Chương 1 - Món Quà Từ Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Em gái kế không cẩn thận làm vỡ chiếc bình hoa cổ mà cha dượng yêu thích nhất.

Mẹ tôi lao vào, không một chút do dự, trở tay tát tôi một cú trời giáng.

“Cái con ranh này sao lúc nào cũng đụng đâu hỏng đó thế hả!”

Bà lén liếc nhìn cha dượng một cái, ánh mắt ngập tràn sự lấy lòng hèn mọn.

Để “tránh mang tiếng” trong cái gia đình chắp vá này, để chứng minh bản thân tuyệt đối không thiên vị con ruột…

Bảy năm qua bà dành tất cả sự dịu dàng, vui vẻ cho con gái riêng của chồng, và để lại toàn bộ những oan ức, lạnh nhạt cho tôi.

Một người mẹ quá muốn làm “người tốt”, định sẵn sẽ phải dùng chính máu thịt của con đẻ mình để làm vật tế thần.

Tôi lau vết máu trên khóe miệng, lạnh lùng kéo chiếc vali đã đóng gói từ lâu ra.

“Cái tát này, coi như tôi trả cho bà tiền thuê trọ mười tháng trong bụng mẹ.”

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, tôi thậm chí chẳng buồn ngoái lại nhìn gương mặt sụp đổ tức khắc của bà.

1.

“Đi đâu cháu?”

Bác tài xế taxi liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

“Khu Thúy Viên, tòa B ạ.”

Tôi nhét vali vào ghế sau rồi đóng cửa lại.

Bác ấy nổ máy, lại liếc tôi qua gương thêm lần nữa.

“Cô bé, khóe miệng cháu rách rồi kìa.”

“Cháu biết.”

Bác tài không hỏi thêm gì nữa.

Điện thoại rung lên bần bật không ngừng.

Trên màn hình là mười bảy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều hiện tên “Mẹ”.

WeChat nảy lên một tin nhắn mới, là của Trần Dao Dao gửi.

“Chị ơi, đừng làm loạn nữa, dì khóc rồi kìa. Ba cũng nói sẽ không truy cứu chuyện cái bình hoa nữa đâu. Chị mau về đi.”

Không truy cứu nữa.

Bình hoa là do nó làm vỡ, cái tát là tôi chịu, bây giờ bọn họ tỏ vẻ rộng lượng từ bi “không truy cứu”, làm như thể tôi mới là kẻ đang xé ra to.

Tôi tắt màn hình, tựa đầu vào cửa kính xe, không nói lời nào.

Xe dừng lại trước cổng khu Thúy Viên.

Phòng 503, một căn hộ studio rộng vỏn vẹn ba mươi mét vuông.

Tôi đã lén thuê từ ba tháng trước, cọc một tháng trả ba tháng, phải chắt bóp suốt nửa năm trời mới gom đủ tiền.

Không một ai biết đến chỗ này.

Đẩy cửa bước vào: một chiếc giường, một cái bàn, một chiếc tủ quần áo trống không.

Tôi dựng vali vào góc tường, ngồi xuống mép giường.

Tĩnh lặng.

Không có gương mặt đột ngột sầm xuống của cha dượng, không có tiếng Trần Dao Dao gọi “Ba ơi” ngọt lịm ngoài phòng khách, cũng không có tiếng bước chân đi lại lo ợm của mẹ tôi — cái kiểu bước chân mà tôi đã quá quen thuộc: rón rén, cẩn trọng, như đang dẫm trên lớp băng mỏng.

Chẳng có gì cả.

Điện thoại vừa bật lại, số của Lâm Ngữ lập tức gọi tới.

“Tô Vãn, cậu đi thật rồi à?”

“Ừ.”

“Có chuyện gì thế?”

“Trần Dao Dao làm vỡ bình hoa của ba nó, mẹ tôi tát tôi.”

Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây.

“Bình hoa do nó làm vỡ, tát cậu làm cái quái gì?”

“Bởi vì bà ấy không dám đánh Trần Dao Dao.”

Mười ba chữ này, tóm gọn toàn bộ logic suốt bảy năm qua của mẹ tôi.

“Căn hộ nhỏ của cậu dọn dẹp xong chưa?”

“Xong từ lâu rồi.”

“Tiền đủ không? Không đủ tôi cho mượn…”

“Đủ.”

“Được. Mai tôi qua thăm cậu.”

Cúp máy, tôi kéo khóa vali.

Chẳng có món đồ nào giá trị. Vài bộ quần áo thay đổi, một đôi giày thể thao cũ, một xấp bảng lương.

Dưới đáy vali ép chặt một chiếc hộp sắt.

Tôi lấy di ảnh của ba ra, đặt lên bàn.

“Ba ơi, con chuyển nhà rồi.”

Trong ảnh, ba đang cười, chẳng thể trả lời tôi. Ba đi đã tròn mười năm rồi.

Nếu ba không mất, mẹ sẽ không đi bước nữa. Không đi bước nữa, thì sẽ chẳng phải vì lấy lòng một người đàn ông khác mà lấy con gái ruột ra làm vật tế thần.

Lần đầu tiên tôi bị đánh là năm mười ba tuổi, khi vừa dọn đến nhà họ Trần chưa đầy hai tháng.

Trần Dao Dao làm đổ nước hoa quả lên chiếc sô-pha màu trắng mới mua, mẹ tôi lao tới, không nói không rằng tát tôi một cái.

