Chương 20 - Món Quà Bất Ngờ Từ Di Sản

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Điều này là thứ mà rất nhiều họa sĩ xuất thân trường lớp bài bản cũng không có được.”

“Nếu cô muốn, tôi có thể đích thân dạy cô.”

Tôi có phần thụ sủng nhược kinh.

Danh tiếng của Lục Trạch trong giới không hề nhỏ, một bức tranh của anh ấy có thể bán đến vài chục vạn.

Những người muốn được anh chỉ dẫn không đếm xuể.

Anh ấy vậy mà lại, nguyện ý đích thân dạy tôi?

“Thế… thế thì phiền anh quá.”

“Không phiền.”

Lục Trạch cười.

“Được nhìn thấy một viên ngọc thô dần được mài giũa thành hình trong tay mình, là một chuyện rất có cảm giác thành tựu.”

“Hơn nữa, tôi cũng có chút ý đồ cá nhân.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy chân thành.

“Tháng sau, phòng tranh của tôi sẽ tổ chức một buổi triển lãm chung cho các nghệ sĩ trẻ.”

“Tôi muốn mời cô tham gia.”

“Trưng bày tác phẩm của chính cô.”

Tôi sững người.

“Tôi sao?”

“Tôi chỉ là một người nghiệp dư, tôi lấy đâu ra tư cách tham gia triển lãm chung gì chứ?”

“Sao lại không có?”

Lục Trạch vặn lại.

“Nghệ thuật, chưa bao giờ hỏi xuất thân.”

“Chỉ xem tác phẩm.”

“Tôi tin rằng, tác phẩm của cô sẽ làm lay động rất nhiều người.”

Những lời của anh như một viên sỏi ném vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng tôi.

Khuấy lên từng vòng gợn sóng.

Tham gia triển lãm tranh, trưng bày tác phẩm của chính mình.

Đây là điều mà trước kia, tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Tôi từng cho rằng, cuộc đời này của mình sẽ trôi qua trong những chuyện bếp núc vụn vặt và những cãi vã đời thường.

Không ngờ, sau khi ly hôn, cuộc đời tôi lại có nhiều khả năng đến thế.

Tôi nhìn Lục Trạch, nhìn vào sự tin tưởng và khích lệ chân thành trong ánh mắt anh.

Tôi chợt dâng lên một luồng xúc động.

Một khao khát muốn chứng minh bản thân.

“Được.”

Tôi nghe thấy giọng nói của mình, kiên định và rõ ràng.

“Tôi tham gia.”

Gương mặt Lục Trạch lộ ra nụ cười vui vẻ.

“Tốt quá.”

“Vậy bắt đầu từ ngày mai, mỗi buổi chiều, tôi sẽ dạy kèm riêng cho cô.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau hoàn thành bức ‘Cơn Bão’ này.”

“Tôi tin rằng, nó nhất định sẽ trở thành điểm nhấn của buổi triển lãm lần này.”

Kể từ ngày hôm đó, cuộc sống của tôi trở nên phong phú hơn.

Mỗi buổi chiều, tôi đều đến phòng tranh đúng giờ để nhận sự hướng dẫn một kèm một của Lục Trạch.

Anh ấy là một người thầy rất tuyệt vời.

Chuyên nghiệp, kiên nhẫn, và biết cách dẫn dắt.

Dưới sự chỉ dẫn của anh, kỹ năng vẽ của tôi tiến bộ vượt bậc.

Bức tranh “Cơn Bão” đó cũng được chúng tôi từng chút một chỉnh sửa, trau chuốt.

Mây đen trong tranh dần tan đi.

Để lộ ra những tia nắng vàng rực rỡ.

Chiếc thuyền nhỏ vật lộn trong giông bão cuối cùng cũng thoát khỏi vùng thời tiết cực đoan, tiến về phía mặt biển êm đềm.

Toàn bộ khung cảnh, từ ngột ngạt u ám, trở nên tràn ngập hy vọng và sức mạnh.

Cũng giống như cuộc đời của tôi vậy.

Trong quá trình học vẽ, tôi và Lục Trạch cũng dần trở nên thân thiết.

Tôi nhận ra, anh không chỉ là một họa sĩ tài năng, mà còn là một người vô cùng thú vị.

Anh uyên bác, hài hước, và tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống.

Chúng tôi có rất nhiều chủ đề chung.

Từ nghệ thuật, điện ảnh, đến du lịch.

Chúng tôi luôn có chuyện để nói không ngừng.

Ở bên anh, tôi cảm thấy rất thoải mái, rất vui vẻ.

Đó là một cảm giác mà trong suốt 8 năm hôn nhân với Chu Minh, tôi chưa từng được trải nghiệm.

Tôi không biết, đây có phải là thích hay không.

Nhưng tôi biết, tôi rất tận hưởng từng phút, từng giây ở bên anh.

15

Triển lãm tranh diễn ra đúng như dự kiến.

Địa điểm chính là tại phòng tranh của Lục Trạch.

Ngày khai mạc, phòng tranh chật kín người.

Có các nhà phê bình nghệ thuật, các nhà sưu tầm, và cả những người yêu nghệ thuật thuần túy giống như tôi.

Bức “Cơn Bão” của tôi được treo ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng trưng bày.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)