Chương 5 - Món Quà Từ Máu
“Năm lớp 12 bà ấy bảo nhà không nuôi nổi, bảo tôi đi làm trước. Tôi nghe lời.”
“Thì ra không phải là không nuôi nổi, mà là bị bà ấy lấy đi mua nhà cho kẻ khác rồi.”
Lâm Ngữ không hỏi thêm nữa.
“Ngày mai tôi sẽ tìm.”
Tôi cất tờ giấy vào lại phong bì, cất vào hộp sắt, đặt cùng với di ảnh của ba.
Tôi không phải vì tiền.
Nhưng tôi nhất định phải lấy lại.
Bởi vì đó là thứ cuối cùng ba để lại cho tôi trên cõi đời này.
Bà ấy không có tư cách dùng nó để mua một tấm vé ăn nhờ ở đậu cho chính mình.
6.
“Mày định kiện mẹ mày sao?”
Cuộc gọi của cha dượng gọi đến vào ngày thứ hai sau khi thư cảnh cáo của luật sư được gửi đi.
“Tôi không kiện bà ấy. Tôi đòi lại tiền ba tôi để lại cho tôi.”
“Khoản tiền đó mẹ mày tiêu hết từ lâu rồi, mày có giỏi thì ra tòa mà kiện.”
“Được.”
Trong điện thoại bỗng im lặng hai giây.
Chắc ông ta không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát đến vậy.
“Tô Vãn, tao nói cho mày biết, lúc mẹ mày gả qua đây không mang theo một đồng hồi môn nào. Khoản tiền đó năm xưa là mẹ mày tự nguyện bỏ ra để trả tiền cọc, nhà đứng tên tao, muốn kiện thì đi kiện mẹ mày, không liên quan đến tao.”
“Trên hồ sơ nhà đất có thể tra ra nguồn gốc tiền trả cọc. Luật sư sẽ lo việc này.”
“Mày —”
“Hơn nữa tài khoản đó đứng tên tôi và mẹ tôi. Rút tiền mà không có sự ủy quyền của tôi, trên phương diện pháp luật gọi là chiếm đoạt tài sản.”
Chắc đây là lần đầu tiên ông ta nghe tôi nói chuyện với giọng điệu này.
Tô Vãn mà ông ta biết trong suốt mười chín năm qua luôn cúi gằm mặt không lên tiếng, bị đánh cũng không dám khóc thành tiếng.
“Mày đừng tưởng vác luật sư ra là dọa được tao. Mẹ mày sống trong cái nhà này chịu bao nhiêu khổ cực mày có biết không? Nuôi mày tốn bao nhiêu tiền mày có biết không?”
“Tiền nuôi tôi, chính là dùng khoản tiền ba tôi để lại. Tức là ba tôi vẫn đang nuôi tôi. Không liên quan gì đến ông.”
Ông ta cúp máy.
Chưa đầy mười phút sau, tin nhắn WeChat của Trần Dao Dao gửi tới. Một tràng tin nhắn thoại tôi không buồn nghe, chỉ đọc dòng tin nhắn chữ phía sau:
“Chị điên rồi à? Chị định kiện dì? Chị có biết dì đã khóc cả đêm qua không? Khoản tiền đó đã qua lâu như vậy rồi, đào bới lại thì có ý nghĩa gì? Chị định vì tiền mà đoạn tuyệt quan hệ với chính mẹ ruột mình sao?”
Rồi nó gửi thêm một dòng nữa: “Hơn nữa năm đó mua nhà ba em cũng bỏ ra một nửa tiền đấy chứ. Chị không thể chỉ tính toán một chiều được.”
Tôi không trả lời nó.
Nhưng tôi chú ý đến một từ.
“Tính toán.”
Nếu nó luôn nghĩ đó là khoản chi tiêu bình thường của gia đình, thì sẽ không dùng hai chữ “tính toán”.
Nó biết.
Ngay từ đầu nó đã biết về sự tồn tại của khoản tiền đó.
Nửa tiếng sau, cô gọi điện.
“Vãn Vãn, dượng con vừa nhận được một cuộc điện thoại, lão Trần gọi, hỏi xem có thể hòa giải riêng không.”
“Ông ta nói thế nào?”
“Sẵn sàng trả lại 10 vạn.”
“82 vạn mà đòi trả 10 vạn.”
“Ông ta nói phần còn lại là tiền sinh hoạt phí nuôi con suốt những năm qua.”
Khóe miệng tôi giật giật, không biết có được coi là cười hay không.
Nuôi tôi.
Bảy năm qua tôi mặc những bộ quần áo rẻ tiền nhất, dùng chiếc điện thoại cũ kỹ nhất. Trần Dao Dao đi học thêm? Học piano? Mặc đồ hiệu? Đổi điện thoại đời mới nhất, còn tôi đến cái bút máy cũng phải tự đi làm thêm để mua.
Ông ta tính 72 vạn kia thành “sinh hoạt phí” của tôi.
Tôi nhớ đến câu ba viết trong thư —
“Không ai được phép động vào tiền của con.”
“Cô ơi, cô bảo ông ta, một xu cũng không được thiếu.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ trước bàn một lúc lâu.
Bên ngoài trời đã tối.
Chiếc đèn bàn vẫn sáng, công tắc vẫn lỏng, nhưng ánh sáng lại rất vững vàng.
Đây là đồ ba tôi để lại cho tôi.
Bọn họ không lấy đi được.
7.
“Vãn Vãn, mở cửa cho mẹ.”
Một giờ sáng.
Cửa mở, mẹ tôi đứng ngoài hành lang.