nhắc.”

“Anh thấy cô là người hiền lành, sức khỏe vốn không tệ nên nghĩ rằng phần lớn sẽ không có vấn đề.”

“Nhưng mẹ Khúc Thắng Nam nhiều năm chỉ biết vui chơi, cơ thể đã suy kiệt. Anh đoán chắc bà ta sẽ mắc bệnh nên mới giúp bà ta đặt lịch kiểm tra.”

“Kết quả quả nhiên đúng như vậy. Ngay trong ngày khám, bà ta đã được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.”

“Chuyện trước đây em đừng để trong lòng.”

Tôi thản nhiên liếc nhìn anh ta, chỉ cảm thấy vừa hoang đường vừa buồn cười.

Đối với tôi, hiện giờ Thẩm Trường Châu chẳng là gì cả.

Những lời biện hộ của anh ta trở nên đặc biệt rẻ tiền.

Thấy tôi vẫn luôn lạnh lùng và xa cách, sự lấy lòng trên mặt Thẩm Trường Châu dần biến mất.

Anh ta lộ ra vẻ sốt ruột:

“Mộng Mộng, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.”

“Dù sao Hạ Thị và Thẩm Thị cũng từng có quan hệ. Hãy khởi động lại việc hợp tác đi, chuyện này có lợi cho cả hai nhà.”

Tôi vẫn không hề dao động.

Cuối cùng anh ta sa sầm mặt, giọng nói mang theo vài phần oán trách:

“Hạ Mộng, em đang công báo tư thù!”

“Chỉ vì ân oán trước đây nên em cố tình không chịu buông tha cho Thẩm Thị đúng không?”

“Công báo tư thù sao?”

Tôi cười khẩy.

Tôi cúi người, ném thẳng chồng báo cáo đánh giá rủi ro dày cộp trong tay xuống đất trước mặt anh ta.

Giấy tờ rơi tán loạn.

Các số liệu dày đặc được trình bày rõ ràng.

“Đọc kỹ những tài liệu này rồi hãy nói.”

“Thẩm Thị báo giá quá cao, khả năng thực hiện hợp đồng không đủ, rủi ro dự án vượt xa các doanh nghiệp cùng ngành.”

“Là người nắm quyền của Hạ Thị, lựa chọn đối tác tốt nhất là bổn phận của tôi.”

“Dùng tình cảm cá nhân để ép buộc công việc chung, không cảm thấy quá buồn cười sao?”

Nói xong, tôi quay người định đi.

Thẩm Trường Châu không chịu từ bỏ, giơ tay muốn ngăn tôi.

Hai vệ sĩ đang chờ lệnh ở bên cạnh lập tức tiến lên.

Động tác của họ nhanh chóng và dứt khoát, trực tiếp khống chế anh ta rồi quật ngã xuống đất.

Anh ta chật vật nằm trên sàn, nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi của tôi.

Cuối cùng anh ta cũng hoàn toàn nhận rõ hiện thực.

Tôi của hiện tại đã không còn là Hạ Mộng luôn nhường nhịn vì tình yêu nữa.

Trong lúc hoàn toàn tuyệt vọng, Thẩm Trường Châu thất hồn lạc phách trở về nhà.

Lúc này, trong phòng khách nhà họ Thẩm, Khúc Thắng Nam đang khoác lác với bố mẹ Thẩm.

Cô ta nói dối rằng bữa tiệc kế nhiệm này thật ra chính là nghi thức tiếp quản của mình.

Chỉ vì quy trình phức tạp nên nhà họ Thẩm mới không thể tới tham dự.

Nhưng cô ta vừa dứt lời, Thẩm Trường Châu với dáng vẻ chật vật đã đẩy cửa bước vào.

Chương 10

Hai mắt Thẩm Trường Châu đỏ ngầu.

Anh ta nói từng chữ, vạch trần tất cả lời nói dối của cô ta:

“Đừng giả vờ nữa, Khúc Thắng Nam.”

“Hạ Mộng mới là người nắm quyền thật sự của Hạ Thị, là con gái ruột duy nhất của Hạ Lâm Giang.”

“Còn cô chẳng là gì cả!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)