Chương 1 - Món Quà Từ Chồng Sắp Cưới
Ngay khoảnh khắc tôi và chú rể chuẩn bị trao nhẫn, bố chồng tôi bất ngờ ngắt lời người dẫn chương trình.
Ông ta lấy ra một bản thỏa thuận từ bỏ tài sản.
“Phải ký tên, từ bỏ mười lăm căn nhà của cô thì cô mới có tư cách làm con dâu nhà tôi.”
Cả hội trường xôn xao, còn chú rể của tôi lại quay mặt đi, không dám nhìn tôi.
Tôi cười lạnh rồi ký tên.
Bố chồng hài lòng cất bản thỏa thuận đi:
“Được rồi, tiếp tục nghi thức.”
Tôi bật cười, cầm lấy micro từ tay người dẫn chương trình.
“Trước khi nghi thức tiếp tục, tôi muốn tuyên bố ba việc…”
01
m nhạc dừng lại.
Giọng nói của người dẫn chương trình nghẹn lại trong cổ họng.
Tôi và Chu Hạo đang chuẩn bị trao nhẫn.
Một chiếc nhẫn nam, một chiếc nhẫn nữ, nằm trên tấm đệm nhung trắng.
Một giọng nói bất ngờ chen vào.
“Khoan đã.”
Cả hội trường im bặt.
Tôi nhìn thấy bố của Chu Hạo, Chu Kiến Quân, đứng dậy từ bàn chính.
Ông ta mặc bộ vest tối màu do chính tôi đặt may riêng, trên mặt còn mang theo nụ cười.
Ông ta bước lên sân khấu.
Đôi giày da giẫm lên mặt sân khấu bằng gỗ, phát ra những tiếng vang.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Người dẫn chương trình hơi bối rối.
“Ông Chu, ông làm gì vậy?”
Chu Kiến Quân không để ý đến anh ta.
Ông ta đi thẳng đến trước mặt tôi.
Chu Hạo cứng đờ.
Anh ta muốn đưa tay kéo bố mình lại nhưng không dám.
Tôi nhìn thấy mẹ Chu Hạo đứng dưới sân khấu, khẽ lắc đầu với anh ta.
Ánh mắt bà ta vừa gấp gáp vừa mang theo mệnh lệnh.
Trái tim tôi bắt đầu chìm xuống.
Chu Kiến Quân lấy từ túi trong áo vest ra một chiếc túi tài liệu bằng giấy da bò.
Ông ta kéo sợi dây niêm phong ra.
Rút ra một xấp giấy A4.
Đưa đến trước mặt tôi.
“Tô Thấm.”
“Trước khi trở thành con dâu nhà họ Chu, hãy ký cái này trước.”
Tôi cụp mắt xuống.
Ánh mắt dừng lại trên tờ giấy.
Dòng chữ đầu tiên được in đậm bằng phông chữ màu đen.
“Thỏa thuận tự nguyện tặng cho tài sản trước hôn nhân.”
Ánh mắt tôi không hề dao động.
Cả hội trường im lặng như chết.
Ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất.
Chỉ còn tiếng máy điều hòa trong phòng tiệc khẽ kêu ù ù.
Ánh mắt của các vị khách đều đổ dồn lên chiếc váy cưới trắng tinh của tôi.
Bố mẹ tôi đứng dậy từ hàng ghế đầu tiên.
Sắc mặt bố tôi xanh mét.
“Chu Kiến Quân, ông có ý gì?”
Chu Kiến Quân quay đầu, nhìn bố tôi một cái.
Ông ta bật cười.
Trong nụ cười ấy không có lấy nửa phần tình nghĩa thông gia.
Chỉ có sự kiêu ngạo.
“Không có ý gì cả.”
“Chỉ là một thủ tục đơn giản thôi.”
Ông ta quay lại nhìn tôi.
“Tô Thấm là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện và biết suy nghĩ.”
“Con bé sẽ hiểu.”
Ánh mắt tôi rời khỏi bản thỏa thuận.
Tôi nhìn sang Chu Hạo.
Chú rể của tôi.
Anh ta đứng cách tôi chưa đầy một bước.
