Chương 3 - Món Quà Từ Chim Sáo
“Đám các cháu này, lâu lắm rồi nhà bà mới vui thế này, hai đứa nhỏ đùa với nhau thôi mà, làm gì nghiêm túc thế? Món ăn lên đủ rồi, thôi nào, ngồi xuống ăn cơm thôi.”
Tôi đón lấy đĩa từ tay bà Lý, thuận miệng hỏi: “Bình thường bà ở một mình sao ạ? Thế em trai và ba mẹ đâu, không ở chung với bà à?”
Cố Dật Nhiên nhún vai, chủ động giải thích: “Chúng cháu không sống chung, bố mẹ thì muốn đón bà về, nhưng bà bảo ở đây quen rồi, sống chết không chịu đi.”
Bà Lý liếc mắt nhìn Cố Dật Nhiên: “Thôi đi, cái thằng nhóc này ba ngày hai bận chạy qua đây, bà còn lo cái gì nữa?”
“Với lại, bà còn có Cẩn Lễ hay qua chăm sóc nữa mà.”
Bà vừa nói vừa vỗ tay tôi, cười hiền hậu: “Giờ lại có thêm Tiểu Thư nữa, bà vui lắm rồi.”
Tôi gật đầu với Cố Dật Nhiên: “Em yên tâm, nhà ở gần thế này, chị sẽ chăm sóc bà cẩn thận.”
Tôi khẽ cong môi, chớp mắt nhìn cậu ấy: “Tất nhiên, chị cũng rất hoan nghênh em tới nhà chị chơi nhé.”
Tô Cẩn Lễ nãy giờ im lặng cũng quay sang nhìn tôi, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng dịu dàng: “Hình như cô Tịch rất thích mời khách đến nhà?”
Bà Lý cười tít mắt: “Phải đó, Tiểu Thư vừa xinh đẹp lại nhiệt tình, cả bàn thức ăn này đều là nó nấu đó, giỏi lắm luôn.”
Tô Cẩn Lễ gật đầu đồng tình, gương mặt thanh tú nở một nụ cười ôn hòa dịu dàng.
“Vâng, lời bà nói đều đúng.”
Bà Lý lại nói tiếp: “Gái ngoan thế này ai mà không thích chứ? Bà còn ước gì Tiểu Thư về làm cháu dâu bà nữa cơ.”
Tôi: “……”
Cố Dật Nhiên nhướng mày, coi như không nghe thấy, liếc nhìn bàn ăn rồi lười biếng nói: “Lát nữa có lộc ăn rồi.”
“Ơ? Mọi người sao không động đũa vậy? Cháu đói nãy giờ rồi.”
Bà Lý chỉ biết cười mắng: “Cái thằng nhóc tham ăn này, suốt ngày chỉ biết ăn thôi.”
8
Một ngày nọ, tôi vừa mở cửa thì phát hiện Tô Cẩn Lễ ngất xỉu ngay trước cửa nhà mình.
Tôi vội vàng đỡ anh vào ghế sofa, nhìn gương mặt ửng hồng và đôi môi khô tái nhợt của anh, lập tức lấy nhiệt kế đo thử.
39,2 độ, sốt cao.
Cũng chẳng trách được anh nhầm cửa rồi ngất trước nhà tôi, sốt tới mức lú lẫn rồi.
Tôi lấy khăn ướt lau mặt cho anh, rồi tìm thuốc hạ sốt, pha sẵn một cốc nước ấm, vừa chuẩn bị đút thuốc thì anh đã tự tỉnh lại.
Anh hơi nhíu đôi chân mày đẹp, trong mắt thoáng hiện vẻ hoang mang, cộng thêm đuôi mắt hoe đỏ, gò má ửng hồng.
Một hình ảnh “mỹ nam bệnh tật” đúng chuẩn.
“Anh tỉnh rồi à?”
Tôi đưa nước và thuốc cho anh: “Uống thuốc đi, sẽ thấy khá hơn nhiều.”
Anh cúi đầu suy nghĩ một lát, chắc đã nhận ra chuyện gì xảy ra, liền im lặng uống thuốc, sau đó khẽ thở dài.
