Chương 3 - Món Quà Từ Máu
“Thật ra ba cũng bảo, không có Tô Vãn ở nhà thấy vắng vẻ hẳn.”
Tôi chú ý đến từ nó dùng: “Tô Vãn”.
Trong miệng Trần Kiến Quốc, tôi luôn là kẻ bị gọi cả họ lẫn tên “Tô Vãn”.
Không phải “con gái tôi”, không phải “con lớn”.
Giống như tên của một người khách trọ.
Tôi cầm lấy chiếc túi giấy và đứng lên.
“Chị, chị còn chưa ăn…”
“Không cần.”
“Chị! Chị không về thật à? Thật ra em cũng thấy nhớ chị đấy.”
Tôi khựng lại ở cửa một giây.
Không phải vì cảm động.
Mà là vì cái giọng điệu “nhớ chị” của nó, giống y đúc cái giọng nó khen con mèo cảnh mới mua: “Đáng yêu quá”.
Nhẹ bẫng, buột miệng, chẳng đáng để tâm.
Giống y hệt cái sức nặng của tôi trong cái nhà đó suốt bảy năm qua.
Bước ra khỏi nhà hàng, tôi cúi xuống lật xem chiếc túi.
Kẹp giữa cuốn sách giáo khoa cũ là một tờ giấy nhớ, nét chữ của nó.
“Chị ơi, đừng hận dì, dì cũng khổ tâm lắm ❤”
Tôi vo tròn tờ giấy, ném thẳng vào thùng rác.
“Đừng hận dì” — nghĩa là người chị có quyền hận là mẹ chị, không phải em, càng không phải ba em.
Sự phủi trách nhiệm chuẩn xác này, Trần Dao Dao tuổi mười tám đã rành rẽ hơn bất kỳ ai.
4.
“Khi nào con về lấy đồ? Chú Trần con nói cuối tuần này sẽ gọi người đến đo kích thước phòng rồi.”
Điện thoại của mẹ gọi đến vào tối thứ Năm.
Giọng bà rất nhỏ, như thể sợ người bên cạnh nghe thấy.
“Sáng thứ Bảy.”
“Con đến sớm chút nhé. Chú Trần và Dao Dao bảo sẽ đi xem đồ nội thất, bọn họ không có nhà, con qua cũng tiện hơn.”
Tiện hơn.
Tôi về chính ngôi nhà mình lớn lên để lấy đồ của mình, mà lại phải chọn lúc cha dượng vắng mặt cho “tiện hơn”.
Hơn chín giờ sáng thứ Bảy tôi có mặt.
Mẹ tôi ra mở cửa, bà trang điểm nhạt, nhưng quầng thâm dưới mắt không che giấu nổi.
“Con gầy đi rồi.”
Tôi không đáp lời, đi thẳng vào phòng.
Tủ quần áo đã trống một nửa, đồ đạc của tôi bị nhét bừa bãi vào vài cái bao dứa vứt ở góc tường.
Chiếc đèn bàn vẫn ở trên bàn — chiếc đèn sắt kiểu cũ ba mua cho tôi khi còn sống, công tắc hơi lỏng nhưng vẫn dùng được.
Tôi gói ghém cẩn thận rồi cất vào ba lô.
Cuốn album ảnh nằm trong thùng carton dưới gầm giường, chất đống cùng mấy tờ báo cũ.
“Album của con mẹ vẫn giữ cho con đấy.” Mẹ tôi đứng ngoài cửa nói.
“Vâng.”
Tôi cúi xuống lục thùng giấy, tay chạm phải một phong bì dày.
Phong bì đã rất cũ, mép giấy ngả vàng. Dấu niêm phong từng bị bóc ra, rồi được dán lại bằng hồ nước.
Mặt trước ghi ba chữ: Cho Vãn Vãn.
Là nét chữ của ba tôi.
Tay tôi khựng lại.
“Đây là cái gì?”
Khoảnh khắc nhìn thấy phong bì, sắc mặt mẹ tôi thay đổi.
Thay đổi một cách rõ rệt, không chút che giấu.
“Đó… đó là mấy thứ đồ cũ ba con để lại ngày trước, không có gì đâu.”
“Vậy sao lại ghi là ‘Cho Vãn Vãn’?”
“Chỉ là vài lời dặn dò thôi. Lúc đó con còn nhỏ quá, mẹ định đợi con lớn rồi mới đưa.”
“Năm nay con mười chín tuổi rồi.”
“…”
“Mẹ định đợi con đến bao giờ?”
Bà không nói gì, ngón tay vô thức vò vò vạt áo.
Tôi nhét chiếc phong bì vào ba lô, tiếp tục dọn dẹp.
Gần trưa, ngoài cửa có tiếng động.
Cha dượng và Trần Dao Dao về.
Sớm hơn dự kiến rất nhiều.
Tôi nghe tiếng cha dượng ném chùm chìa khóa chát chúa lên bàn trà, giày không thèm thay đã đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Bà giữ nó lại, đừng cho nó đi.”
Giọng ông ta là nói với mẹ tôi.
Mẹ tôi sững sờ, nhìn tôi, rồi lại nhìn ra ngoài kia.
Cha dượng từ phòng ngủ bước ra, tay nắm chặt một tập tài liệu.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Tô Vãn, có phải mày xúi cô mày tìm luật sư không?”
Tôi ngẩn người.
“Luật sư gì?”
“Đừng có giả vờ với tao. Tuần trước cô mày gọi điện cho mẹ mày, hỏi số tiền đi học của mày rốt cuộc tiêu vào đâu rồi. Có phải mày giật dây không?”
Tôi hoàn toàn không hiểu ông ta đang nói gì.
“Tiền gì cơ?”
Cha dượng trừng mắt nhìn mẹ tôi.
Mặt mẹ tôi trắng bệch.