Chương 2 - Món Quà Không Xứng Đáng
Cô anh ngồi thử không tới một phút đã đứng dậy.
“Lực yếu quá, mềm oặt, còn thua cái năm ngoái con trai tôi tặng.”
Trần Dịch ôm vai tôi, nói nhỏ: “Cô yêu cầu cao, em đừng để bụng.”
Nửa năm trước, cháu gái mợ anh đầy tháng, tôi lì xì 5 ngàn.
Mợ anh bóp thử độ dày, nói mát mẻ:
“Nuôi trẻ con giờ tốn lắm, sữa, bỉm, lớp học sớm… số tiền này chắc cũng chỉ đủ mua vài hộp sữa.”
Trần Dịch nghe xong, lại móc ra bao lì xì to hơn bù thêm.
Mỗi lần như thế, Trần Dịch đều mỉm cười tán đồng bên cạnh.
Sau đó ôm tôi nói: “Họ chỉ thẳng tính, không có ác ý đâu, em đừng nhạy cảm.”
Vì thế tôi đã cố mua quà đắt hơn, bao lì xì dày hơn, để lấy lòng họ.
Còn cậu mợ tôi, bác cả dì lớn tôi thì sao?
Họ nhận được gì? Là gương mặt lạnh lùng của Trần Dịch, là ly trà anh không đụng vào, là bao giày nilon anh mang ra mang vào, là tiếng giục đi đúng mười phút một lần.
Vậy mà anh lại yêu cầu tôi, phải hết lòng, phải nhiệt tình, dù bị coi thường hay hạ thấp cũng phải mỉm cười đối đãi.
Trần Dịch nhận ra tôi im lặng, tiếp tục hỏi:
“Suy nghĩ gì vậy? Nghe anh nói không đấy? Quà phải chuẩn bị sớm, đừng để sáng mai lại luống cuống.”
“Ờ.”
Trần Dịch nhíu mày, quay sang nhìn tôi: “Em sao vậy? Tự nhiên lại thái độ như thế?”
Tôi từ từ nhìn anh:
“Anh nói phải tặng quà gì đó cao cấp, thực tế cho họ hàng nhà anh?”
“Đúng rồi, họ đâu thiếu mấy món rẻ tiền kia.”
“Thế họ hàng nhà em thì sao? Chỉ xứng với sữa với trái cây thôi à? Không đáng được nhận quà tử tế, nên bị coi thường cũng là xứng đáng?”
Tay chồng tôi siết chặt vô-lăng, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Em nói vậy là có ý gì?”
“Vậy mà còn không rõ sao?”
“Anh đi họ hàng em thì mặt lạnh như tiền, ngồi chưa đủ mười phút đã giục về. Còn em đến họ hàng anh thì phải tặng quà đắt đỏ, dậy sớm, đến nơi thì cúi đầu khom lưng, cười nịnh từng người?”
“Họ hàng anh là báu vật, còn họ hàng em thì rẻ rúng không đáng quan tâm?”
Chồng tôi nhíu mày chặt hơn.
“Họ không phải vẫn vui vẻ đón tiếp sao? Với lại anh cũng ở lại nhà cậu em ăn cơm rồi còn gì, em còn tính toán gì nữa?”
Câu này như một mũi kim đâm vào lòng tôi.
Đúng vậy, họ luôn nở nụ cười đón tiếp.
Nhưng đó là vì họ có giáo dưỡng, có lòng tốt.
Sau nụ cười đó là thất vọng, là ngượng ngùng, là bất lực.
Anh ăn cơm ở lại ư? Nhưng cái thái độ ấy, ai mà không lạnh lòng?
Tôi định tiếp tục tranh luận với anh.
Nhưng nhìn vẻ mặt tự nhiên cho là đúng của người đàn ông trước mặt, tôi đột nhiên nuốt lại tất cả.
“Được rồi, em hiểu rồi.”
“Đã là lời anh nói, năm nay em nhất định chuẩn bị ‘một món quà bất ngờ lớn’.”
Tối hôm đó, tôi lấy ra cuốn sổ ghi chép lễ nghĩa.
Không phải sổ tài chính thông thường, mà là thói quen ghi nhớ để giữ tỉnh táo sau khi kết hôn.
Bên trái từng trang, ghi lại những khoản tôi bỏ ra cho họ hàng nhà anh.
Bên phải, là những gì anh bỏ ra cho người thân của tôi.
Lương chúng tôi đủ sống, thưởng cuối năm cũng cao, anh nghĩ tôi chẳng để tâm mấy đồng bạc đó.
Nhưng tôi có để tâm.
Tôi để tâm không phải vì tiền, mà là vì tình cảm, sự chân thành và nhiệt huyết anh dành cho người thân của mình—chỉ cần san sẻ một chút cho người thân tôi thôi, tôi cũng đã mãn nguyện.
Nhưng anh không làm.
Tôi cẩn thận ghi chép từng khoản chi tiêu cho các mối quan hệ hai bên gia đình.
Trang đầu tiên là quà Tết năm đầu tiên sau khi cưới.
Anh tặng cậu mình chai Mao Đài và thẻ hội viên spa, tổng trị giá 10 ngàn tệ.
Còn cho cậu tôi, là hộp quà siêu thị giảm giá, chưa tới 200 tệ.
Trang thứ hai, sinh nhật em họ anh, anh rút 20 ngàn từ tài khoản mua điện thoại gập ba.
Còn sinh nhật chị họ tôi, anh nói “biểu trưng là được rồi”, bảo tôi chuyển khoản 66 tệ qua WeChat.
Trang thứ ba, bác anh nhập viện, anh bắt tôi chạy đôn chạy đáo, ứng trước 30 ngàn viện phí, đến giờ vẫn chưa trả.
Còn dì tôi đi khám, anh nói: “Nhà vợ gì mà nhiều chuyện vậy? Tiền đó họ tự lo đi chứ?”
Tôi vẫn đi cùng dì khám, trả tiền kiểm tra.
Nhưng nhìn hóa đơn, anh tỏ rõ không vui—trong khi dì tôi hôm đó đã trả lại tôi đầy đủ.
Ba năm sau kết hôn, họ hàng bên tôi giống như một cái tên cấm kỵ.
Chúng tôi gặp nhau đếm trên đầu ngón tay.
Mỗi lần gặp, đều đi kèm thời gian giới hạn do Trần Dịch đặt ra và thái độ khó chịu không hề che giấu.
Còn họ hàng bên anh, mỗi tháng ít nhất ghé thăm ba lần, mỗi lần đều phải mang quà đầy đủ.
Những món quà tỉ mỉ chuẩn bị ấy, vẫn bị họ chê bai, bới móc.