Anh ta cúi đầu.
Hàng mi dài che khuất toàn bộ cảm xúc trong mắt.
Anh ta không dám nhìn tôi.
Bờ vai anh ta khẽ run lên.
Bộ lễ phục màu trắng trị giá sáu con số do chính tôi chọn cho anh ta.
Lúc này trông vô cùng châm biếm.
“Chu Hạo.”
Cơ thể anh ta run mạnh một cái.
Nhưng vẫn không ngẩng đầu lên.
“Anh cũng cảm thấy em nên ký sao?”
Anh ta không trả lời.
Hai bàn tay siết chặt.
Tôi nhìn thấy mẹ anh ta đứng dưới sân khấu, nhìn chằm chằm vào anh ta, đôi môi không ngừng mấp máy.
Giống như đang nói: Đừng lên tiếng.
Tôi hiểu rồi.
Đây không phải màn biểu diễn ngẫu hứng của một mình bố anh ta.
Đây là một bữa tiệc Hồng Môn được cả gia đình họ lên kế hoạch từ trước.
Còn tôi là con cừu đang chờ bị làm thịt.
Nụ cười trên mặt Chu Kiến Quân càng sâu hơn.
Ông ta lại đưa bản thỏa thuận đến gần tôi thêm một chút.
“Tô Thấm, đừng để bố cô hiểu lầm.”
“Chúng tôi không nhòm ngó tiền của cô.”
“Mười lăm căn nhà này không đáng là bao đối với cô.”
“Nhưng đối với nhà họ Chu chúng tôi, đây là một sự thử thách.”
“Thử thách quyết tâm muốn gả cho Chu Hạo của cô.”
“Thử xem cô có thật lòng muốn trở thành người một nhà với chúng tôi hay không.”
“Ký đi để chứng minh tấm lòng của cô.”
“Sau này, chúng ta sẽ là một gia đình hòa thuận nhất.”
“Chu Hạo, tôi và mẹ nó đều sẽ yêu thương cô như con gái ruột.”
Tôi bật cười.
Giữa lễ đường im lặng, tiếng cười ấy đặc biệt chói tai.
Chu Kiến Quân nhíu mày.
Tôi giơ tay lên.
Không phải để nhận lấy bản thỏa thuận.
Mà là hướng về phía cô phù dâu đã hoàn toàn ngây người bên cạnh.
“Đưa điện thoại của tôi đây.”
Cô phù dâu ngơ ngác đưa túi xách cho tôi.
Tôi lấy điện thoại ra, mở khóa rồi tìm một số liên lạc.
Tôi không gọi đi.
Chỉ xoay màn hình về phía Chu Hạo.
Trên màn hình hiện tên người liên hệ: Luật sư Lý.
Đồng tử của Chu Hạo đột ngột co lại.
Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt là sự hoảng loạn.
Tôi nhìn anh ta.
“Em hỏi anh lần cuối.”
“Chữ này, em nên ký hay không ký?”
02
Môi Chu Hạo bắt đầu trắng bệch.
Anh ta nhìn cái tên trên màn hình điện thoại của tôi.
Luật sư Lý, cố vấn pháp luật riêng của tôi.
Người chuyên xử lý tất cả hợp đồng liên quan đến tài sản của tôi.
Chu Hạo biết ông ấy.
Khi chúng tôi cùng đi mua bộ lễ phục cưới này.
Luật sư Lý vừa hay đến tìm tôi ký một tài liệu đầu tư.
Chu Hạo biết sự xuất hiện của luật sư Lý có ý nghĩa gì.
Có nghĩa là mọi hoạt động thương mại của tôi đều được thực hiện chặt chẽ, hợp pháp và không cho phép bất kỳ ai xâm phạm.
Sự hoảng loạn trong mắt anh ta gần như sắp tràn ra ngoài.
Anh ta há miệng.
Nhưng không thốt ra nổi một chữ.
Dưới sân khấu, sắc mặt mẹ anh ta cũng thay đổi.
Có lẽ bà ta không nghe rõ tôi vừa nói gì.
