Chương 13 - Món Quà Đắng
Kỳ Tẫn Dã gần như nghiến nát răng, cố nhịn hồi lâu mới không bước tới đấm Cố Tự Bạch một cú vào mặt.
Anh căng thẳng chỉnh cổ áo, siết chặt hộp nhẫn trong lòng bàn tay, gần như bất an đi về phía trước.
Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Dao vừa nhìn thấy Kỳ Tẫn Dã liền lập tức biến mất, trở nên lạnh lùng và bài xích.
Bước chân Kỳ Tẫn Dã khựng lại, dũng khí vốn đã gom đủ bỗng trút sạch, tim đột nhiên lạnh đi, giống như bị một thanh kiếm đâm xuyên, vừa đau vừa lạnh.
Anh đứng tại chỗ, cụp mắt, khó nhọc gọi một tiếng: “Thanh Dao…”
Giọng Thẩm Thanh Dao lạnh băng: “Anh tới làm gì?”
Kỳ Tẫn Dã đau khổ nhắm mắt: “Thanh Dao, xin lỗi, thật sự… xin lỗi.”
Mỗi chữ đều như được moi ra từ lồng ngực anh, mang theo hối hận và đau khổ nặng trĩu.
Thẩm Thanh Dao cười lạnh: “Xin lỗi có đổi lại được mạng của mẹ tôi không?”
“Anh thật nực cười.”
Kỳ Tẫn Dã run lên, rất lâu mới tìm lại giọng nói: “Thanh Dao, anh sẽ dùng cả đời để chuộc tội.”
Nói rồi, anh đột nhiên quỳ xuống đất, lấy hộp nhẫn từ trong túi ra mở lên, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương thiết kế tinh xảo xa hoa, đính viên kim cương hồng.
Kỳ Tẫn Dã đưa tay định lấy nhẫn ra, nhưng tay run không nghe lời, trượt mấy lần mới cầm được.
Giọng anh không ổn định, mang theo lời cầu xin sâu sắc: “Thanh Dao, gả cho anh, để anh chăm sóc em cả đời, được không?”
Nhìn chiếc nhẫn trong tay anh, Thẩm Thanh Dao không thể tin nổi.
“Kỳ Tẫn Dã, sao anh có thể ghê tởm đến vậy?”
Cô tức đến toàn thân run rẩy: “Tôi gần như hận không thể để anh chết đi, dựa vào đâu anh cho rằng tôi sẽ gả cho anh?!”
Kỳ Tẫn Dã ngẩng đầu, hoảng hốt quỳ lê lên mấy bước: “Thanh Dao, em nghe anh nói. Từ đầu anh vẫn muốn kết hôn với em, Lâm Vi Vi anh đã xử lý rồi, anh thề anh sẽ không bao giờ phản bội em nữa…”
Cố Tự Bạch chắn trước mặt Thẩm Thanh Dao, ánh mắt mang theo lệ khí lạnh băng: “Anh không xứng với Thanh Dao, còn không mau cút?!”
Kỳ Tẫn Dã không để ý đến anh, chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Dao, giọng gấp gáp, mang theo sự tuyệt vọng như đánh cược tất cả: “Thanh Dao, anh phải làm thế nào em mới có thể tha thứ cho anh? Bất cứ chuyện gì anh cũng sẵn sàng làm.”
Anh bỗng đứng dậy, đi đến xe lấy một con dao rọc, không hề do dự rạch lên cánh tay.
Vết thương vừa sâu vừa dài, máu tươi lập tức trào ra.
Thẩm Thanh Dao còn chưa kịp phản ứng, anh đã rạch nhát thứ hai.
Sắc mặt Kỳ Tẫn Dã trắng bệch: “Thanh Dao, những vết thương em từng chịu, anh sẽ từng cái trả lại cho em…”
Thẩm Thanh Dao dường như bị dọa sợ, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Sắc mặt Cố Tự Bạch khó coi, bước lên định giật con dao trong tay Kỳ Tẫn Dã.
