Chương 5 - Món Quà Tết Đặc Biệt
07
Sáng hôm sau, tôi ngủ đến khi mặt trời lên cao.
Rèm cửa khách sạn có khả năng cản sáng tuyệt vời, khiến căn phòng vẫn chìm trong bóng tối và yên tĩnh.
Tôi mở mắt ra trong vài giây ngỡ ngàng – cứ tưởng mình vẫn còn ở trong căn nhà ngột ngạt ở Bắc Kinh, tưởng Chu Minh sắp mở cửa bước vào và giục tôi đi nấu ăn.
Nhưng không, nơi đây chỉ có mình tôi.
Tôi với tay lấy điện thoại, nhìn giờ – mười giờ rưỡi.
Màn hình sạch sẽ, không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn làm phiền.
Cảm giác đó thật lạ, nhưng cũng thật mới mẻ – như thể gánh nặng đè trên lưng suốt mười năm cuối cùng cũng được gỡ bỏ, hơi thở cũng trở nên nhẹ nhõm.
Tôi chân trần bước xuống giường, đi đến bên cửa kính lớn.
“Roạt”— tôi kéo rèm ra.
Ánh nắng rực rỡ tràn vào, khiến tôi phải nheo mắt lại.
Bên ngoài là biển xanh bất tận, bãi cát trắng trải dài, những cô gái mặc bikini tươi cười, trẻ con đuổi nhau nô đùa – tràn đầy sức sống.
Và tôi, cuối cùng cũng trở thành một phần của thế giới ấy.
Tôi gọi bữa sáng đến phòng, lần này không còn là điểm tâm thanh đạm như mọi khi.
Tôi gọi một phần bữa sáng kiểu Mỹ: thịt xông khói, trứng chiên, xúc xích và một ly cà phê đen – tất cả đều là những thứ Chu Minh ghét.
Anh ta luôn nói đó là đồ ăn rác, không tốt cho sức khỏe.
Anh ta chỉ uống sữa đậu nành, ăn quẩy, hoặc những chiếc hoành thánh tôi tự tay gói.
Vừa thưởng thức miếng thịt xông khói thơm nức, tôi vừa mở ứng dụng mua sắm trên điện thoại.
Tôi vào trang của một cửa hàng đồ hiệu, chọn một chiếc váy lụa đỏ rực có đường cắt sắc sảo, giá lên đến năm con số.
Tôi từng xem chiếc váy này trước đây, nhưng khi đó Chu Minh chỉ liếc một cái rồi nói:
“Đắt vậy? Bằng mua cho mẹ anh cả chục cái nhẫn vàng.”
“Em mặc cái màu đỏ này như yêu tinh ấy, chẳng đứng đắn tí nào.”
Tôi khi đó chỉ lặng lẽ tắt ứng dụng đi.
Còn bây giờ, tôi nhìn lại chiếc váy đó và tưởng tượng hình ảnh mình mặc nó – chắc chắn sẽ rất đẹp.
Không chần chừ, tôi bấm đặt hàng.
Địa chỉ giao đến chính là khách sạn tôi đang ở.
Khi dòng chữ “thanh toán thành công” hiện lên, tôi không thấy tiếc, chỉ thấy hả hê.
Dùng tiền do mình làm ra để mua thứ mình thích – cảm giác ấy, thật tuyệt vời.
7
Ăn sáng xong, tôi ra bãi biển riêng của khách sạn, thuê một ghế dài, đeo kính râm.
Không làm gì cả, chỉ nằm nghe gió biển, nghe tiếng sóng vỗ.
Tâm trí tôi bắt đầu trôi đi thật xa.
Tôi nhớ lại lời luật sư Trương nói.
Chu Minh bảo anh ta yêu tôi, không thể sống thiếu tôi.
Nực cười.
Yêu tôi vì điều gì?
Vì tôi dậy từ năm giờ sáng nấu bữa sáng cho cả nhà anh ta?
Vì tôi lo hết mọi việc trong nhà, dọn dẹp căn hộ 180m² sạch không một hạt bụi?
Vì tôi dùng tiền lương của mình mua quần áo cho anh, lì xì cho bố mẹ anh, mua quà cho cháu anh?
Vì tôi suốt mười năm nhẫn nhịn, nhún nhường, đóng vai người vợ “hiền thục” trước mặt anh và cả nhà anh?
Không.
Anh ta không yêu con người tôi.
Thứ anh ta yêu, là “chức năng” của tôi – một công cụ cao cấp miễn phí, giúp anh ta và gia đình sống sung sướng, có thể ngẩng mặt với đời.
Bây giờ, công cụ ấy không muốn phục vụ nữa, nên anh ta hoảng loạn.
Cái gọi là “tình yêu” ấy, chẳng khác gì mấy biển quảng cáo “xả hàng ba ngày cuối, bán tháo nước mắt” ven đường – rẻ tiền, giả tạo, đầy toan tính.