Nhưng bà ta hiểu được vẻ mặt của con trai mình.
Một dự cảm chẳng lành khiến bà ta đứng ngồi không yên.
Vẻ mặt hiền từ của Chu Kiến Quân cũng bắt đầu rạn nứt.
Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Tô Thấm, cô có ý gì?”
“Gọi điện thoại cho luật sư ngay trong lễ cưới?”
“Cô muốn tất cả mọi người nhìn nhà họ Chu chúng tôi trở thành trò cười sao?”
Ông ta bắt đầu chụp mũ cho tôi.
Tôi không để ý đến ông ta.
Ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi Chu Hạo.
Tôi đang chờ câu trả lời của anh ta.
Câu trả lời cuối cùng.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không khí như đông cứng lại.
Tôi có thể cảm nhận được cơn giận của bố mình đã lên đến cực điểm.
Mẹ tôi giữ chặt cánh tay ông.
Những người bạn thân nhất của tôi ngồi dưới sân khấu, trên mặt tràn đầy lo lắng và phẫn nộ.
Họ nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ.
Cuối cùng.
Chu Hạo cũng cử động.
Anh ta giơ tay, đặt lên bàn tay tôi.
Lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.
Anh ta muốn ấn điện thoại của tôi xuống.
“Thấm Thấm…”
“Đừng như vậy.”
“Bố anh… không có ác ý.”
“Chỉ là tư tưởng của người lớn tuổi, cảm thấy không an toàn mà thôi.”
“Em cứ… coi như dỗ dành ông ấy đi.”
“Chúng ta hoàn thành nghi thức trước, được không?”
“Có chuyện gì thì về nhà rồi nói.”
Dỗ dành ông ấy.
Về nhà rồi nói.
Những lời quen thuộc biết bao.
Trong một năm qua.
Anh ta dùng câu nói này để bắt tôi sắp xếp cho cậu em họ vừa tốt nghiệp của mình một công việc nhàn hạ với mức lương hai mươi nghìn tệ mỗi tháng.
Bắt tôi thuê cho bố mẹ anh ta một căn hộ ở trung tâm thành phố với giá thuê mười lăm nghìn tệ mỗi tháng.
Bắt tôi mua vé máy bay khoang hạng nhất đi châu Âu cho hơn mười người trong cả gia đình anh ta.
Lần nào cũng vậy.
Đều là “dỗ dành họ”.
Lần nào cũng là “về nhà rồi nói”.
Nhưng lần nào cũng chẳng có kết quả gì.
Sự hy sinh của tôi trở thành điều hiển nhiên.
Tài sản của tôi trở thành kho tiền để bọn họ tùy ý sử dụng.
Tôi từng cho rằng hôn nhân sẽ là dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện.
Tôi từng cho rằng tình yêu và sự bao dung của mình có thể đổi lấy trách nhiệm của một người chồng.
Bây giờ tôi đã hiểu.
Hôn nhân không phải điểm kết thúc.
Mà là tiếng kèn hiệu để bọn họ phát động cuộc tổng tiến công.
Tôi nhìn gương mặt mình từng yêu sâu đậm.
Lúc này trên đó chỉ còn sự hèn nhát và tính toán.
Trong trái tim tôi, nơi sâu thẳm lạnh lẽo như đáy biển.
Chút hơi ấm cuối cùng cũng hoàn toàn tắt ngấm.
Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay anh ta.
Tôi cất điện thoại đi.
Đặt lại vào túi xách của phù dâu.
Trên mặt Chu Hạo thoáng hiện vẻ thả lỏng.
Anh ta cho rằng tôi đã thỏa hiệp.
Trên mặt Chu Kiến Quân cũng một lần nữa xuất hiện nụ cười.
“Thế mới đúng.”
“Người một nhà thì phải hòa thuận với nhau.”
“Mau ký đi, đừng để khách khứa chờ sốt ruột.”
Ông ta nhét bản thỏa thuận và một cây bút vào tay tôi.
Cây bút ấy cũng đã được chuẩn bị cẩn thận.
Một cây bút máy Parker mạ vàng.
Rất nặng.
Tôi cầm bút.