“Sao mày không trông em hả!”

Đêm hôm đó, bà lén vào phòng tôi, lấy tăm bông bôi thuốc lên mặt tôi.

“Vãn Vãn, mẹ cũng hết cách rồi. Chú Trần con vừa mới đón mẹ con mình tới, mình phải biết điều, nghe không con?”

Tôi gật đầu.

Đứa trẻ mười ba tuổi là tôi ngày ấy đã tin.

Tôi cứ ngỡ chỉ cần mình đủ hiểu chuyện, đợi mẹ đứng vững gót chân trong nhà này, mọi thứ sẽ trở lại như xưa.

Nhưng bảy năm rồi.

Bà không hề đứng vững.

Cách bà đứng vững, chính là không ngừng giẫm đạp lên tôi.

Điện thoại lại sáng lên.

Tin nhắn mẹ gửi: “Vãn Vãn con đang ở đâu? Mẹ thề sẽ không bao giờ đánh con nữa. Về nhà đi con, có được không?”

Tôi đọc lướt qua một lần rồi xóa đi.

“Không bao giờ nữa.”

Đêm giao thừa năm ngoái bà cũng từng nói y hệt một câu như thế.

Chưa đầy nửa tháng sau, lại là một cái tát khác.

Tôi tắt đèn, nhắm mắt lại trong căn phòng ba mươi mét vuông chỉ thuộc về riêng mình.

Lần đầu tiên trong suốt bảy năm qua tôi chìm vào giấc ngủ mà không mang theo bất kỳ sự áy náy nào.

2.

“Tô Vãn, mặt em bị sao thế?”

Chị Triệu bưng cốc trà đi ngang qua bàn làm việc của tôi, khựng bước lại.

“Không sao đâu chị, em vô tình va phải thôi.”

“Va phải? Va trúng khóe miệng à?”

Tôi cúi gập mặt nhìn màn hình máy tính, không đáp lại.

Chị Triệu nhìn tôi hai giây rồi thở dài bỏ đi.

Gần đến buổi trưa, lễ tân gọi điện thoại nội bộ cho tôi.

“Tô Vãn, dưới nhà có người tìm em, bác ấy bảo là mẹ em.”

Tay tôi khựng lại trên bàn phím.

“…Bảo bà ấy đợi một chút.”

Tôi đứng trong nhà vệ sinh mất hai phút, soi gương nhìn vệt đỏ bên khóe miệng.

Rồi tôi bước xuống lầu.

Mẹ tôi đứng giữa sảnh lớn, mặc chiếc áo khoác hoa nhí đã giặt đến sờn cũ, trên tay xách một chiếc túi giữ nhiệt.

Thấy tôi bước ra, viền mắt bà lập tức đỏ hoe.

“Vãn Vãn…”

“Đừng gọi con ở đây.”

Tôi dẫn bà ra chiếc ghế đá ở khu vườn nhỏ bên cạnh rồi ngồi xuống.

“Sao mẹ tìm được đến đây?”

“Mẹ đi hỏi thăm bạn học của con. Vãn Vãn, rốt cuộc con đang ở đâu? Tối qua mẹ thức trắng đêm không ngủ được.”

Bà đưa tay định chạm vào mặt tôi, tôi nghiêng đầu né tránh.

Bàn tay bà cứng đờ giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống.

“Mẹ hầm canh sườn cho con.”

Bà đặt chiếc túi giữ nhiệt xuống bên cạnh tôi.

Tôi không mở ra.

“Mẹ đến đây chỉ vì chuyện này thôi sao?”

“Mẹ đến đón con về nhà.”

“Về làm gì?”

“Chú Trần con nói rồi, chuyện cái bình hoa coi như bỏ qua người một nhà cả…”

“Mẹ.”

Tôi ngắt lời bà.

“Bình hoa là do Trần Dao Dao làm vỡ.”

“Mẹ biết, nhưng…”

“Mẹ biết. Mẹ biết ngay lúc đó cơ. Nhưng người mẹ đánh lại là con.”

Môi bà mấp máy.

“Mẹ đánh con xong còn liếc nhìn ông ta một cái. Mẹ tưởng con không thấy sao?”

“Mẹ chỉ là…”

“Mẹ đang nhìn xem ông ta có hài lòng hay không.”

Bà cúi gầm mặt, ngón tay vặn vẹo quai túi giữ nhiệt.

“Vãn Vãn, tính chú Trần con thế nào con cũng biết mà, cái bình hoa đó là đồ ông nội chú ấy truyền lại…”

“Thì sao? Nó vỡ rồi, nên mẹ phải lôi con gái ruột ra để cho ông ta trút giận?”

“Mẹ không có…”

“Mẹ có.”

Tôi nhìn thẳng vào bà.

“Bảy năm rồi, lần nào cũng thế. Trần Dao Dao làm sai, mẹ đánh con. Cha dượng nổi cáu, mẹ mắng con. Mẹ sống trong cái nhà đó khép nép, cẩn trọng, nhưng hễ mẹ thấy tủi thân, mẹ không tìm bọn họ, không trách bản thân, mà mẹ tìm con. Vì đánh con là an toàn nhất — con sẽ không đánh trả, không bỏ đi, không làm mẹ mất đi cái gia đình đó.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)