Tôi ngồi dậy khỏi ghế trên bãi biển, gió biển thổi rối tóc tôi, bất chợt một chuyện chợt hiện lên trong đầu – công việc hiện tại của Chu Minh.
Đó là công việc mà năm thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn, tôi đã phải nhờ chú Lý – bạn chiến đấu cũ của bố tôi – giúp đỡ sắp xếp.
Một vị trí nhàn nhã và thể diện trong một doanh nghiệp nhà nước, lương không cao nhưng phúc lợi cực tốt, là chiếc “bát sắt” mà Chu Minh luôn tự hào.
Cũng chính là thứ giúp anh ta có cớ khoe khoang với đồng nghiệp rằng mình “lấy được một người vợ tốt”.
Nhưng giờ đây, khi cuộc hôn nhân này sắp kết thúc, chẳng phải những “phúc lợi” đi kèm với người vợ ấy cũng nên đến hạn rồi sao?
Tôi lấy điện thoại, tìm lại một số đã lâu không liên lạc – ghi chú là “Chú Lý”.
Ngón tay tôi dừng lại ở nút gọi, ánh nắng chiếu lên màn hình chói lóa, cũng soi rõ nụ cười lạnh nơi khóe môi tôi.
Chu Minh, không phải anh nói tôi hủy hoại gia đình anh sao?
Vậy thì để tôi cho anh biết, thế nào mới thực sự gọi là: rút củi đáy nồi.
08
Ba giờ chiều, nắng đẹp rực rỡ.
Tôi vừa từ cửa hàng miễn thuế trở về, tay xách đầy chiến lợi phẩm – những món mỹ phẩm trước đây từng tiếc không dám mua, chiếc túi mà tôi để ý rất lâu, vài lọ nước hoa đắt tiền.
Khi quẹt thẻ, mắt tôi không hề chớp lấy một lần.
Dành dụm cho người khác suốt mười năm, giờ cũng đến lúc sống cho chính mình.
Tôi vừa ngân nga vừa sắp xếp đồ, thì điện thoại reo – là một số lạ từ Bắc Kinh gọi tới.
Tôi ngần ngại đôi chút, nhưng rồi vẫn nhấc máy.
“Alo, Tô Khiết phải không? Mình là Tiểu Lâm đây.”
Giọng nói bên kia quen thuộc mà xa vời – là Lâm Hiểu Nguyệt, bạn cùng phòng thời đại học, cũng từng là bạn thân nhất của tôi, và là bạn chung của tôi và Chu Minh.
Sau khi kết hôn, vì Chu Minh không thích tôi giao du với bạn bè, nên chúng tôi dần dần mất liên lạc.
“Tiểu Lâm Lâu rồi không gặp.” Tôi thản nhiên nói.
“Ừ, lâu thật đấy… Tô Khiết, cậu… cậu vẫn ổn chứ?” – cô ấy hỏi với giọng rụt rè.
“Mình rất ổn.”
“Vậy thì tốt… tốt lắm…” – cô ấy cười khô khốc, rồi ngập ngừng vài giây trước khi mở lời:
“Tô Khiết, hôm nay mình gặp Chu Minh.”
“Anh ta cùng bố mẹ và cả gia đình em gái đang ở một khách sạn rẻ gần khu nhà mình.”
“Mình thấy họ đang cãi nhau với lễ tân vì phòng nhỏ và ẩm thấp. Mẹ anh ta khóc dữ lắm, còn Chu Minh thì mặt mày u ám.”
“Mình hỏi chuyện gì thì anh ấy kể…”
“Anh ấy nói… cậu bán nhà rồi bỏ đi một mình.”
“Tô Khiết, có phải giữa hai người có hiểu lầm gì không?”
“Chuyện vợ chồng cãi nhau là bình thường, đầu giường cãi, cuối giường lại hòa thôi mà.”
“Chu Minh bảo anh ấy biết sai rồi, gọi cho cậu mấy trăm cuộc nhưng cậu không nghe. Giờ cậu đang ở đâu? Hay để anh ấy tới gặp, hai người nói chuyện lại?”
Tôi im lặng lắng nghe cô ấy kể lại nguyên văn màn diễn của Chu Minh – trắng đen đảo lộn.
Hiểu lầm? Cãi vã? Tôi suýt bật cười thành tiếng.
“Tiểu Lâm Tôi ngắt lời.
“cậu cũng quen Chu Minh mà. cậu thấy anh ta là người như thế nào?”
Cô ấy ngập ngừng: “Anh ấy… cũng tốt mà, hiền lành, biết lo cho gia đình.”
“Thế à?” Tôi cười nhạt.
“Anh ấy có nói với cậu căn nhà đó là do mình mua trước hôn nhân, trả bằng tiền túi không?”
“Gì cơ?” – Tiểu Lâm kinh ngạc.
“Anh ấy có kể với cậu rằng mẹ anh, em gái anh, mỗi năm đều đến nhà tôi ở nửa tháng, xem nhà tôi như khách sạn miễn phí không?”