“Tôi và Tiểu Bát cứ làm phiền cô mãi, thật sự xin lỗi…”
Tôi cười, giọng nhẹ nhàng: “Khách sáo rồi, trước kia anh cũng giúp tôi nhiều chuyện mà.”
Thời gian đầu tôi mới chuyển đến đây, rất nhiều chuyện lặt vặt trong sinh hoạt đều nhờ đến Tô Cẩn Lễ.
Tô Cẩn Lễ cũng cong môi cười: “Được, tôi thấy khá hơn rồi, không làm phiền cô nữa.”
Nói rồi định đứng dậy.
Tôi vội cản lại: “Anh nghỉ thêm chút đi, vẫn còn sốt đó.”
Nhưng anh vẫn cố chấp: “Cô yên tâm, tôi thấy ổn rồi, với lại tôi còn công việc phải làm…”
Rõ ràng anh đã đánh giá quá cao sức lực của mình. Đang bệnh, cả người uể oải rã rời, đi được hai bước đã loạng choạng suýt ngã.
Tôi lập tức chạy lại đỡ, nhưng không ngờ người nhìn thì gầy mà lại khá nặng, tôi không giữ nổi thăng bằng, bị kéo theo rồi cùng anh ngã nhào xuống ghế sofa.
Thế là tôi đè lên người Tô Cẩn Lễ, hai chúng tôi mặt đối mặt, hơi thở giao hòa, mắt trừng mắt.
Tôi sững lại.
Ừm… nhìn gần thế này, đẹp trai càng khiến người ta khó thở.
Lông mi anh khẽ run, có lẽ do sốt cao khiến đầu óc không tỉnh táo lắm, hai chúng tôi cứ thế bất động vài giây, rồi anh nhẹ nhàng đẩy tôi ra, giọng khàn khàn mềm nhẹ: “Tịch Thư, chúng ta…”
Đúng lúc ấy, cửa có tiếng động.
“Chị ơi, bà mua hoa quả, bảo em mang sang cho chị, thấy cửa mở nên em vào luôn… Ờm?”
Giọng Cố Dật Nhiên đột ngột dừng lại, ánh mắt cậu ta rơi xuống hai người đang chồng lên nhau, nhướn mày: “Em có tới không đúng lúc lắm thì phải?”
Cậu ta đặt túi hoa quả lên tủ giày ở cửa, nhìn hai người chúng tôi đang đứng hình, khóe môi cong cong đầy vẻ hứng thú: “Hoa quả em để đây nhé, hai người cứ tiếp tục đi, coi như em chưa từng đến.”
Thậm chí còn rất tốt bụng khẽ khàng khép cửa lại, tự mình cà khịa thêm một câu: “Bình thường nhìn thì mềm mại nhẹ nhàng, không ngờ lại dữ dội phết đấy chị gái…”
Tôi: “……”
Cùng tiếng “cạch” cửa đóng lại, đầu óc tôi cũng quay về thực tại.
Tôi lập tức ngồi dậy, liếc nhìn Tô Cẩn Lễ đang mím môi với vành tai bỗng nhiên đỏ ửng, vội chuyển chủ đề: “Anh vừa nói còn công việc chưa làm xong, là việc gì mà gấp thế, đến bệnh rồi còn phải lo? Với lại mấy hôm nay tôi chẳng thấy anh đâu, bận lắm à?”
Tô Cẩn Lễ cúi mắt điều chỉnh cảm xúc, rồi khẽ gật đầu: “Gần đây tôi đang tiếp nhận một vụ án quấy rối, nạn nhân là phụ nữ, tâm lý hiện tại rất bất ổn. Tôi muốn xử lý càng sớm càng tốt, để cô ấy có được một lời giải thích.”
Tôi biết Tô Cẩn Lễ là luật sư.
Anh im lặng một lúc, giọng nói dịu dàng thường ngày cũng trở nên trầm thấp: “Thật ra những vụ như vậy nhiều vô kể, nhưng phần lớn kẻ gây hại phải chịu hình phạt nhẹ tênh so với tổn thương của các cô gái.”
“Tôi muốn giúp họ, nhưng đôi khi lại cảm thấy bản thân rất bất lực…”