Hai người lại đánh nhau, động tác đều tàn nhẫn, như muốn dồn đối phương vào chỗ chết.
Nhưng Kỳ Tẫn Dã đang bị thương, mất máu quá nhiều, rất nhanh bị Cố Tự Bạch ấn xuống đất, giật mất con dao trong tay.
Thẩm Thanh Dao đi tới, nói với Cố Tự Bạch: “Thả anh ta ra đi.”
Cố Tự Bạch ngẩng mắt nhìn cô, trong mắt thoáng qua chút tủi thân, nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay.
Sắc mặt Kỳ Tẫn Dã lập tức vui lên, loạng choạng đứng dậy: “Thanh Dao, em chịu cho anh cơ hội rồi sao?”
Thẩm Thanh Dao bình tĩnh nói: “Kỳ Tẫn Dã, anh nghĩ làm như vậy là có thể ép buộc tôi sao?”
“Vừa rồi tôi mới nhận ra, cho dù anh chết ngay trước mặt tôi, tôi cũng không còn chút lưu luyến nào với anh nữa.”
Sắc mặt Kỳ Tẫn Dã lập tức cứng đờ, cả người cũng trở nên chao đảo.
Thẩm Thanh Dao tiếp tục: “Nếu anh thật sự thấy có lỗi với tôi thì hãy tránh xa cuộc sống của tôi.”
Nói xong, cô kéo Cố Tự Bạch rời đi.
“Vậy tại sao em lại gả cho Cố Tự Bạch!”
Giọng Kỳ Tẫn Dã khàn khàn, mang theo tiếng khóc cố sống cố chết đè xuống: “Cho dù em thật sự… thật sự không yêu anh nữa, cũng đừng gả cho một người em không yêu.”
Toàn thân Cố Tự Bạch lập tức căng cứng, cố kiềm chế ý muốn giết Kỳ Tẫn Dã, thấp thỏm chờ câu trả lời của Thẩm Thanh Dao.
Trong khoảng im lặng, anh bỗng cảm nhận được đầu ngón tay mềm mại của Thẩm Thanh Dao luồn vào kẽ tay mình, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, không một kẽ hở.
Giọng Thẩm Thanh Dao mang theo ý cười vang lên.
“Không cần anh lo, tôi chắc chắn mình đã gả cho người tôi thích.”
Nói xong, cô kéo Cố Tự Bạch vào nhà.
Kỳ Tẫn Dã ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn cánh cửa nặng nề đóng lại trước mắt, giống như cắt đứt mọi liên hệ giữa anh và cô.
Vết dao trên cánh tay vẫn không ngừng chảy máu, nhưng anh như hoàn toàn không cảm nhận được.
Cô thích Cố Tự Bạch?
Kỳ Tẫn Dã như bị ném vào một chiếc máy xay khổng lồ, linh hồn cũng bị nghiền nát thành từng mảnh.
Anh bỗng cảm thấy một sự hư ảo khổng lồ.
Tất cả đau khổ đều trở nên không chân thật, hiện thực như cơn ác mộng trước mắt dường như chỉ là một trò đùa.
Trời đất quay cuồng, trước mắt Kỳ Tẫn Dã lập tức chìm vào bóng tối.
18
Thẩm Thanh Dao gọi xe cấp cứu cho Kỳ Tẫn Dã đã ngất đi, lạnh lùng nhìn anh được nhân viên y tế đưa đi.
Sau đó, cô chuyên tâm bắt đầu thu gom cổ phần công ty.
Ngoài Kỳ Tẫn Dã, cổ đông lớn thứ hai của công ty chính là cô.
Hai người cùng nhau khởi nghiệp, các mối quan hệ và uy tín Thẩm Thanh Dao tích lũy được không hề ít hơn Kỳ Tẫn Dã.