Không lập tức đặt bút ký.
Tôi ngẩng đầu, nhìn quanh toàn bộ hội trường.
Tôi nhìn thấy bố mẹ mình, trên mặt họ là sự đau lòng và thất vọng.
Tôi nhìn thấy bạn bè mình, trong mắt họ là sự khó hiểu và phẫn nộ.
Tôi nhìn thấy họ hàng của Chu Hạo, trên mặt bọn họ là sự hưng phấn và tham lam.
Tôi còn nhìn thấy nhiều vị khách xa lạ hơn.
Bọn họ đang ghé tai bàn tán.
Trong ánh mắt phần lớn là sự hào hứng khi được xem trò vui.
Đám cưới long trọng này.
Giấc mơ do chính tay tôi lên kế hoạch, tiêu tốn hàng triệu tệ.
Lúc này đã trở thành một trò cười khổng lồ.
Còn tôi là tên hề đứng giữa sân khấu.
Tốt lắm.
Tôi hít sâu một hơi.
Cảm giác buồn nôn cuộn trào trong lồng ngực bị tôi cưỡng ép đè xuống.
Tôi không còn do dự.
Cúi đầu.
Lật đến trang cuối cùng của bản thỏa thuận.
Ở vị trí chữ ký của bên B.
Tôi nhìn thấy tên mình, Tô Thấm, được in sẵn bằng phông chữ Tống.
Bên cạnh là ô chữ ký để trống.
Tôi cầm bút.
Bàn tay rất vững vàng.
Từng nét từng nét.
Dưới ánh mắt của tất cả mọi người.
Tôi viết tên mình xuống.
Tô Thấm.
Nét chữ rõ ràng, ngay ngắn.
Viết xong.
Tôi đậy nắp bút lại.
Đưa bản thỏa thuận trả cho Chu Kiến Quân.
Ông ta nhanh chóng nhận lấy, giống như sợ tôi đổi ý.
Ông ta cúi đầu, cẩn thận kiểm tra chữ ký của tôi.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, trên mặt ông ta nở một nụ cười rạng rỡ.
Ông ta gấp bản thỏa thuận lại, trịnh trọng cất vào túi trong áo vest.
Sau đó vỗ vai tôi.
“Tốt, đứa trẻ ngoan!”
“Từ hôm nay trở đi, cô chính là con gái ruột của Chu Kiến Quân tôi!”
Ông ta xoay người, vẫy tay với mọi người dưới sân khấu.
“Được rồi!”
“Tiếp tục nghi thức!”
Người dẫn chương trình vội vàng cầm micro lên.
Chu Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta bước tới muốn nắm tay tôi.
Trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng.
“Thấm Thấm, anh biết em là người tốt nhất mà…”
Tôi không để anh ta chạm vào mình.
Tôi lùi lại một bước.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh ta và tất cả mọi người.
Tôi đi về phía người dẫn chương trình.
Trước khi anh ta kịp phản ứng.
Tôi đã lấy micro từ tay anh ta.
03
Chiếc micro nằm trong tay, mang theo cảm giác lạnh lẽo của kim loại.
Tôi đưa nó đến bên môi.
Thử âm thanh.
“A lô.”
Ánh mắt của tất cả mọi người lại một lần nữa tập trung lên người tôi.
Người dẫn chương trình ngây người.
Nụ cười trên mặt Chu Hạo cứng đờ.
Chu Kiến Quân vừa quay người chuẩn bị bước xuống sân khấu cũng dừng chân.
Ông ta quay lại nhìn tôi.
Đôi mày nhíu chặt.
Trong mắt mang theo sự bất mãn và cảnh cáo.
“Tô Thấm, cô còn muốn làm gì nữa?”
“Thỏa thuận đã ký rồi, đừng gây thêm chuyện.”
Tôi cầm micro, khẽ cười.
“Bố.”
Tôi gọi ông ta một tiếng.
Ông ta sững sờ, rõ ràng không ngờ tôi lại gọi mình như vậy.
Vẻ mặt cũng dịu đi đôi chút.
“Bố đừng vội.”
“Con không định gây thêm chuyện.”